Anh đồng nghiệp này không nên làm quản lý kho ở công ty này. Anh ta nên đi viết truyện ngắn trên mấy ứng dụng mạng, cái cách anh ta thả "mồi" đúng lúc người ta đang sốt ruột thật sự quá tài tình.
Tôi cuống quýt vỗ vai anh ta: "Đừng úp mở nữa, anh nói mau đi!"
"Anh Lục lại được người ta đẩy vào, ngay cả bộ đồ bệnh nhân cũng chưa kịp thay."
"Ông chủ của tôi sợ đến ngây người, bảo rằng không có sự đồng ý của chính chủ thì không thể làm phẫu thuật."
"Bà Lục đập tấm séc xuống bàn ông chủ."
"Bà ta nói: "Đây là tiền đặt cọc của khoản đầu tư, giờ đã phẫu thuật cho con trai tôi được chưa?"."
Anh đồng nghiệp vừa kể vừa chậc lưỡi kinh ngạc: "Người đàn bà đó quá lợi hại, ông chủ của chúng ta căn bản không phải đối thủ của bà ta."
"Bà ta không chỉ yêu cầu cắt bỏ ký ức tình yêu của Lục Viễn Châu, mà còn mua một đoạn ký ức du học của một du học sinh về nước để nhồi nhét vào não anh ta."
"Đúng là bàn tay sắt, hèn gì có thể dạy dỗ ra một huyền thoại giới thương nhân như Lục Viễn Châu."
Sau đó anh đồng nghiệp còn nói thêm gì nữa, tôi hoàn toàn không nghe thấy. Tôi bị lượng thông tin đột ngột này làm cho chấn động đến mức đại não trống rỗng.
Tôi đã trách lầm Lục Viễn Châu rồi. Anh lại bị người ta cắt bỏ ký ức ngay trong lúc hôn mê. Nhắc đến bà Lục, tôi lại nhớ đến đôi mắt đầy tổn thương của bà ấy trước cửa phòng phẫu thuật ngày hôm đó.
*
Đó là bốn năm trước, cũng là năm thứ hai chúng tôi yêu nhau. Lục Viễn Châu cùng tôi về nhà mẹ, định sẽ giúp tôi chụp một bộ ảnh tại đây để kỷ niệm hai năm yêu nhau.
Mẹ đi làm, để lại căn nhà nhỏ cho chúng tôi, còn dặn tối về sẽ làm món vịt kho cho Lục Viễn Châu.
Lục Viễn Châu cười đến híp cả mắt: "Con nghe danh món vịt kho của dì là nhất từ lâu rồi, con đúng là có phúc ăn uống quá!"
Anh dỗ dành khiến mẹ tôi đi làm mà vẫn còn ngân nga điệu hát.
Bỗng tôi nghe thấy một nhóm người ồn ào đang tiến về phía nhà mình.
"Chúng tao tìm Hứa Đức Sinh!"
Bọn chúng đến tìm người cha c.ờ b.ạ.c của tôi.
Tôi nói: "Hứa Đức Sinh không còn ở đây từ lâu rồi, ông ta đã ly hôn với vợ cũ bốn năm rồi, các người tìm nhầm chỗ rồi."
Tên cầm đầu đám lưu manh nhìn chằm chằm tôi một hồi lâu, đột nhiên vỗ tay kêu quái dị.
"Đây chẳng phải là con gái của Hứa Đức Sinh sao!"
"Lúc đó Hứa Đức Sinh bảo thực sự không có tiền, sẽ bán con gái cho chúng ta, còn đưa ảnh cho anh em xem một lượt rồi."
"Anh em, đưa con nhỏ này về giao nộp cho đại ca!"
Lục Viễn Châu chắn tôi ra sau lưng, cầm lấy một đoạn ống thép phế liệu bên cạnh chum nước trước cửa, thủ thế trước n.g.ự.c.
"Muốn động vào bạn gái tôi, phải hỏi xem tôi có đồng ý hay không đã!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tên cầm đầu cười lạnh một tiếng: "Mày là cái thá gì mà dám cản đường các ông?"
"Anh em, đ.á.n.h cho thằng này tàn phế, rồi mang con nhỏ kia đi!"
Lục Viễn Châu xoay tay đẩy tôi vào trong nhà, đóng sầm cửa lại.
Tôi đập cửa: "Viễn Châu, anh mau vào đi, anh sẽ bị thương mất!"
Nhưng Lục Viễn Châu dùng sức chặn c.h.ặ.t cửa lại. Anh hét lên: "Giai Giai, trốn cho kỹ, đừng ra ngoài!"
Căn nhà nhỏ của chúng tôi quá chật hẹp, không có nơi nào để tôi ẩn náu. Nơi an toàn nhất chính là dùng thân thể của Lục Viễn Châu để che chắn bão tố cho tôi.
Nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống, toàn thân tôi run rẩy nhấn số điện thoại báo cảnh sát. Tôi nghe thấy tiếng gậy gộc nện vào người Lục Viễn Châu.
"Xin chào, đồn cảnh sát thành phố J nghe."
Tôi nghe thấy tiếng rên rỉ nén đau của Lục Viễn Châu.
"Tôi muốn báo án, tôi ở ngoại ô thành phố J..."
Tôi nghe thấy tiếng lưỡi d.a.o đ.â.m xuyên da thịt, và cả tiếng kêu đau đớn mà Lục Viễn Châu đang cố kìm nén.
"Có một nhóm côn đồ mang theo v.ũ k.h.í, một đám người đang đ.á.n.h một người!"
Tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng c.h.ử.i bới và đ.á.n.h đập của bọn chúng, nhưng không nghe thấy tiếng của Lục Viễn Châu nữa.
"Cầu xin các anh đến nhanh lên, cứu mạng với!"
"Cứu lấy Viễn Châu của tôi, cứu anh ấy với..."
Khi cảnh sát đến nơi, đám côn đồ đó đang định phá cửa xông vào, lập tức bị tóm gọn toàn bộ. Tôi được cứu ra khỏi nhà, cái nhìn đầu tiên đã thấy Lục Viễn Châu. Anh nằm trên cáng, hai mắt nhắm nghiền.
"Viễn Châu!"
Tôi hét lên định lao về phía anh, nhưng đôi bàn tay lại khựng lại giữa không trung. Anh đầy m.á.u, khắp nơi đều là vết thương, giống như một con b.úp bê kỵ sĩ bị tháo rời. Tôi không dám chạm vào anh. Tôi sợ anh đau. Tôi thậm chí không dám để nước mắt rơi trên người anh.
Nghe cảnh sát nói, khi họ đến hiện trường, Lục Viễn Châu đã ngất lịm, nhưng vẫn dựa c.h.ặ.t vào cửa, thấy họ đến mới mất hết sức lực mà trượt xuống. Họ chưa bao giờ thấy một người bảo vệ nào như vậy.
Tay tôi dính đầy m.á.u của Lục Viễn Châu. Một người có bao nhiêu m.á.u để chảy như thế này chứ?
Tôi quỳ bên ngoài phòng phẫu thuật, trong lòng niệm hết danh hiệu của tất cả thần thánh phương Đông lẫn phương Tây. Mặc dù tôi là một người vô thần kiên định, nhưng vào khoảnh khắc này, tôi thực sự hy vọng trên thế giới này có thần linh. Tôi nguyện dùng phần đời còn lại để chịu khổ, đổi lấy sự bình an cho Lục Viễn Châu. Tôi chỉ cần anh sống.
Không biết qua bao lâu, mẹ của Lục Viễn Châu đến. Bà khoác trên mình những món trang sức lộng lẫy, cao quý như thể không cùng một thế giới với tôi. Bà nhấc tôi dậy từ dưới đất, đôi mắt đầy nước mắt.
"Hứa Mộng Giai, tôi biết cô."
"Hồi đó Tiểu Châu muốn ở bên cô, tôi đã không đồng ý."
"Kết quả nó đoạn tuyệt quan hệ với gia đình, từ bỏ quyền thừa kế tập đoàn, nhất quyết tự lực cánh sinh để chứng minh cho tôi thấy lựa chọn của nó không sai."
"Kết quả thì sao, cô hại nó đến mức này, cô định bắt nó mất mạng luôn mới vừa lòng à!"