“Nếu mẫu thân con ở trên trời có linh, cũng nên được an nghỉ rồi.”
Hốc mắt ta hơi nóng lên, khẽ đáp một tiếng vâng.
Sắc mặt phụ thân xanh mét, gần như phất tay áo bỏ đi.
Tần Uyển Nhu đứng dưới bậc thềm, nước mắt từng giọt rơi xuống.
Bùi Chiêu Tề đi đến bên cạnh nàng ta, thấp giọng an ủi vài câu.
Tư thái kia dịu dàng mà khắc chế, giống hệt dáng vẻ hắn che chở nàng ta đời trước.
Ta nhìn mà chỉ thấy châm chọc.
Sau khi an ủi Tần Uyển Nhu xong, Bùi Chiêu Tề xoay người nhìn ta, trong mắt mang vẻ khinh miệt nhàn nhạt.
“Hôm nay Tần đại tiểu thư quả là thủ đoạn cao minh.”
“Nữ t.ử lập thân nên lấy trinh tĩnh ôn thuận làm gốc, hùng hổ dọa người, tính toán từng li từng tí như vậy không khỏi mất thể diện.”
Ta còn chưa mở miệng, Tống Thanh Nhiễm đã khẽ cười nhạo một tiếng.
“Lời này của Bùi huynh thật kỳ lạ.”
“Người khác cướp đồ của nàng, nàng lấy lại thì gọi là tính toán từng li từng tí.”
“Ngươi bảo vệ Tần nhị tiểu thư thì lại gọi là thương hoa tiếc ngọc?”
“Cái thể diện này sao lại chỉ mọc về phía các ngươi vậy?”
Bùi Chiêu Tề lạnh lùng nhìn hắn một cái.
“Tống công t.ử vội vã ra mặt thay nàng như vậy, người không biết chuyện còn tưởng ngươi và Tần đại tiểu thư có tư tình gì.”
Lần này, nụ cười trên mặt Tống Thanh Nhiễm nhạt đi vài phần.
“Cũng tốt hơn có vài người, rõ ràng chưa có danh phận gì với Tần nhị tiểu thư, lại nơi nơi vượt phép nhúng tay, làm hỏng thanh danh của nữ nhi nhà người khác.”
“Ngươi…”
Mắt thấy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g giữa hai người càng nồng, ta bỗng mở miệng.
“Bùi công t.ử nói ta và ngoại nam không rõ ràng, vậy ngươi và kế muội của ta trước mặt mọi người liếc mắt đưa tình, bênh vực lẫn nhau, chẳng lẽ lại trong sạch lắm sao?”
Ta khẽ cười, giọng điệu nhẹ như mây bay.
“Hay là nói, người khác làm thì là thất đức, ngươi làm thì là phong cốt?”
Sắc mặt Tần Uyển Nhu thoáng cái trắng bệch.
Thần sắc Bùi Chiêu Tề càng đột ngột lạnh xuống, như bị người ta vạch trần trước mặt tâm tư hắn không chịu thừa nhận nhất.
“Tần Ninh Âm!”
Hắn nghiến răng quát khẽ.
Ta hơi ngẩng đầu.
Đời trước khi ngươi đứng trên cao đạo đức chỉ trích ta, có từng nghĩ sẽ có một ngày cũng bị những lời tương tự chặn họng đến không nói nên lời không?
Bùi Chiêu Tề cuối cùng không duy trì nổi vẻ thanh quý ung dung kia nữa, hung hăng phất tay áo bỏ đi.
Tần Uyển Nhu vội vàng đuổi theo hai bước, trong mắt đầy hoảng loạn và ủy khuất.
Liễu thị cũng không còn để ý gì khác, vội kéo nàng ta rời đi.
Tống Thanh Nhiễm đứng bên cạnh, cúi đầu nhìn ta, bỗng cười khẽ.
“Một câu vừa rồi của Tần đại tiểu thư đúng là g.i.ế.c người tru tâm.”
Ta trịnh trọng nhún người hành lễ.
“Hôm nay đa tạ Tống công t.ử trượng nghĩa lên tiếng.”
Hắn dường như không ngờ ta sẽ nghiêm túc như vậy, hơi ngẩn ra, rồi lập tức xua tay.
“Chỉ là tiện tay mà thôi, huống hồ đây là chuyện ta nên làm.”
“Dù sao ta đã hứa với nàng sẽ giẫm Bùi Chiêu Tề dưới chân.”
Trên đường về phủ, ngoại tổ phụ đề nghị đón ta về Thẩm gia.
“Nay thanh danh Tần gia đã hủy, con còn ở lại đó, ngoại tổ phụ không yên tâm.”
“Theo ta về đi, sẽ không ai dám động đến con nữa.”
Trong xe ngựa, ta im lặng một lát, cuối cùng vẫn lắc đầu.
“Ngoại tổ phụ, con không thể đi.”
Ông nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Vì sao?”
Ta rũ mắt nhìn đầu ngón tay mình, khẽ nói.
“Thứ bọn họ nợ con không chỉ có bạc tiền này.”
“Nếu bây giờ con đi, chẳng phải quá tiện nghi cho bọn họ sao?”
Huống hồ, nếu ta rời khỏi Tần phủ, rất nhiều hậu chiêu sẽ không tiện thi triển.
Phụ thân nay thanh danh bị tổn hại, nhất định hận độc ta.
Mẫu nữ Liễu thị mất tiền tài, cũng tuyệt đối không cam lòng.
Chỉ khi ta ở lại trong phủ, mới có thể bức bọn họ ch.ó cùng rứt giậu, tự lộ sơ hở.
Ngoại tổ phụ nhìn ta, rất lâu không nói gì.
Cuối cùng chỉ thở dài một tiếng.
“Đứa trẻ này…”
“Thôi, chỉ là con phải nhớ, ngoại tổ phụ vĩnh viễn ở sau lưng con.”
Mắt ta nóng lên, nặng nề gật đầu.
“Ninh Âm nhớ kỹ.”
Xe ngựa lộc cộc chạy về Tần phủ.
Ta vén rèm xe, nhìn tòa nhà cao cửa rộng kia, khóe môi chậm rãi cong lên một nụ cười lạnh.
Lấy lại của hồi môn chỉ là bước đầu tiên.
Tiếp theo, đến lượt bọn họ trả nợ rồi.
25
Từ sau chuyện trên công đường, ánh mắt phụ thân nhìn ta ngày càng âm trầm.
Tuy Liễu thị bị đoạt mất mấy phần quyền quản gia, ngoài mặt lại càng thêm khúm núm, gặp ta luôn tươi cười đón chào.
Giống như sợ người ngoài lại bắt được nhược điểm bà ta hà khắc đích nữ.
Còn Tần Uyển Nhu càng giả ra dáng vẻ đáng thương chịu đủ khuất nhục, ngày ngày đóng cửa không ra.
Nhưng ta biết, nàng ta sẽ không cam lòng.
Đời trước, thứ nàng ta giỏi nhất chính là khoác lớp vỏ mềm yếu ôn thuận, âm thầm ra tay tàn nhẫn nhất.
Quả nhiên, không mấy ngày sau, Thanh Đồng mang đến một tin tức.
Đêm ấy, phụ thân, Liễu thị và Tần Uyển Nhu ba người đóng cửa trong phòng nói chuyện rất lâu.
Đầu ngón tay ta nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn.
“Xem ra bọn họ không chờ nổi nữa rồi.”
Thanh Đồng giật mình, hạ thấp giọng.
“Tiểu thư, ý người là… bọn họ muốn ra tay với người?”
Ta nâng chén trà lên, khẽ thổi bọt nổi.
“Thanh danh hỏng rồi, bạc tiền nhổ ra rồi, phụ thân còn vì vậy bị thượng quan khiển trách.”
“Nay trong mắt bọn họ, ta đã không còn là nữ nhi, không còn là trưởng tỷ, mà là cái gai mắc trong cổ họng.”
Ta ngẩng mắt.
“Đã không nhổ được, đương nhiên sẽ muốn bẻ gãy.”
Sắc mặt Thanh Đồng trắng bệch.
“Vậy phải làm sao?”
“Hay là vẫn nên đến Thẩm gia đi?”
Ta lắc đầu.
“Không, nếu bọn họ muốn ra tay, ta sẽ để bọn họ ra tay.”
“Chỉ có như vậy, mới có thể khiến bọn họ ngã càng đau.”
Ba ngày sau đúng dịp sinh thần Quan Âm.
Linh Tuyền tự ngoài thành hương hỏa cực thịnh, lên đó dâng hương cầu phúc linh nghiệm nhất.
Liễu thị đích thân đến viện của ta, cười dịu dàng hòa khí.