Ngã Tại Sơn Trung Lập Địa Thành Tiên

Chương 381



Chương 381: Các ngươi kiếm lời!

Nhìn đám tu sĩ Tam Dương Tông trong mắt đầy rẫy phẫn nộ, vẻ mặt nghĩa khí dạt dào, Cố Nguyên Thanh suýt chút nữa cho rằng chính mình mới thật sự là đại vai ác.

Chỉ là bọn hắn chưa từng nghĩ tới, việc Cố Nguyên Thanh làm hôm nay chẳng qua cũng chỉ là những gì bọn hắn từng làm trước kia mà thôi.

Cố Nguyên Thanh cũng không vì thế mà cảm thấy áy náy. Trong cái thế giới thực lực vi tôn này, đối phó với một số kẻ, thiện lương chỉ khiến người ta cho rằng ngươi mềm yếu dễ bắt nạt.

Hắn thần sắc đạm nhiên nói: “Tam Dương Tông đường đường là tông môn đứng hàng top ba Linh Lung Giới, tọa ủng Vụ Lâm, có ba cây thiên giai thần hồn đại dược, ngươi cho rằng đang đuổi ăn mày sao? Tại hạ vốn chỉ muốn an tâm thả câu tại Vô Lượng Hà mà thôi, là các ngươi muốn cùng ta một trận chiến. Nếu đã làm ra sự tình, thì phải gánh chịu đại giới tương xứng, ngươi nói có đúng không? Bách Lý tông chủ!”

Bách Lý Kinh Hồng mặt không biểu cảm nói: “Mười cây thiên giai thần hồn đại dược, các hạ không khỏi quá sư tử ngoạm rồi, đòi hỏi cũng quá nhiều đi?”

Cố Nguyên Thanh bỗng nhiên cười: “Các hạ không bằng đổi cách nghĩ xem, cùng ta là địch, nghĩa là Tam Dương Tông phải có một vị Âm Dương Cảnh tu sĩ lúc nào cũng phải đề phòng ta, chẳng làm được việc gì cả. Nghe nói Tam Dương Tông cùng Vô Trần Tông thù hận đã lâu, cũng không biết khi nào sẽ xảy ra đại chiến giữa các tông môn, nếu thêm cả ta vào, không biết quý tông còn bao nhiêu phần thắng? Nếu chấm dứt ân oán với ta, cũng tương đương với việc Tam Dương Tông có thêm một vị Âm Dương đại tu. Lấy mười cây thiên giai thần hồn đại dược đổi lấy một vị Âm Dương Cảnh tu sĩ, hẳn là các ngươi kiếm lời mới phải!”

Bách Lý Kinh Hồng khóe miệng giật giật, tính toán như vậy sao?

Nhưng không thể nghi ngờ, Cố Nguyên Thanh đã nói trúng điểm mấu chốt. Bọn họ cùng Vô Trần Tông ân oán đã lâu, sớm muộn gì cũng có một trận chiến, nếu thêm cả một kẻ họ Cố này vào, ai cũng không biết đến lúc đó sẽ xảy ra chuyện gì.

Hơn nữa, nếu Vô Trần Tông biết Tam Dương Tông có một vị Âm Dương đại tu đang bị quấy rối, tất nhiên sẽ không ngại "dậu đổ bìm leo", nhân cơ hội động thủ.

Một vị Âm Dương đại tu có ảnh hưởng quá lớn, thậm chí đủ để thay đổi cục diện Linh Lung Giới.

Chính những nhân tố này là lý do vì sao Bùi Ngọc Đường vừa bị giết, Bách Lý Kinh Hồng lại quyết định "một sự nhịn, chín sự lành".

Tuy rằng việc này sẽ khiến Tam Dương Tông mất hết mặt mũi, nhưng so với an nguy và tiền đồ của tông môn, tất cả đều không đáng là gì.

Trang Hãn Hải đứng cách Bách Lý Kinh Hồng ba trượng, trầm mặc không nói.

Đối với Tam Dương Tông mà nói đây là khuất nhục, đối với hắn cũng vậy. Nhưng trong trận chiến vừa rồi, hắn dựa vào cổ khí pháp bảo mà vẫn chỉ ngang ngửa Cố Nguyên Thanh, như vậy bọn họ không còn bất kỳ lợi thế nào nữa.

Nếu đổi lại ở trong Linh Lung Giới, Tam Dương Tông dựa vào nội tình tông môn thì tự tin có thể không sợ hãi, Cổ Giới bên trong, kẻ họ Cố này cũng không thể giết vào Tam Dương Tông, chiến đấu trực diện cũng chưa chắc sẽ thua.

Nhưng một vị Âm Dương đại tu luôn chực chờ đánh lén bên ngoài thì thật sự quá đáng sợ.

Từ những chuyện xảy ra trước đó mà xem, người này vốn chẳng hề giảng quy củ.

Hơn nữa, thọ nguyên của hắn chưa đầy ngàn năm, sợ rằng khó có tiến triển, mà đối phương lai lịch bất minh, dường như cũng chỉ mới thành tựu Âm Dương không lâu.

Hiện tại vẫn là tay không, nếu chờ tu vi hắn lại tiến thêm một bước, tìm được cổ khí pháp bảo thích hợp, Tam Dương Tông trong Cổ Giới sẽ vĩnh viễn không có ngày yên tĩnh.

“Suy xét xong chưa? Hòa hay chiến, cho một lời đi. Mọi người đều là tu sĩ, sảng khoái một chút, đây đâu phải chợ bán thức ăn mà còn phải mặc cả? Nếu có thể tiếp nhận, tại hạ cũng lười dây dưa với Tam Dương Tông các ngươi. Nếu không thể tiếp nhận, vậy thì tốt, cứ dựa vào bản lĩnh mà nói chuyện!” Cố Nguyên Thanh ngữ khí bình đạm, nhưng trong giọng nói lại lộ ra vẻ không thể thương lượng.

Hiện tại kẻ chiếm thế chủ động là hắn, chứ không phải Tam Dương Tông!

Bách Lý Kinh Hồng trầm mặc nửa ngày, nói: “Cho ta ba ngày thời gian.”

Đám tu sĩ Tam Dương Tông muốn nói lại thôi, nhưng việc này đã do tông chủ quyết định, bên cạnh còn có Thái thượng trưởng lão, cũng không tới phiên bọn họ xen mồm.

Liễu Duệ Uyên cũng phân ra một sợi thần hồn vào Cổ Giới, nhìn một màn này, há miệng thở dốc, cuối cùng vẫn trầm mặc không nói.

Cố Nguyên Thanh chăm chú nhìn Bách Lý Kinh Hồng.

Bách Lý Kinh Hồng nói: “Bản tông không có ý kết thù với các hạ, chỉ là thiên giai thần hồn đại dược trong tông môn quả thật không có nhiều như vậy, cần chút thời gian đi Dược Cốc ngắt lấy.”

“Được thôi, thần hồn đại dược ta cho ngươi ba ngày thời gian, túi trữ vật trên người ngươi cứ đưa trước đây đi.”

Bách Lý Kinh Hồng quay đầu lại truyền âm nói vài câu.

Một lát sau, có một vị Thiên Nhân bay lên giữa không trung, lạnh lùng nhìn Cố Nguyên Thanh, sau đó giơ tay vung lên, một cái túi trữ vật bay ra.

Cố Nguyên Thanh đạm nhiên tiếp nhận.

“Ba ngày sau vào giờ này, ta sẽ lại đến.”

Nói xong, thân ảnh Cố Nguyên Thanh chậm rãi biến mất giữa không trung.

Chỉ để lại đám người Tam Dương Tông đứng đó.

Qua hồi lâu, Trang Hãn Hải bỗng nhiên không nói một lời mà rời đi.

Bách Lý Kinh Hồng hít sâu một hơi, quay đầu lại, trầm giọng nói: “Thông báo cho tất cả Thiên Nhân tu sĩ, chân truyền đệ tử, trừ những kẻ đang bế tử quan, ngày mai giờ Thìn canh ba, toàn bộ đến Thuần Dương Điện.”

Cố Nguyên Thanh chỉ tìm một nơi trong Vụ Lâm để điều tức nghỉ ngơi.

Đại chiến với Âm Dương Cảnh, dù cho nguyên khí của hắn hùng hậu viễn siêu thường nhân, cũng tiêu hao không ít.

Nơi này không phải Bắc Tuyền Sơn, không có linh khí nhập trì gia trì, cần tiêu phí thời gian vận chuyển công pháp mới có thể khôi phục.

……

Trước Thuần Dương Điện.

Tông môn đường chủ, hộ pháp, bảy mạch phong chủ, các phong trưởng lão, chân truyền đệ tử phân loại đứng đó.

Bách Lý Kinh Hồng nhìn quét một vòng, trầm giọng nói: “Chư vị, chuyện ngày hôm qua, chắc hẳn các ngươi đã nghe nói rồi chứ?”

Trong đại điện nghị luận nổi lên bốn phía, ầm ầm vang dội.

Có người lòng đầy căm phẫn, cũng có người lớn tiếng nói: “Tông chủ, chúng ta nguyện cùng kẻ họ Cố này tử chiến, vì Bùi sư huynh báo thù, tuyệt không chịu uất khí này!”

“Không sai, tông chủ, nhân sinh trên đời, cùng lắm thì một cái chết mà thôi!”

Trong đám tu sĩ, chỉ có một người sắc mặt tái nhợt, trầm mặc đứng ở góc, đó chính là Trần Bảo Điền.

Bất luận kết quả như thế nào, hiện tại tông môn có nhiều người xảy ra chuyện như vậy, ngay cả Bùi Ngọc Đường cũng đã chết, hắn cùng đồ đệ Trang Thiên của hắn có thể coi là nguyên nhân gây ra sự việc.

Dù cho người trong tông môn đối với kẻ họ Cố kia tỏ vẻ hận không thể đồng quy vu tận, nhưng thực chất sau lưng oán trách hắn như thế nào thì hắn tự biết rõ trong lòng.

Bách Lý Kinh Hồng nhìn một vòng, mới lại chậm rãi nói: “Đây là sỉ nhục của Tam Dương Tông, cũng là sỉ nhục của ta. Nhưng tông môn muốn kéo dài và phát triển, có đôi khi không thể không thỏa hiệp. Việc này chỉ vì một điểm, đó là Tam Dương Tông chúng ta không làm gì được hắn. Chuyện như vậy xảy ra trong tay Bách Lý Kinh Hồng ta, khiến tông môn hổ thẹn, ta cũng không còn mặt mũi đảm nhiệm chức vị tông chủ nữa. Chư vị trưởng lão, hộ pháp hãy thương nghị đề cử người thích hợp tiếp nhận chức vị tông chủ, mười năm sau trước kỳ tông môn hiến tế hãy cho ta đáp án.”

……

Trận đại chiến này tuy động tĩnh rất lớn, nhưng vì nơi dừng chân của Tam Dương Tông nằm sâu trong Vụ Lâm, tu sĩ tìm đến đây không nhiều, chỉ có vài vị tu sĩ đi ngang qua Vụ Lâm tình cờ thấy được trận chiến này từ xa.

Chỉ là, tu vi của mấy người này chỉ mới chớm đạt Thiên Nhân, căn bản không thể nhìn ra đây là cấp độ chiến đấu của Âm Dương Cảnh trong Linh Lung Giới.

Cho nên, chuyện xảy ra với Tam Dương Tông tạm thời vẫn chưa có người ngoài biết được.

Nhưng bọn họ biết, chuyện này sớm muộn gì cũng bị truyền ra ngoài.

Mà trước đó, Linh Lung Giới rất nhanh đã bị một tin tức khác hấp dẫn.

“Bách Lý Kinh Hồng muốn thoái vị!”

“Thật hay giả?”

“Nghe nói sắp đột phá Âm Dương Cảnh, muốn chuyên tâm tu hành, vô tâm việc tục, cho nên thoái vị nhường hiền.”