Từ khi đội nhân mã của triều đình đặt chân đến, Ân Thiên Tử vẫn luôn âm thầm quan sát.
Chỉ là, những hành động của Triệu Long Quyền sau khi đến thật khiến người ta chán ghét, gã chẳng phải kẻ tốt lành gì, phẩm hạnh vô cùng kém cỏi.
Tuy nhiên, kẻ này tạm thời không thuộc về bách tính trong hạt địa của hắn, đúng là mỗi người có một nhân quả, lúc này Ân Thiên Tử tất nhiên không quản tới.
Hắn muốn xem xem, lần này triều đình sẽ thương thảo công việc hợp tác với hắn ra sao.
Đám người Triệu Long Quyền tới nơi, chẳng những không vội vàng liên hệ để đàm phán hợp tác, ngược lại ngày ngày rượu ngon thức ăn lạ, buổi tối lại có tiểu kiều nương nũng nịu hầu hạ, tháng ngày trôi qua vô cùng thoải mái.
Đây đâu phải tới đàm phán, nhìn cứ như tới Lâm Vân châu du ngoạn thì có.
Nhưng người do triều đình phái xuống, há lại là kẻ ngu ngốc. Đối phương làm như vậy, chẳng qua chỉ là muốn giành lấy tiên cơ ngay từ đầu cuộc đàm phán mà thôi.
Chuyện đàm phán ai cũng rõ, bên nào nóng lòng thúc đẩy thì đã rơi vào thế hạ phong.
Chỉ là, e rằng gã đã quên, lần này không phải đàm phán với người thường, mà là hợp tác với thần linh.
Đã như vậy, Ân Thiên Tử cũng chẳng việc gì phải vội.
Cứ để mặc đó thôi, trên đầu hắn cũng chẳng có ai đốc thúc, hắn ngược lại muốn xem xem Triệu Long Quyền kia có thể kéo dài tới bao giờ.
Quả nhiên, chớp mắt ba ngày trôi qua, Triệu Long Quyền thật sự đã bắt đầu ngồi không yên.
Rượu ngon đầy bàn cũng chẳng còn thơm nữa, rượu cũng không còn thuần vị, tiểu nương tử nũng nịu mê người bên cạnh cũng không còn sức hấp dẫn như trước.
"Cung phụng đại nhân, có phải rượu và thức ăn không hợp khẩu vị, hạ quan lập tức cho người đổi ngay?" Lưu Kiến Công tưởng rằng đối phương đã chán ngấy, vội vàng cẩn thận hỏi thăm.
Triệu Long Quyền không khỏi sầm mặt, ngay sau đó lại chậm rãi lắc đầu.
"Lưu tri châu, ngươi lui xuống trước đi, bọn ta có chuyện muốn thương lượng với Triệu cung phụng." Thẩm Húc Thanh vốn đã đoán được tâm tư của Triệu Long Quyền, lập tức lên tiếng.
"Vâng, hạ quan cáo lui." Lưu Kiến Công tự nhiên hiểu ý, lập tức cáo lỗi rồi xoay người rời phòng.
Ngay sau đó, đám tôi tớ nha hoàn hầu hạ bên cạnh cũng bị mang đi hết, ngay cả hai nàng tiểu kiều nương nũng nịu kia cũng không được ở lại.
Chuyện mà mấy vị đại nhân muốn thương nghị chắc chắn là cơ mật của triều đình, người ngoài tuyệt đối không được nghe.
Sau khi trong phòng không còn tạp dịch, sắc mặt Triệu Long Quyền không còn âm lãnh như trước, cuối cùng cũng đã hòa hoãn.
"Haiz!" Hắn nhìn mấy vị thuộc hạ đang ngồi rồi thở dài một tiếng, đoạn nói: "Chư vị, lần này chúng ta nhận chỉ ý tới đây để thương thảo với Thành Hoàng kia. Bản cung phụng vốn muốn để Thành Hoàng kia tới tìm chúng ta trước để chiếm chút tiên cơ, thế nhưng đã ba ngày trôi qua mà Thành Hoàng kia căn bản không hiện thân. Chúng ta cũng không thể trì hoãn thêm, nếu lỡ việc lớn chắc chắn sẽ bị truy cứu trách nhiệm, mọi người thấy chúng ta nên làm thế nào?"
Hai vị ngũ phẩm cung phụng, hai vị ngũ phẩm Trấn Ma vệ cùng Lục Nguyên Hải và Trương Tuần nghe xong đều trầm mặc, lúc này bọn họ sao có thể không hiểu, chỉ là không dám nhiều lời.
Dù sao người dẫn đội lần này là Triệu Long Quyền, mọi chuyện nên làm thế nào vẫn phải chờ vị này quyết định.
Thân ở quan trường, không thể nghe lãnh đạo nói gì là tin sái cổ. Nếu thật sự như vậy, chẳng phải là đầu óc bị cửa kẹp sao, chỉ có kẻ ngu mới làm thế.
"Bọn ta xin tuân lệnh đại nhân, như Thiên Lôi sai đâu đánh đó." Thẩm Húc Thanh tuy là thuật tu cung phụng suốt ngày chỉ biết tu luyện, nhưng tâm tư lả lướt này thì bao nhiêu người trong quan trường cũng không theo kịp.
"Bọn ta xin tuân lệnh đại nhân, như Thiên Lôi sai đâu đánh đó." Đám người sau đó tuy phản ứng chậm hơn một nhịp, nhưng vẫn rối rít đứng dậy khom người phụ họa.
Thấy phản ứng của mọi người, sắc mặt gã cũng hòa hoãn lại, lại thở dài một tiếng rồi phất tay: "Làm gì thế, tất cả ngồi xuống nói chuyện đi."
Đám người lại vào chỗ, từng kẻ im lặng không lên tiếng, chỉ chờ lãnh đạo lên tiếng.
Uống một chén rượu, Triệu Long Quyền nhẹ nhàng đặt chén xuống, suy nghĩ một chút rồi mới lên tiếng: "Haiz, mọi người cùng đi thôi."
"Đại nhân, đi đâu ạ?" Một vị ngũ phẩm cung phụng ngơ ngác hỏi, xem ra cái đầu này thật sự không được linh hoạt cho lắm.
Triệu Long Quyền không đáp, chỉ khẽ nhíu mày rồi lập tức đứng dậy rời đi.
Đám người đuổi theo sát, còn vị ngũ phẩm cung phụng vừa hỏi vẫn giữ nguyên vẻ mặt ngơ ngác.
Thẩm Húc Thanh lúc này mới kéo tay kẻ kia, hạ thấp giọng thúc giục: "Đi Thành Hoàng miếu."
"A!" Đến lúc này, vị ngũ phẩm cung phụng kia mới phản ứng lại, kêu lên một tiếng rồi vội vàng đuổi theo.
Một đám người lại hùng hổ tiến về phía Thành Hoàng miếu.
Trước đó, người của Trấn Ma vệ đã quét sạch khu vực trước Thành Hoàng miếu, dân chúng tới dâng hương chỉ đành đứng từ xa nhìn lại.
Kẻ thì phẫn nộ trong lòng, kẻ thì tò mò, kẻ lại lạnh nhạt, nhưng tuyệt nhiên không ai dám hó hé nửa lời.
Không còn cách nào khác, đám người triều đình này bọn họ không chọc nổi, cũng không dám chọc.
Đám người này không phải nha dịch châu phủ, mà là Trấn Ma vệ đến từ kinh đô.
Nói thẳng ra, đây chính là khâm sai. Đại diện cho triều đình, dù chỉ trích đôi câu cũng có thể bị khép tội miệt thị triều đình, ai mà chịu nổi.
Chẳng bao lâu sau, Triệu Long Quyền dẫn theo mấy người bước nhanh vào trong Thành Hoàng miếu.
Đầu tiên gã thắp ba nén hương, bái một cái nhưng không quỳ.
Một là trong lòng gã đối cái gọi là Thành Hoàng cũng chẳng có mấy phần kính ý, hai là gã đại diện cho thể diện của Thiên gia hoàng triều, nếu quỳ lạy Thành Hoàng, chẳng phải tỏ rõ là hoàng gia phải thấp hơn Thành Hoàng một bậc sao?
Nếu gã dám quỳ, thì ngày mai hoàng gia dám băm vằm gã thành muôn mảnh.
Đừng thấy Triệu Long Quyền là tứ phẩm cao thủ, trước mặt người thường thì cao cao tại thượng. Nhưng nói cho cùng cũng chỉ là con chó của hoàng gia, dám làm hoàng gia mất mặt thì chết cũng coi là may mắn, chỉ sợ là sống không bằng chết.
"Bản cung phụng Triệu Long Quyền là tứ phẩm cung phụng của Huyền đình, nay phụng thánh chỉ đến đây để thương thảo mọi việc với Thành Hoàng thần linh nơi này, mời Thành Hoàng hiện thân." Nói xong, gã cắm ba nén hương vào lư hương.
Trong lúc chờ đợi, pháp lực trên người Triệu Long Quyền tuôn trào, không ngừng hội tụ vào đôi mắt. Rất nhanh, trong đôi mắt gã tinh mang lấp lóe, muốn nhìn xem Thành Hoàng thần linh nơi này là thần thánh phương nào.
Gã tu luyện một môn nhãn thuật, tên là Phá Âm Đồng thuật, có thể nhìn thấu âm dương, âm tà muốn che giấu cũng có thể bị nhìn thấu ngụy trang.
Thế nhưng, trong mắt gã chỉ thấy thần quang trên tượng Thành Hoàng nhấp nháy, ngoài ra không nhìn ra được gì cả.
Thậm chí, xung quanh Thành Hoàng miếu cũng không thấy một âm thần hay hồn phách nào tồn tại.
Cứ trừng mắt một lúc, đôi mắt truyền tới cảm giác khô khốc, lại bắt đầu rát, gã không thể không vội vàng tán đi pháp lực.
Lúc này trong lòng gã kinh ngạc không thôi, với thực lực tứ phẩm của gã mà thúc giục Phá Âm Đồng thuật vẫn không nhìn thấu hư thực của Thành Hoàng miếu này, đủ thấy thực lực Thành Hoàng thần linh nơi đây cường đại cỡ nào.
Đúng lúc này, Triệu Long Quyền chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, mắt tối sầm lại.
"Bịch!" Người gã ngã xuống đất.
"Đại nhân!" Đám thủ hạ xung quanh kinh hãi, trong nháy mắt ập tới.
Kiểm tra xong mới phát hiện Triệu Long Quyền không hề bị thương, chỉ là ngất đi mà thôi.
"Làm sao bây giờ, Thành Hoàng đáng chết, đúng là tà ma, ta lập tức đưa tin về triều đình phái cao thủ tới tru diệt kẻ này." Một vị ngũ phẩm cung phụng tức giận không thôi.
"Trương cung phụng, chậm đã. Lúc này Thành Hoàng thần linh hẳn đang gặp mặt trò chuyện với Triệu cung phụng, không cần ngạc nhiên, trước đó Thành Hoàng thần linh cũng gặp mặt ta và La tướng quân như vậy." Thẩm Húc Thanh vội vàng nói.
Trương cung phụng nhìn sang bên cạnh, thấy La Triệu Huân gật đầu, nét mặt túc sát của gã lúc này mới thoáng buông lỏng.