Cả thôn ngơ ngác nhìn, có lẽ là không nghĩ ra lý do, hoặc giả là nghĩ đến điều gì đó, tất cả mọi người lập tức sợ hãi lùi lại phía sau mấy mét.
Thậm chí, bọn họ rối rít giơ vật cầm trong tay lên làm vũ khí, nhắm thẳng vào cả nhà Ngô lão nhị.
"Ngươi... các ngươi là người hay là quỷ?!" Thôn trưởng Vòng Đầu Sắt lớn tiếng quát, chỉ là trong giọng nói mang theo sự run rẩy, lộ ra vẻ hoàn toàn thiếu tự tin.
Những thôn dân khác cũng giống vậy, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi, ai nấy đều run rẩy không ít thì nhiều.
Thấy vậy, người nhà họ Ngô cũng sợ hết hồn, đặc biệt là Ngô Trương thị, vội vàng kéo Ngô Cẩu Đản ra sau lưng bảo hộ.
Nỗi sợ hãi kéo dài khiến thần kinh mọi người đều căng như dây đàn, trong tình huống này chỉ cần một chuyện nhỏ cũng dễ dàng bùng nổ, rất nguy hiểm.
"Thôn trưởng, mọi người đừng sợ, chúng ta đương nhiên là người, các người xem, chúng ta có bóng mà." Ngô lão nhị vội vàng giơ hai tay lên lớn tiếng giải thích, vạn nhất nếu giải thích chậm mà mọi người không nói một lời đã xông lên thì chết oan uổng quá.
Lúc này ánh nắng ban mai đã lên, chiếu rọi lên người mọi người.
Trên đất ai nấy đều hiện rõ bóng mình, ba người nhà họ Ngô tự nhiên cũng không ngoại lệ.
"Bọn họ thật sự có bóng, không phải tà ma!" Có người nhìn kỹ rồi lên tiếng.
"Là người sống, quỷ làm sao có bóng được."
"Đúng vậy, hơn nữa con quỷ nào dám đứng dưới ánh mặt trời chứ, quá tốt rồi, Ngô lão nhị, nhà ngươi thật sự không sao cả!"
Trong lúc nhất thời, chúng thôn dân mồm năm miệng mười rối rít lộ ra vẻ kinh ngạc.
Có thể sống sót sau khi bị tà ma tìm tới cửa, trong thôn từ trước tới nay chưa từng nghe nói qua. Không chỉ trong thôn, mà mười dặm tám thôn xung quanh cũng chưa từng nghe qua.
Chu Đại Ngưu tâm tư lanh lợi, lập tức trở nên kích động. Không khỏi thốt lên:
"Ngô nhị ca, ngươi... nhà các ngươi làm thế nào mà sống sót được vậy?!" Cũng không trách Chu Đại Ngưu kích động, bởi vì tháng sau đã đến phiên nhà hắn phải dâng người tế lễ.
Lời này nhất thời nhắc nhở toàn bộ thôn dân, nếu nhà Ngô lão nhị thực sự có phương pháp hữu hiệu, vậy chẳng phải có nghĩa là sau này không cần phải chết người nữa sao?
Thôn trưởng Vòng Đầu Sắt lúc này cũng không kềm chế được sự kích động trong lòng, bàn tay cầm gậy chống cũng run lên bần bật.
Ông chậm rãi đi lên phía trước, đánh bạo chạm vào người Ngô lão nhị, sau đó nắm chặt lấy tay đối phương.
Sau khi cẩn thận cảm nhận, ông hưng phấn không thôi. Tay người này mềm mại, ấm áp có nhiệt độ, đúng là người sống.
"Thằng nhóc này, nhà các ngươi thật sự còn sống, quá tốt rồi!" Dưới sự kích động, Vòng Đầu Sắt hung hăng vỗ mạnh lên vai Ngô lão nhị.
"Thôn trưởng gia gia, chúng ta đều là người sống." Ngô Cẩu Đản lúc này cũng từ sau lưng Ngô Trương thị đi ra, nắm lấy bàn tay đầy vết chai sạn của Vòng Đầu Sắt, vui vẻ cười không ngừng.
"Sống là tốt rồi, sống là tốt rồi. Cẩu Đản, có thể nói cho thôn trưởng gia gia biết, tại sao tối hôm qua con quỷ kia lại không ăn thịt nhà các ngươi không?" Vòng Đầu Sắt vui vẻ hỏi.
"Cả nhà chúng con có thể sống sót, đều là nhờ thần linh phù hộ!" Ngô Cẩu Đản vui vẻ cười lớn nói.
"Thần linh? Đứa nhỏ này toàn nói bậy, cõi đời này làm gì có thần linh?" Vòng Đầu Sắt lập tức sa sầm mặt mày, nghiêm túc nhìn về phía Ngô lão nhị.
Thế đạo này, căn bản không hề có thần linh. Đó chỉ là những truyền thuyết xa xưa, thậm chí mọi người chỉ coi đó là chuyện hoang đường, làm gì có thứ gọi là thần linh chứ.
"Cẩu Đản đừng nói bậy, Ngô lão nhị, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, ngươi nói mau đi." Chúng thôn dân lập tức không kịp chờ đợi truy hỏi.
Ngô lão nhị đành phải lớn tiếng đáp lại: "Cẩu Đản nói không sai, thật sự là thần linh phù hộ."
Lời này của hắn khiến sắc mặt mọi người lập tức trở nên khó coi, tất cả đều tức giận trừng mắt nhìn Ngô lão nhị.
"Ngô lão nhị, sao ngươi cũng hùa theo nói bậy, lấy đâu ra thần linh chứ."
"Đúng vậy, chúng ta đều là người cùng một thôn, chẳng lẽ chúng ta chết rồi ngươi mới vui sao?"
"Chính là, nhà ngươi không thể ăn mảnh như vậy được..."
Chúng thôn dân lúc này lập tức lên tiếng chỉ trích, đều cho rằng nhà Ngô lão nhị không muốn chia sẻ phương pháp tránh né tà ma cho mọi người.
"Ngô lão nhị, ngươi là người do ta nhìn lớn lên, mọi người đều là người cùng một thôn, ngươi có phương pháp tốt cũng không thể giấu giếm. Nếu không được, chúng ta có thể dùng lương thực để đổi lấy phương pháp của ngươi, thế nào?" Thôn trưởng lúc này lên tiếng, chỉ là gương mặt âm trầm đầy vẻ không vui.
Biết mọi người đã hiểu lầm, Ngô lão nhị cũng không biết nói sao cho phải.
Hắn phải mau chóng giải thích, nếu không sau này làm sao sống trong thôn được nữa.
"Thật sự là thần linh phù hộ, không tin các người đi theo ta xem." Nói xong, Ngô lão nhị lập tức kéo thôn trưởng vào nhà.
Các thôn dân cũng rối rít tiến lên, trong phòng không đứng nổi thì đứng cả ngoài cửa.
"Đây chính là thần linh đã phù hộ cả nhà con." Vào nhà, Ngô lão nhị lập tức quỳ sụp xuống trước tượng thần, dập đầu ba cái liên tiếp.
Đám người tự nhiên cũng nhìn thấy bức tượng trên bàn, từng người một lộ ra vẻ mặt phức tạp. Mặc dù tận mắt nhìn thấy, nhưng họ vẫn nửa tin nửa ngờ.
"Lão nhị, đây... đây là chuyện gì vậy?" Thôn trưởng Vòng Đầu Sắt nuốt nước bọt, nghiêm túc hỏi.
"Thôn trưởng gia gia, tượng thần là do con ôm về đấy." Ngô Cẩu Đản vội vàng khoe khoang, chuyện này khiến mũi nó như muốn vểnh lên tận trời, cảm giác đắc ý vô cùng.
Biểu cảm kia như đang nói: Con lợi hại không, mọi người mau khen con đi, mau khen con đi.
Vì vậy, Ngô lão nhị kể lại đại khái chuyện đã xảy ra cho mọi người nghe.
Nghe xong chuyện này, tất cả mọi người nhất thời kích động, mặc dù chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng trong thâm tâm họ lại rất muốn tin đây là sự thật.
Bởi vì, đây là hy vọng, điều này đại biểu cho việc họ có thể sống sót.
Trong thời đại đen tối đầy rẫy tà ma này, đây chính là ánh sáng, ánh sáng thắp lên hy vọng sống sót cho mọi người...
"Lão nhị, vậy chúng ta có thể bái lạy thần linh nhà ngươi không?" Thôn trưởng lúc này lên tiếng hỏi.
"Dĩ nhiên là được, con cũng hy vọng mọi người đều bình an. Chỉ là, nhà con không còn nhiều hương lắm." Ngô lão nhị không hề do dự đáp ứng.
"Đây là hy vọng sống sót của chúng ta, ai muốn bái thì mau về nhà lấy hương đi." Thôn trưởng lập tức xoay người phân phó mọi người.
Oanh!!!
Trong chớp mắt, tất cả mọi người rối rít xoay người rời đi, mỗi người đều chạy như bay về nhà, như sợ chậm chân sẽ tụt lại phía sau.
"Thôn trưởng, ngài cũng đừng về nhà lấy nữa, thắp một nén ở nhà con đi." Lúc này Ngô lão nhị vội vàng lấy một nén hương đưa vào tay thôn trưởng.
"Tốt." Thôn trưởng hài lòng gật đầu, khóe miệng lộ ra nụ cười, nhận lấy nén hương rồi châm lửa trên cây nến.
Sau khi quỳ lạy xong, ông mới đứng dậy cắm nén hương lên trên củ khoai tây.
Để cho lão nhân quỳ thoải mái hơn, Ngô Trương thị còn rất tinh ý lấy một chiếc đệm rơm cũ lót trên mặt đất.
"Đinh! Nhận được giá trị hương khói từ Vòng Đầu Sắt + 6"
Một đạo âm thanh nhắc nhở của hệ thống trực tiếp đánh thức Ân Thiên Tử, khi thấy một ông lão đang dâng hương cho mình, hắn không khỏi sững sờ, ngay sau đó là mừng rỡ khôn xiết.
Ngay sau đó, đám người đen kịt bên ngoài ùa vào, mỗi người trên tay đều cầm một nén hương.
"Mọi người đừng chen lấn, xếp hàng, từng người một tới." May mà có thôn trưởng duy trì trật tự nên mới không xảy ra hỗn loạn.
"Đinh! Nhận được giá trị hương khói từ Chu Tam Bàn + 3"
"Đinh! Nhận được giá trị hương khói từ Vương Quế Chi + 5"
"Đinh! Nhận được giá trị hương khói từ Tạ Đại Cường + 4"
Doanh thu hương khói liên tục đổ về, nghe mà Ân Thiên Tử kích động đến mức suýt rơi nước mắt.