Chương 112: Thượng giới truyền tin
Cố Nguyên Thanh nhìn thoáng qua dưới chân núi.
Các cao thủ từ Tông Sư cảnh trở lên đều đã rời đi, cấm quân đóng quân ở đó vẫn chưa rút, cách mười dặm hơn, còn có đông đảo giang hồ nhân sĩ ngựa chưa rời đi.
Từ đây có thể thấy được, Bắc Tuyền Sơn này ngày sau sẽ không còn quạnh quẽ như trước. Đúng như lời lão giả áo tang kia nói, cự tháp cao mấy trăm trượng tựa như thần tích, đổi lại là chính mình, sợ là cũng muốn đến xem thử.
Bất quá, Bắc Tuyền Sơn tự thành nhất thể, nếu không có sự cho phép của hắn, người ngoài cũng không thể lên đây quấy rầy, ngược lại cũng không cần lo lắng.
Hắn bước đi về phía Thiên Địa Đàm, mỗi một bước nhìn như bình thường, lại vượt qua gần trăm trượng, tựa như súc địa thành thốn. Trong chốc lát đã tới trước Thiên Địa Đàm.
Ý niệm tương thông với Thiên Địa Đàm, hắn khóa chặt Kỷ Thanh Vân, cuốn y ra ngoài.
Chỉ thấy một con cá nhỏ vừa ra khỏi mặt nước liền nhanh chóng phóng đại, hóa thành hình người, rời mặt nước năm thước đã khôi phục bộ dáng người bình thường.
Kỷ Thanh Vân kinh ngạc trước sự thay đổi, thần hồn khôi phục bình thường, lọt vào tầm mắt liền thấy Cố Nguyên Thanh. Còn chưa kịp có động tác gì, áp lực vô biên lập tức ập tới, đè ép tu vi của y gắt gao.
Cố Nguyên Thanh đặt y xuống bên bờ, hơi mỉm cười: “Chúng ta lại gặp mặt, cảm giác dưới nước thế nào?”
Kỷ Thanh Vân nhìn chằm chằm Cố Nguyên Thanh, trong ánh mắt đầy vẻ kiêng dè, y trầm giọng nói: “Các hạ rốt cuộc là ai? Trong giới này không thể nào xuất hiện người như ngươi!”
Cố Nguyên Thanh thần sắc đạm nhiên: “Ngươi có phải lầm rồi không, hiện tại là ta đang hỏi ngươi, chứ không phải ngươi hỏi ta.”
Trong lúc nói chuyện, Cố Nguyên Thanh bỗng chú ý tới bên hông Kỷ Thanh Vân có treo một chiếc lệnh bài bằng đồng thau. Hắn vươn tay hư không chộp lấy, chiếc lệnh bài đồng thau này liền tự rời khỏi hông, lơ lửng bay lên.
Trong lòng Kỷ Thanh Vân chấn động, vừa rồi y âm thầm kết ấn, chính là muốn xem có cách nào thúc giục lệnh bài này không, không ngờ lập tức bị Cố Nguyên Thanh phát hiện. Y muốn đoạt lại lệnh bài đồng thau, nhưng khi mất đi tu vi, đến cả phản ứng cũng chậm đi mấy nhịp, làm sao có thể là đối thủ của Cố Nguyên Thanh.
Cố Nguyên Thanh nắm lệnh bài trong tay, thần niệm dò xét liền phát hiện bên trong lệnh bài có những đường vân phù văn chằng chịt. Bất quá công hiệu của lệnh bài này đã bị Bắc Tuyền Sơn ngăn chặn gắt gao, cho nên dù Kỷ Thanh Vân có thủ đoạn gì cũng không có bất kỳ hiệu quả nào.
“Ngươi không phải nói tu vi Đạo Hỏa cảnh, lại có thể bình yên dừng lại ở giới này, không làm sụp đổ không gian thế giới này, chắc hẳn là nhờ công hiệu của lệnh bài này phải không?” Cố Nguyên Thanh khá tò mò hỏi.
Kỷ Thanh Vân hỏi một đằng trả lời một nẻo, lạnh lùng nói: “Các hạ quả nhiên biết rất nhiều thứ, xin hỏi tới Phù Du giới này rốt cuộc có mưu đồ gì? Luyện Ma Đại Trận ở giới này đình chỉ, chắc hẳn cũng là thủ đoạn của ngươi đi?”
“Luyện Ma Đại Trận? Đó là cái gì?” Cố Nguyên Thanh hỏi.
Kỷ Thanh Vân cười lạnh: “Ngươi hà tất phải biết rõ còn cố hỏi, bất kể ý đồ của ngươi là gì, ta khuyên ngươi vẫn nên sớm thu tay lại, Linh Khư Môn ta cũng không phải là kẻ dễ bắt nạt!”
Cố Nguyên Thanh khẽ cười một tiếng: “Xem ra ngươi vẫn chưa nhìn rõ tình thế, cũng được, để ngươi vào lại Thiên Địa Đàm tỉnh táo thêm chút nữa.”
Sắc mặt Kỷ Thanh Vân thay đổi, còn muốn nói thêm, nhưng Cố Nguyên Thanh đã mất hứng, phất tay một cái, thân hình Kỷ Thanh Vân liền bị cuốn vào trong đàm, hóa thành cá nhỏ.
Mà trong tay Cố Nguyên Thanh lại có thêm một chiếc túi trữ vật.
Kỷ Thanh Vân đã bị bắt, vậy đồ đạc của y đương nhiên thuộc về hắn, đối với việc này, Cố Nguyên Thanh không chút khách khí.
Dùng phương pháp ngự vật mở túi trữ vật ra, không gian bên trong lớn hơn túi của Cung Tín rất nhiều. Bên trong có không ít đan dược, thư tịch, linh thạch, cùng với những vật phẩm nghi là pháp bảo và các loại tạp vật, được phân loại đặt ngay ngắn.
“Di, những thứ này giống như là…… thiên tài địa bảo để đúc thành Thần Đài?” Cố Nguyên Thanh có được Cửu U Luyện Ngục Kinh, tự nhiên cũng biết tu hành Thần Đài khác với tu hành trước kia, cần lấy thiên tài địa bảo đúc thành pháp trận Thần Đài mới có thể chân chính trở thành tu sĩ Thần Đài cảnh.
Những tài liệu này đều là vật dùng để uẩn dưỡng thần hồn. Theo ghi chép trong Cửu U Luyện Ngục Kinh, trong giới tu hành có 52 loại chủ tài uẩn dưỡng thần hồn.
Mà trong số tài liệu được phân loại đặt trước mắt này, có vài loại rất dễ nhận biết, chính là Địa Mạch Sa xếp hạng thứ 37, Long Lân Thiết xếp hạng thứ 31, Dưỡng Hồn Thanh Ngọc Tủy xếp hạng thứ 25, còn có một khối Phượng Kim nhỏ, vật ấy trong bảng tài liệu Thần Đài xếp hạng thứ 7.
Nhìn qua là biết đây là phần dư lại của Kỷ Thanh Vân, những thứ khác tuy Cố Nguyên Thanh tạm thời chưa nhận ra, nhưng nếu được đặt cùng nhau, hẳn cũng là loại vật phẩm này.
Một đống vật phẩm khác, Cố Nguyên Thanh lại nhận ra vài loại, đều là phụ tài để luyện chế Thần Đài.
Cố Nguyên Thanh thấy vậy thì vui mừng, như vậy cũng đỡ tốn không ít công sức.
Hắn kiểm kê lại số thư tịch bên trong, có ba bộ công pháp chỉ thẳng tới Thần Đài cảnh, còn có không ít tâm đắc tu hành của Đạo Hỏa cảnh và Thần Đài cảnh, cùng với tuyệt học của Linh Khư Môn.
Một chiếc ngọc giản khác, dự đoán hẳn là vật truyền pháp bằng thần niệm.
Hắn lộ ra nụ cười, quay đầu nhìn về phía con cá nhỏ do Kỷ Thanh Vân biến thành trong Thiên Địa Đàm, cảm thấy thuận mắt hơn nhiều.
Tiếp theo, hắn chú ý tới một quyển sách lụa được đặt riêng một chỗ, liền lấy ra, nhìn hai mắt sau đó, lông mày liền hơi nhíu lại.
“3000 Phù Du giới? Nguyên lai Luyện Ma Đại Trận mà hắn nhắc đến là chỉ cái này, khó trách dòng chảy thời gian ở giới này lại nhanh như vậy, mà linh khí cũng cằn cỗi đến thế, sợ là toàn bộ nguyên khí đều dùng để vận chuyển trận pháp này. Thật là một thủ bút lớn, lấy cả một giới làm trận, thủ đoạn bậc này không phải tu sĩ bình thường có thể làm được.”
Quyển sách lụa này vốn là vật để người thừa kế trấn thủ Linh Khư Môn truyền lại, nay rơi vào tay Cố Nguyên Thanh, bí mật của giới này tự nhiên cũng bị hắn nắm rõ.
“Vừa rồi hắn nói Luyện Ma Đại Trận xảy ra vấn đề, chẳng lẽ là vì Bắc Tuyền Sơn rơi vào Ma giới?”
Cố Nguyên Thanh lập tức nghĩ tới điểm này, động tĩnh ngày đó rất lớn, hắn biết được từ những người tán gẫu dưới chân núi, không chỉ Bắc Tuyền Sơn chấn động, mà toàn bộ Đại Càn đều như thế, mối liên hệ giữa chúng không cần nói cũng biết.
“Ảnh hưởng này rất lớn, cụ thể sẽ ra sao còn cần hỏi từ miệng Kỷ Thanh Vân mới biết được, nhưng cũng không vội nhất thời. Nhìn dáng vẻ của y, việc này mang đến ảnh hưởng không phải một sớm một chiều là xảy ra ngay.”
Cố Nguyên Thanh lại lấy chiếc lệnh bài đồng thau kia ra, trong sách lụa có ghi lại cách sử dụng và tế luyện ba kiện pháp bảo của Linh Khư Môn.
“Đây hẳn là Thiên Môn Lệnh, khó trách mỗi mười năm mới có thể mở ra Lên Trời Lộ một lần, bởi vì Luyện Ma Đại Trận mỗi mười năm sẽ xuất hiện một lát đình trệ, thời không quy nhất, Phù Du giới này mới có thể liên thông với giới tu hành. Mà mỗi khi đến kỳ thí luyện ngàn năm, giới tu hành khởi động thí luyện chi lộ, cũng sẽ ảnh hưởng đến Luyện Ma Đại Trận, cho nên lần mở Lên Trời Lộ này mới sớm hơn những năm trước rất nhiều.”
“Bất quá việc sử dụng lệnh bài này đối với ta mà nói thì ít đi rất nhiều. Ta vừa không muốn rời khỏi giới này, cũng không cần lệnh bài này để tụ tập linh khí, tác dụng duy nhất có lẽ là sau khi đột phá Thần Đài cảnh có thể phong ấn hơi thở bản thân, để tránh lực lượng làm sụp đổ không gian thế giới này.”
Trong lúc suy tính, bỗng cảm thấy lệnh bài khẽ rung động. Cố Nguyên Thanh tưởng có ai đang từ xa tế luyện lệnh này, đang muốn trấn áp nó, tiếp theo lại nghĩ đến điều gì đó, liền dừng lại. Một lát sau, một đạo tin tức thần niệm truyền đến.
“Kỷ Thanh Vân, việc Luyện Ma Đại Trận ở giới này có……” Ý niệm truyền tới một nửa đột nhiên dừng lại, tiếp theo truyền đến sự tức giận: “Ngươi không phải Kỷ Thanh Vân, ngươi là ai?”
Cố Nguyên Thanh lập tức trấn áp Thiên Môn Lệnh, cắt đứt liên hệ. Nghe ngữ khí hẳn là người của Linh Khư Môn ở thượng giới truyền tin, không ngờ đối phương lại có thể cảm nhận được hơi thở của người cầm lệnh.