Nếu Tình Yêu Bị Lãng Quên

Chương 5



"Bây giờ có thể đi cùng tôi chưa?"

Cái tính cách không đạt được mục đích thì không bỏ cuộc này, thật giống với Lục Viễn Châu mà tôi từng yêu trước kia.

Lý trí mách bảo tôi không được lại gần anh.

Điều đó sẽ khiến tất cả mọi người quay trở lại vực thẳm của sự bất hạnh.

Tôi cụp mắt, lắc đầu: "Sếp Lục, thế này không tiện."

"Bạn trai em bỏ mặc em mà đi rồi, anh họ đến hộ tống em về nhà."

"Thương hoa tiếc ngọc, có gì mà không tiện?"

Chúng tôi giằng co một hồi lâu.

Cảm giác vật đổi sao dời và cố nhân như cũ đan xen, quấn quýt lấy nhau.

Đại não tôi lúc thì trống rỗng, lúc thì như một mớ hỗn độn.

Đến khi tôi hoàn hồn lại, tôi đã bị xe của anh "bắt cóc", ngồi ở ghế phụ.

"Em dâu đi đâu?"

Tôi nắm c.h.ặ.t vạt váy, cam chịu nhắm mắt lại.

"Bệnh viện Ung bướu."

"Bệnh viện? Em sao thế?"

Lục Viễn Châu cau c.h.ặ.t mày, sự lo lắng và bất an hiện rõ trên mặt.

Giống hệt như anh trước đây.

"Không phải tôi bị bệnh, anh không cần để tâm."

Câu nói này của tôi rất cứng nhắc, cố ý muốn kéo giãn khoảng cách giữa chúng tôi.

Lên xe của bạn trai cũ đã là quá giới hạn, không thể để tình hình tiếp tục mất kiểm soát thêm nữa.

Lục Viễn Châu bị sự khách sáo và xa cách của tôi đẩy ra.

Chắc anh cũng nhận ra hành động của mình không thỏa đáng, né tránh ánh mắt đang nhìn nhau của tôi.

Dựa trên những gì tôi biết về anh, hiện tại anh đang cảm thấy hoang mang.

Hoang mang vì tại sao khi đối mặt với tôi, anh lại vô thức đưa ra những hành động không phù hợp với logic.

Thật ra tôi cũng không hiểu.

Anh khác với tôi, tôi mang theo hai năm ngọt ngào và bốn năm xa cách để gặp lại anh giữa biển người mênh m.ô.n.g.

Nhưng trong mắt anh, tôi chẳng qua chỉ là một người tình cờ gặp gỡ, thậm chí còn là em dâu của anh.

Anh không có lý do gì để quan tâm đến tôi như vậy.

*

Xe khởi động, tôi ngửi thấy một chút mùi rượu trong xe.

Cộng thêm việc lúc nãy Lục Viễn Châu và Tống Quan Tinh đối đầu gay gắt một cách bất thường.

Chẳng lẽ lúc nãy Lục Viễn Châu đã hơi say rồi?

Tôi lo lắng giữ c.h.ặ.t t.a.y Lục Viễn Châu.

"Sếp Lục, dừng xe! Tôi có một vấn đề rất nghiêm trọng!"

May mà xe chưa ra khỏi giao lộ, Lục Viễn Châu vẫn có thể phanh gấp bất cứ lúc nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh cũng không giận, chỉ khẽ nhíu mày, đợi tôi nói tiếp.

Tôi nói: "Tuyệt đối không được lái xe sau khi uống rượu!"

Lời này rõ ràng nằm ngoài dự tính của Lục Viễn Châu.

Chỉ thấy chân mày anh khẽ nhướng lên, không nhịn được mà bật cười khẽ.

"Khách hàng vừa nãy đi nhờ xe tôi một đoạn, mùi rượu là do ông ấy để lại."

"Tôi vừa uống t.h.u.ố.c kháng viêm, hôm nay không uống rượu."

"Anh sao thế?"

Nghe thấy Lục Viễn Châu uống t.h.u.ố.c kháng viêm, lời quan tâm thốt ra khỏi miệng tôi theo bản năng.

Ngay khoảnh khắc vừa nói ra, tôi mới nhận ra.

Sự quan tâm của người cũ là điều không hợp thời nhất.

"Không có gì, chỉ là viêm mũi thôi."

"Lùi một vạn bước mà nói, cho dù chúng ta là nhân vật chính trong tiểu thuyết cẩu huyết, thì cũng phải tuân thủ pháp luật."

Tôi vừa thắt dây an toàn, vừa buột miệng nói:

"Sếp Lục cũng đọc không ít tiểu thuyết ngôn tình nhỉ."

Lục Viễn Châu vừa nổ máy xe, vừa thong dong hỏi lại.

"Ồ?"

"Chuyện mà ngay cả tôi cũng không biết, sao em dâu lại biết?"

Tôi nặn ra một nụ cười, lấp l.i.ế.m: "Tôi đoán bừa thôi."

*

Tôi đã lừa Lục Viễn Châu.

Hồi đó, tôi và Lục Viễn Châu chen chúc trong căn phòng thuê chật hẹp.

Đêm hè vẫn tiếp nối cái nóng nực của ban ngày, cửa sổ mở toang cũng chỉ thổi vào được chút gió thoang thoảng.

Tôi ôm nửa quả dưa hấu, dùng thìa múc miếng ruột ở chính giữa đút cho Lục Viễn Châu.

"Viễn Châu, lật sang trang tiếp theo đi."

"Giai Giai, em đọc nhanh quá đấy, anh mới đọc đến đoạn nam chính quỳ xuống xin tái hợp thôi."

Lục Viễn Châu cầm lấy chiếc thìa của tôi, xoay tay đút miếng ruột ngọt nhất đó vào miệng tôi.

Anh nói: "Anh thích ăn phần rìa dưa hấu, giảm ho nhuận họng."

"Anh đừng lừa em, em đâu phải đứa trẻ ba tuổi!"

Lục Viễn Châu cười xoa đầu tôi: "Giai Giai cũng bá đạo quá đấy, phần rìa dưa hấu làm sai chuyện gì mà bị em kỳ thị thế."

"Nói đi cũng phải nói lại, cái ý tưởng này của em hay thật đấy."

Lục Viễn Châu vừa nói, vừa lật tiểu thuyết sang trang tiếp theo.

"Cái cuốn tiểu thuyết cẩu huyết này đúng là công cụ giải nhiệt thần thánh, đọc mà anh nổi hết cả da gà da vịt."

"Cái gã nam chính này." Lục Viễn Châu chỉ vào cuốn tiểu thuyết: "Hắn đúng là đáng ăn đòn."

"Mất trí nhớ chứ đâu có mất trí khôn, sao lại bị trà xanh dắt mũi xoay như chong ch.óng chỉ bằng vài câu nói thế kia?"

Tôi bị vẻ mặt tức tối của Lục Viễn Châu làm cho buồn cười không thôi, gục đầu lên vai anh cười không dứt.