Sau khi nhận được mệnh lệnh từ Phán quan Thi Văn Thanh, hiệu suất làm việc của các vị Âm thần trong Âm ty quả nhiên cực kỳ cao.
Rất nhanh, biện pháp đối phó Niên thú đã được lan truyền khắp toàn bộ Lâm Vân châu.
Tiếng vang lớn, màu đỏ, ánh lửa.
Dựa vào ba nhược điểm này, các huyện các thôn trong toàn bộ Lâm Vân châu đều bắt đầu hành động.
Trước nhà sau ngõ, nhà nhà đều phủ lên vải đỏ, vật dụng trong nhà có màu đỏ cũng nhiều hơn không ít, thậm chí ngay cả ớt đỏ cũng được lấy ra treo dưới mái hiên.
Hơn nữa, trong sân nhà rất nhiều người cũng chất đống không ít củi lửa để phòng bất trắc. Đặc biệt là khi đêm xuống, nhà nhà đều thắp đèn lồng lớn.
Mỗi nhà đều chuẩn bị dây pháo, chỉ cần Niên thú dám đến, lập tức châm ngòi đốt pháo để xua đuổi.
Khoảng thời gian này, chủ đề mọi người bàn tán nhiều nhất chính là Niên thú.
Trước kia gặp mặt chào hỏi có lẽ là hỏi "ăn cơm chưa", nhưng bây giờ lại đổi thành: "Dây pháo chuẩn bị chưa, đèn lồng chuẩn bị mấy cái, vải đỏ còn đủ hay không?"
Điều này cũng thúc đẩy ba ngành nghề phát triển nhanh chóng: sản xuất dây pháo, chế tác đèn lồng và các tiệm buôn vải.
Vải đỏ trong lúc nhất thời cung không đủ cầu, thậm chí có người không mua được vải đỏ đành mua vải trắng, sau khi mang về thì dùng máu gà hoặc máu chó để nhuộm đỏ.
Tóm lại, phen này khiến cho dịp cuối năm trở nên vui mừng hơn, cũng đậm đà hương vị ngày Tết hơn.
Không biết có phải biện pháp này thực sự phát huy tác dụng hay không, nhưng mấy ngày tiếp theo, con Niên thú hung tàn đáng sợ kia không còn xuất hiện quấy nhiễu bách tính nữa.
Vốn tưởng rằng lần này nhờ có biện pháp thần linh ban xuống, Niên thú đã rút lui.
Thế nhưng, vào ngày mùng tám Tết, một tin dữ lập tức lan truyền khắp toàn bộ Lâm Vân châu, thậm chí lan ra cả các châu phủ lân cận.
Niên thú lại tấn công phủ thành Lâm Vân vào rạng sáng hôm qua.
Tin tức này khiến không ít người không khỏi kinh hãi.
"Không đúng, phủ thành sao có thể bị tấn công, chẳng lẽ phương pháp thần minh truyền xuống vô dụng sao?" Đã có những âm thanh nghi ngờ vang lên.
"Nếu vô dụng, vậy tại sao những nơi bị tấn công trước đó lại không xảy ra chuyện gì?" Có người phản bác.
"Thế nhưng, chuyện phủ thành bị tấn công là thế nào?"
"Chẳng lẽ các ngươi không biết sao, phủ thành căn bản không có treo vải đỏ, đốt pháo hay thắp đèn lồng." Một người có kiến thức hơn lập tức trả lời.
"A? Tại sao có thể như vậy, chẳng lẽ thần minh không truyền thụ phương pháp cho người trong phủ thành sao?"
"Cái này mà các ngươi cũng không biết sao? Phủ thành căn bản không có mở Thành Hoàng miếu, cũng không có thần linh trấn giữ, dĩ nhiên sẽ không được Thành Hoàng che chở."
"Thì ra là thế, ai, thật là, lần này thảm rồi..."
Những âm thanh như vậy không ngừng vang lên khắp nơi ở Lâm Vân châu, mọi người trong lúc nhất thời đều hiểu rõ nguyên nhân.
Và tin tức này, đương nhiên cũng nhanh chóng truyền tới trong phủ thành.
Phủ thành không mở Thành Hoàng miếu, dĩ nhiên không có thần minh che chở, thần minh có muốn truyền thụ cũng không có cách.
Thực ra trước đó tin tức ít nhiều cũng đã truyền tới trong phủ thành, thế nhưng quan phủ căn bản khinh thường không thèm để ý, dân chúng cũng chẳng coi trọng.
Chỉ vì trong phủ thành có Cấn Lôi trận che chở, mới khiến họ cảm thấy sinh sống ở đây rất an toàn.
Yêu ma nào cũng không thể gieo họa nơi này, chỉ là không ngờ con Niên thú quái lạ được mọi người truyền tai nhau kia lại có thể xông vào, gây ra tổn thất nặng nề.
Và cũng vào tối hôm qua, cung phụng của Huyền đình cùng Trấn Ma vệ của Vũ đình trong thành đã ra tay, nhưng căn bản không đối phó nổi con Niên thú kia.
Hành tung của Niên thú quỷ dị, không cách nào phong tỏa, càng không thể bắt giữ để đánh chết.
Sau khi phá hủy lượng lớn nhà dân và khiến không ít người thương vong, nó cuối cùng lặng lẽ rời đi.
Theo thống kê, trong tai họa lần này, phủ thành có ít nhất hơn trăm người bị ăn thịt, mấy trăm căn nhà bị hủy hoại, số người bị đập chết cũng lên tới hàng trăm.
Trong nha môn châu phủ, lúc này Tri châu Lưu Kiến Công đang đứng một bên, đầu đầy mồ hôi, lộ ra vẻ cực kỳ hoảng loạn.
Hai người đàn ông trung niên thì ngồi ở đó, nét mặt đầy vẻ giận dữ.
Một người mặc pháp bào màu đen, trước ngực thêu chữ "Huyền" cổ xưa bằng tơ trắng, người này tên là Lục Nguyên Hải, cung phụng của Huyền đình, chính là người đang trú đóng tại phủ Lâm Vân châu.
Người còn lại mặc hắc giáp, bên hông đeo đao, chính là Trương Tuần, chủ sự của Vũ đình trú đóng tại Lâm Vân châu, lục phẩm Trấn Ma vệ.
Xét về phẩm cấp trong triều, Tri châu Lưu Kiến Công và hai người kia đều là quan chức lục phẩm.
Thế nhưng, trên thực tế, thế giới này thực lực vi tôn, Lưu Kiến Công chỉ là một quan văn, trong khi Huyền đình và Vũ đình lại có địa vị cao quý, cho nên địa vị của hắn đương nhiên không bằng hai người kia.
Hai người họ đêm qua vừa đại chiến một trận với Niên thú, không những không thể tru diệt được nó, mà còn để trận cơ của Cấn Lôi trận bị phá hủy trong lúc giao tranh, cho nên lúc này cả hai đang giận không kềm được.
"Con Niên thú kia rốt cuộc từ đâu chui ra, quá mức quỷ dị. Phá hoại lớn như vậy, phía trên vấn trách xuống cũng không phải chuyện nhỏ." Trương Tuần tức giận vỗ mạnh một cái, cái bàn đặt tách trà bên cạnh lập tức vỡ nát.
Động tĩnh này khiến Tri châu Lưu Kiến Công đứng một bên giật mình, theo bản năng lùi lại một bước, mồ hôi lạnh trên trán càng túa ra.
Hắn cũng chỉ là một Tri châu lục phẩm, hai người này nếu trút giận lên đầu hắn, hắn thật sự không có cách nào, chỉ đành chịu đựng.
"Chết một ít tiện dân thì không sao, thế nhưng trận cơ của Cấn Lôi trận bị hủy, đây mới là nghiêm trọng nhất, đến lúc đó phía trên truy cứu xuống, chúng ta cũng phải xui xẻo." Lục Nguyên Hải mặc huyền bào giận dữ nói, ánh mắt lộ vẻ âm lệ.
Vừa nghe lời này, Trương Tuần và Lưu Kiến Công sắc mặt đều trắng bệch, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi.
Đúng vậy, triều đình đã bỏ ra cái giá cực lớn mới thiết lập được Cấn Lôi trận tại các châu phủ, đây là chuyện liên quan đến căn cơ của một châu, giờ bị hủy hoại, chuyện này khá là nghiêm trọng.
"Lục cung phụng, chúng ta phải nhanh chóng sửa chữa trận cơ, giảm thiểu tổn thất xuống mức thấp nhất." Lưu Kiến Công vội vàng nói.
"Ta đã dùng Phi Điểu Truyền Tấn thuật thông báo lên trên, tin rằng rất nhanh sẽ có cao thủ tới chữa trị đại trận. Bất quá Lưu tri châu, đến lúc đó ngươi phải xuất chút máu, nếu không chúng ta cũng phải gánh trách nhiệm." Lục Nguyên Hải nhìn tới với ánh mắt hung lệ.
"Lục cung phụng yên tâm, hạ quan đã chuẩn bị 100.000 lượng bạc trắng để hiếu kính, chắc chắn sẽ giảm trách nhiệm xuống mức thấp nhất." Lưu Kiến Công cả người toát mồ hôi lạnh, nhịn đau trả lời.
Thực ra trong lòng hắn đã sớm hỏi thăm tổ tông mười tám đời của hai kẻ này mười lần. Thành là do các ngươi trấn giữ, dựa vào cái gì xảy ra chuyện lại đổ lên đầu mình, dựa vào cái gì tiền hiếu kính lại phải tự mình bỏ ra.
Nhưng trong lòng mắng thì mắng, hắn cũng chỉ có thể như người câm ăn hoàng liên, đắng cay nuốt vào trong.
Nghe vậy, vẻ mặt khắc nghiệt của hai người lúc này mới dịu đi đôi chút.
"Lưu tri châu đúng là người biết đại thể, yên tâm đi. Chuyện này cũng quá mức đặc thù, tin rằng phía trên sẽ không trách cứ chúng ta quá nặng nề." Trương Tuần gật đầu thở phào một hơi, từ tốn nói.
"Lưu tri châu lần này chỉ cần thu xếp chu đáo, sau này nhất định tiền đồ vô lượng." Lục Nguyên Hải trên mặt cũng lộ ra chút nụ cười.
"Hạ quan cũng chỉ là tận chút công sức mọn, sau này còn phải nhờ cậy hai vị đại nhân." Lưu Kiến Công cố gắng nở nụ cười nịnh nọt, chỉ là nỗi khổ trong lòng ai mà biết được.