Ngã Tại Sơn Trung Lập Địa Thành Tiên

Chương 217



Chương 217: Tròn vo vào núi

Lý Trình Di hiếm khi được ở lại trong núi ba ngày.

Hắn mang theo Trần Băng Lan du ngoạn khắp Bắc Tuyền Sơn.

Tiểu hồ ly trong núi nhìn thấy hai người tình chàng ý thiếp thì có chút rầu rĩ không vui, đôi mắt màu xanh băng ngốc nghếch nhìn hai vị.

Đối với con dâu, Cố Nguyên Thanh cũng không keo kiệt, dành thời gian đẩy diễn phương pháp tu hành cho nàng, lấy thần niệm khắc ghi vào tâm, lại còn chỉ đạo nàng tu hành.

Mà tu vi của Lý Trình Di cũng đã đến Đạo Hỏa Đỉnh, nhưng Cố Nguyên Thanh vẫn chưa quá hài lòng.

Lý Trình Di tư chất phi phàm, trong thần đình có dị bảo, lại có Cố Nguyên Thanh cung cấp linh tuyền, đan dược, có công pháp chuyên môn suy đoán, lại còn được Cố Nguyên Thanh đích thân giảng giải.

Thêm vào đó là Thang Thiên, đãi ngộ bậc này dù là đệ tử hạch tâm của đại tông môn cũng khó lòng sánh bằng, nhưng bảy năm trôi qua, y vẫn chưa thể bước vào Thần Đài.

Lý Trình Di trước mặt Cố Nguyên Thanh nhiều lần bảo đảm, lúc này mới được Cố Nguyên Thanh phất tay đưa về Phụng Thiên thành.

Trần Băng Lan nhìn thấy trong nháy mắt mình đã từ Bắc Tuyền Sơn trở về phủ đệ, mở to hai mắt, có chút không thể tin được.

Bắc Tuyền Sơn lại khôi phục vẻ tĩnh lặng, qua thêm hai ngày, Hùng Mặc xuất hiện trên không trung Bắc Tuyền Sơn.

Phía sau nó, hơn mười con vật tròn vo, ngốc nghếch đáng yêu đang đùa giỡn trong tầng mây.

Bắc Tuyền Sơn ở Ma Vực hiện ra nửa cái đỉnh núi.

“Hùng tộc trưởng đây là?” Cố Nguyên Thanh có chút kinh ngạc nhìn về phía Hùng Mặc.

Hùng Mặc cười tủm tỉm nói: “Cố đạo hữu từng nói sẽ giao địa tô trăm năm cho Thực Thiết tộc ta, lời này lúc ấy ta cũng đã nhận. Lời đã nói ra phải giữ lấy tín nghĩa, bất quá, ta nghĩ ngươi và Thực Thiết tộc ta cũng coi như bằng hữu cùng đối địch, lúc này còn tới thu địa tô thì có hại cho tình bằng hữu. Không bằng cứ đưa mấy con tiểu gia hỏa này tới đây, coi như là qua lại thăm hỏi, Nhân tộc các ngươi kết minh cũng có cái gọi là con tin, như vậy mọi người mới yên tâm được.”

Cố Nguyên Thanh nhìn mấy con tiểu gia hỏa này, dở khóc dở cười: “Hùng tộc trưởng lại yên tâm giao tộc nhân cho ta như vậy sao?”

Hùng Mặc cười nói: “Thực Thiết tộc ta có thiên phú thần thông, trời sinh đã có thể cảm nhận được thiện ác của người khác. Ta có thể cảm nhận được trong lòng ngươi đối với Thực Thiết tộc ta không hề có ác ý, cho nên dù ngọn núi này của ngươi lai lịch không rõ, sau khi rơi vào biên giới của ta, ta cũng chưa từng hỏi đến.”

Cố Nguyên Thanh bỗng nhiên chăm chú nhìn Hùng Mặc, nói: “Tộc trưởng, có phải có đại sự gì sắp xảy ra, bằng không dù thế nào, ngươi cũng sẽ không đưa ấu tể trong tộc vào trong núi của ta chứ?”

Hùng Mặc nghe vậy sửng sốt, trầm mặc một lát, sau đó phất tay, Thiên Nhân biên giới che đậy xung quanh, lúc này mới nói: “Xác thực có chút biến hóa, nếu Cố đạo hữu đã nhắc tới, vậy bổn hùng cũng nói thật.”

“Xin mời giảng!”

Thần sắc Hùng Mặc cũng trở nên nghiêm túc: “Mấy năm gần đây, ma khí ở biên giới này càng thêm nồng đậm, nghe nói địa quật bạo loạn thường xuyên phát sinh, có lẽ đây cũng là lý do Nhân tộc gõ vang chín tiếng Thiên Vương Chung.”

“Ma khí biến hóa?” Cố Nguyên Thanh hơi kinh ngạc.

Hùng Mặc nhìn quanh, lại nói: “Nói đến cũng kỳ quái, ma khí bên ngoài biến hóa rõ rệt hơn, biên giới của Thực Thiết tộc ta ngược lại còn tốt hơn một chút, đặc biệt là xung quanh nơi ở của Cố đạo hữu, ma khí loãng hơn rất nhiều so với những nơi khác.”

Vừa nghe lời này, Cố Nguyên Thanh lập tức đoán ra vài điều, ma khí trở nên nồng đậm có lẽ liên quan đến việc cổ trận ở Phù Du giới ngừng hoạt động.

Nơi đây ma khí loãng hơn tự nhiên là do Bắc Tuyền Sơn ngày đêm không ngừng chuyển hóa ma khí, Hùng Mặc này nghĩ đến cũng đã đoán ra điểm này, chỉ là không nói toạc ra mà thôi. Hắn không muốn bàn luận nhiều về chuyện này, bèn hỏi: “Ma khí tràn đầy chẳng phải càng có lợi cho tu hành sao? Đây chẳng lẽ không phải chuyện tốt?”

Hùng Mặc nói: “Nếu là cô đọng thần hồn thì đương nhiên chỗ tốt càng nhiều, nhưng thần hồn chưa thành, dù là cô đọng nội đan, ma khí quá nhiều cũng không phải chuyện tốt. Lúc tu hành dễ bị ảnh hưởng, thay đổi tâm trí, tu vi càng thấp, ảnh hưởng càng lớn.”

Cố Nguyên Thanh hơi trầm mặc, không ngờ Luyện Ma đại trận của Phù Du giới đình chỉ, vậy mà lại ảnh hưởng tới cả Ma Vực. Hùng Mặc cười nói: “Hiện tại không biết nguyên do rốt cuộc là gì, cũng không biết sau này tình hình có tiếp tục biến hóa hay không. Cho nên Thực Thiết tộc ta phải chuẩn bị sẵn sàng trước.”

Nói tới đây, Hùng Mặc dừng một chút, cười nói: “Nếu sau này thật sự xảy ra chuyện như vậy, đạo hữu nếu có năng lực đi tới giới khác, không chừng những tiểu tể tử này còn phải làm phiền đạo hữu chiếu cố một hai. Đương nhiên, Thực Thiết tộc ta cũng sẽ không để đạo hữu giúp không, bao nhiêu năm qua chung quy cũng tích lũy được một ít đồ vật, có lẽ đạo hữu sẽ dùng đến.”

Cố Nguyên Thanh nén suy nghĩ trong lòng, sau đó nói: “Những việc này đợi sau này nếu thật sự như thế hãy bàn tiếp đi. Những tiểu gia hỏa này, ta nhìn thấy cũng rất thích, ở trong núi ta trụ lại cũng không vấn đề gì. Bất quá, tộc trưởng có một câu ta có lẽ phải nói rõ trước.”

“Đạo hữu xin cứ tự nhiên.”

Cố Nguyên Thanh chậm rãi nói: “Trong núi của ta có một số thứ không tiện cho người ngoài biết được, nếu chúng ở trong núi sinh hoạt, e là một thời gian dài không được rời khỏi ngọn núi này.”

Hùng Mặc nghe vậy khẽ cau mày, nó nhìn chằm chằm Cố Nguyên Thanh hồi lâu, mới lộ ra tươi cười: “Nhân tộc có câu nhập gia tùy tục, đã tới núi của đạo hữu thì phải tuân thủ quy củ của đạo hữu. Bất quá, ta hy vọng đạo hữu có thể đối đãi tốt với chúng, tuy chúng vẫn chưa thức tỉnh huyết mạch Yêu tộc, chỉ có thể coi là yêu thú, nhưng dù sao cũng là tộc nhân của Thực Thiết tộc ta.”

Cố Nguyên Thanh bật cười: “Về điểm này tộc trưởng không cần lo lắng, ở cố hương của ta, chúng đều là quốc bảo, ai ai cũng yêu thích.”

Hùng Mặc nghe vậy sửng sốt, gấp giọng nói: “Cố hương của đạo hữu cũng có Thực Thiết tộc?”

Cố Nguyên Thanh ngẩn người, nói: “Có lẽ là có, bất quá, chúng có lẽ không thể xem như Yêu tộc.”

Hùng Mặc có chút thất thần: “Không thành được Yêu tộc cũng không sao, ít nhất cũng là huyết mạch của Thực Thiết nhất tộc ta.”

Trong giọng nói, trong tay nó hiện ra mấy quyển sách cùng ngọc giản, những thứ này nhanh chóng bay về phía Cố Nguyên Thanh.

“Đây là những năm gần đây tộc ta bắt được một số công pháp nhân loại, đối với Thực Thiết tộc ta tác dụng không lớn, coi như là phần tạ lễ cho đạo hữu, những tiểu gia hỏa này làm phiền đạo hữu chiếu cố.”

“Đa tạ tộc trưởng, cứ yên tâm đi, những tiểu gia hỏa này ta bảo đảm nuôi cho ngươi trắng trẻo mập mạp.” Cố Nguyên Thanh cũng không khách khí nhận lấy, nhìn đám tròn vo này, đôi mắt cười đến híp lại. Đời trước nhìn trên TV đã muốn sờ thử, giờ cuối cùng cũng có cơ hội.

Hùng Mặc cứ cảm thấy lời Cố Nguyên Thanh nói quái quái, bất quá nó có thể cảm nhận được thiện ý trên người Cố Nguyên Thanh, nên cũng không suy nghĩ nhiều.

Ma Vực biến hóa, Ma Long tộc cũng theo dõi Thực Thiết tộc, tuy trong tộc cũng có nội tình, nhưng phân tán chi mạch để phòng ngừa ngoài ý muốn cũng là điều tốt, những tiểu gia hỏa này coi như là lưu lại một chút huyết mạch cho Thực Thiết tộc.

Huống chi, nó làm Thiên Nhân đại yêu, thiên phú thần thông cảm ứng thiện ác này còn có diệu dụng khác, đó chính là mơ hồ cảm ứng thiên cơ mệnh số. Nó có thể mơ hồ nhìn thấy vận may của những tiểu gia hỏa này biến hóa khi được lựa chọn đưa tới ngọn núi này.

Vào ngọn núi này không phải hiểm địa, mà là kỳ ngộ, cho nên đám tiểu gia hỏa này có hơn phân nửa đều là những đứa có tư chất không tồi trong tộc.

Phất tay, nó đưa tất cả vào trong núi, sau đó nâng hai cái tay ngắn nhỏ, trịnh trọng chắp tay hành lễ theo kiểu Nhân tộc với Cố Nguyên Thanh.

Cố Nguyên Thanh chắp tay đáp lễ.

Thân ảnh Hùng Mặc sau đó biến mất giữa không trung.

Bắc Tuyền Sơn biến mất vào hư không.

Trên đỉnh núi, Cố Nguyên Thanh tươi cười rạng rỡ nhìn đàn nhãi con choai choai, ngồi xổm xuống, sau đó ôm lấy một con.

“Tới đây, ngoan nào, cho ta sờ một cái.”