Ngã Dã Thần, Hương Hỏa Chứng Đạo Trấn Luân Hồi

Chương 204



"Đinh! Chúc mừng ký chủ thăng cấp, Tam phẩm Kinh Thành Hoàng."

"Đinh! Ban thưởng Độ Âm thuyền."

Đang ở xa địa phận quản lý của mình, Ân Thiên Tử đột nhiên nhận được thông báo từ hệ thống, trong lòng vô cùng hưng phấn.

Một đạo kim quang từ phía chân trời giáng xuống, bao phủ lấy thân hình hắn.

Kim quang nhanh chóng tan đi, Ân Thiên Tử lúc này đã khoác lên mình hoàng bào thêu kim long. Nếu không phải trên người hắn còn tỏa ra từng đợt kim quang, thì đây chính là một vị hoàng đế bằng xương bằng thịt không thể nghi ngờ.

Không, hoàng đế cũng chẳng có được khí chất này của hắn.

Uy nghiêm, thần thánh, cao cao tại thượng.

Độ Âm thuyền? Ân Thiên Tử ngẩn người, ngay sau đó mở bảng hệ thống ra.

Hệ thống: U Minh Địa phủ

Nhiệm vụ chính tuyến: Xây dựng lại Địa phủ (đã bắt đầu)

Ký chủ: Ân Thiên Tử

Thần cách: Tam phẩm

Thân phận: Kinh Thành Hoàng

Địa phận: Đại Tề vương triều

Hương khói: 64 tỷ 500 triệu +

Vật phẩm: Phủ Thành Hoàng phục, Uổng Tử thành, Tiểu địa ngục, Thành Hoàng ấn, Sinh Tử bộ, Tiểu Luân Hồi đài, Trảm Tà kiếm, Nghiệt Kính đài, Tự Hỏi Tâm, Độ Âm thuyền

Hai mươi bốn ty: Âm Dương ty, Tốc Báo ty, Lương Nguyện ty, Tra Quá ty, Văn Thư ty, Địa Ngục ty, Công Tào ty, Chưởng Án ty, Kiểm Bộ ty (chưa), Khu Dịch ty (chưa), Học Chính ty (chưa), Điển Tịch ty (chưa), Phạt Ác ty (chưa), Chú Phúc ty (chưa), Chú Thọ ty (chưa), Đốc Lương ty (chưa), Tuần Chính ty (chưa), Cảm Ưng ty (chưa), Bảo An ty (chưa), Nghi Lễ ty (chưa), Kê Tra ty (chưa), Thưởng Thiện ty (chưa), Đề Hình ty (chưa), Khảo Công ty (chưa).

Âm Binh đài: Triệu (chiêu mộ: 125,678 người)

Hệ thống thương thành: Huyền cấp

Xem xét chức năng của Độ Âm thuyền vừa được hệ thống ban thưởng, Ân Thiên Tử không giấu nổi vẻ vui mừng.

Từ tám ty ban đầu đã tăng lên thành 24 ty, sau khi vận hành toàn bộ thì hệ thống Thành Hoàng ty coi như đã hoàn chỉnh.

Hạn mức nhân số của Âm Binh đài đã tăng lên tới con số triệu, điều này cũng không làm hắn ngạc nhiên, dù sao nước lên thì thuyền lên.

Thế nhưng, sao lại đột nhiên thu nhận thêm hơn mười vạn người? Phải biết rằng, trước đó hình như mới thu nhận hơn hai vạn người thôi mà.

Vì vậy, hắn phất tay gọi Long Chiến Hùng đến hỏi cho rõ.

Hóa ra số binh sĩ mới bổ sung vào đều là người của Phiên Thiên giáo. Thực ra, người của Phiên Thiên giáo cũng không phải toàn là kẻ ác, chẳng qua là mỗi người một chủ mà thôi.

Ừm, nói chung lại, dù không dám nói đều là người tốt, nhưng tuyệt đối không phải loại hung ác gian tà.

Họ chỉ là bị Hư Thiên lừa gạt đi tạo phản mà thôi, xét cho cùng cũng miễn cưỡng coi là người bị hại.

Thế nên, sau khi soi chiếu qua Nghiệt Kính đài, những kẻ không có tội ác trực tiếp được bổ sung vào Âm Binh đài.

Võ tu khi còn sống thực lực cường đại, sau khi chết linh hồn cũng vô cùng mạnh mẽ.

Hồn phách có sức chiến đấu mạnh mẽ như vậy, không dùng đến thì thật quá lãng phí.

Mặc dù nòng cốt của Phiên Thiên giáo chỉ có hơn mười ngàn người, đều là những võ tu mạnh mẽ. Thế nhưng, số người theo Phiên Thiên giáo khởi nghĩa tạo phản lại không ít, lên tới mấy trăm ngàn người.

Dù sao đây cũng là cả một cái Hưng Đô mà.

Vì vậy, sau khi sàng lọc đã bổ sung thêm cả trăm ngàn người.

Bây giờ bản thân đã là Tam phẩm, trong địa phận quản lý có thể dễ dàng trấn áp Nhất phẩm, tốt lắm, hiện tại có thể nói ở Đại Tề vương triều, hắn đã vô địch thiên hạ.

Ách, không đúng, cũng không biết Tà Ma núi có tính là địa bàn của Đại Tề vương triều hay không.

Nghĩ tới đây, hắn cảm thấy đã đến lúc nên thăm dò Tà Ma núi một chút.

Dĩ nhiên, bản thân thăng cấp thì không thể quên những thủ hạ này.

Lập tức triệu tập nhân viên chủ yếu của Thành Hoàng miếu tới: Phán quan Thi Văn Thanh, Hắc Bạch Vô Thường, Tổng Tuần Du Thần Nam Nguyên, Thủy thần Đỏ Ly, Sơn thần Gấu Lớn, tám vị Ty chủ, cùng 16 ty mới tăng vẫn chưa có người nhậm chức.

Về phần Hắc Vũ và Long Chiến Hùng thì đương nhiên không gọi đến, hai người này căn bản không cách nào sắc phong.

Hắc Vũ là Nhị phẩm, Long Chiến Hùng hiện tại là Tam phẩm, Ân Thiên Tử cũng mới là Tam phẩm, nếu sắc phong thì hai người bọn họ phải hạ xuống Tứ phẩm.

Một phen sắc phong xong, hắn để bọn họ mỗi người trở về vị trí làm việc.

Đang chuẩn bị đi một chuyến thì hắn chợt nhướng mày, người này sao lại đến nữa rồi?

Ngay sau đó, hắn ngồi trên thần tọa bay lên bầu trời.

Người vừa tới không phải Phó Huyền Nguyên thì còn là ai, chuyện đã bàn xong xuôi, người này lại tới làm gì?

"Ra mắt Thành Hoàng thần." Lần này, thái độ của Phó Huyền Nguyên đối với hắn tôn trọng hơn trước rất nhiều.

"Phó đình chủ đây là vô sự không đăng tam bảo điện a?" Ân Thiên Tử cười nói một câu.

"Ta phụng hoàng mệnh mà tới, bệ hạ muốn mời Thành Hoàng thần hướng hoàng cung một chuyến, không biết ngài có thời gian không?"

Ân Thiên Tử nghĩ cũng phải, dù sao hoàng đế lão nhi cũng coi như đã giúp mình một tay, nếu không Thành Hoàng miếu muốn phát triển ra toàn bộ Đại Tề vương triều thật đúng là tốn không ít thời gian.

Huống chi, hoàng đế đã lập Thành Hoàng miếu làm quốc giáo thờ phụng, lại phong cho mình thần vị, cũng coi như đã đặt Thành Hoàng miếu ra ngoài ánh sáng, càng thêm danh chính ngôn thuận.

Coi như nhận của đối phương một cái nhân tình, cũng nên đi gặp một lần.

"Được, vậy bản Thành Hoàng sẽ cùng Phó đình chủ đi một chuyến."

"Mời." Phó Huyền Nguyên trong lòng vui mừng, làm một động tác mời gọi.

Ngay sau đó, một người một thần lập tức cưỡi mây bay về phía kinh thành hoàng cung.

Đại Tề hoàng cung, Ngự thư phòng.

Ân Thiên Tử được mời đến nơi này, Nguyên Trinh Đế đích thân đứng ở cửa nghênh đón, cũng coi như đã cho đủ mặt mũi.

"Ra mắt hoàng đế bệ hạ." Ân Thiên Tử chỉ ôm quyền chắp tay thi lễ, còn về phần quỳ xuống? Thôi đừng đùa, bản thân đường đường là Âm ty chính thần sao có thể quỳ, dù chỉ là khom lưng cũng đã là vũ nhục thân phận Thành Hoàng thần rồi.

Nguyên Trinh Đế cũng không phật lòng, giơ tay đáp lễ lại.

"Thành Hoàng thần lễ độ quá, mời vào trong nói chuyện."

Ngay sau đó, mọi người tiến vào.

Hoàng đế không ngồi ở vị trí chủ tọa, mà ngồi ở phía dưới cùng tay trái, còn Phó Huyền Nguyên và Võ Phá Quân thì ngồi ở phía đối diện.

Ân Thiên Tử được mời ngồi ở vị trí tay phải đối diện, cách sắp xếp này đương nhiên là cố ý.

Nếu hoàng đế ngồi ở vị trí chủ tọa mà Ân Thiên Tử ngồi phía dưới, như vậy sẽ lộ ra vẻ cao cao tại thượng, chắc chắn sẽ khiến Thành Hoàng thần không hài lòng.

Hoàng đế là nhân gian đế vương, Thành Hoàng thần lại chẳng phải là đế vương của Âm ty sao.

Đều là đế vương, thân phận ngang hàng, một người quản dương gian, một người quản Âm ty.

Trên chiếc bàn nhỏ cạnh chỗ ngồi đã dọn sẵn nước trà cùng các loại bánh ngọt trái cây, nhưng Ân Thiên Tử không đụng vào.

"Sớm nghe danh Thành Hoàng thần, trẫm đã ngưỡng mộ từ lâu, hôm nay cuối cùng cũng may mắn được gặp mặt."

"Hoàng đế bệ hạ khách khí, bản thần đáng lẽ nên bái phỏng sớm hơn, chỉ vì Âm ty sự vụ bộn bề, mong bệ hạ thứ lỗi."

Hai người cười ha hả, khách sáo một phen.

Trước khi Thành Hoàng miếu lan tỏa ra kinh đô, Ân Thiên Tử vạn lần không dám đến gặp cái vị hoàng đế lão nhi này, lỡ đến rồi chẳng khác nào dê vào miệng cọp.

"Lần này mời Thành Hoàng thần tới, một là để diện kiến chân dung, hai là vì trẫm mới nhận được tin tức, Nhiếp Tông đã xuất quan, hơn nữa còn đột phá đến Nhị phẩm tột cùng. Trẫm sợ hắn sẽ tìm Thành Hoàng miếu gây phiền toái nên báo trước một tiếng, mong Thành Hoàng thần chuẩn bị sớm." Nguyên Trinh Đế quanh co lòng vòng cuối cùng cũng nói đến chính đề.

Ân Thiên Tử thầm rủa trong lòng, ngươi nói thẳng là sợ Nhiếp Tông tìm triều đình gây phiền toái nên muốn nhờ ta ra tay thì cứ nói, còn làm mấy trò hư đầu ba não này, thật là dối trá.

Đã làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ trinh tiết, quả nhiên làm hoàng đế không có ai là tâm tư đơn giản, mấu chốt là da mặt còn dày hơn cả tường thành.

"Không sao, Nhiếp Tông nếu tới tìm phiền toái, bản thần tự sẽ ra tay." Ân Thiên Tử lúc này đưa ra câu trả lời khẳng định.

Dù hoàng đế không nhắc đến chuyện này, bản thân hắn cũng không cho phép Nhiếp Tông gây hấn.

Nghe vậy, hoàng đế và hai vị đình chủ trong lòng mừng rỡ.

-----