Chương 41: Ngọn núi này có chút bất thường
Trong quân doanh Thần Ưng Vệ.
Một trung niên văn sĩ đang nằm nghiêng trên sập, một tay chống đầu, tay kia cầm một quyển thư tịch, đang chăm chú thưởng thức đọc.
Phía trước, một nam tử trẻ tuổi quỳ rạp dưới đất, đầu dập xuống sàn không dám ngẩng lên.
Vết máu theo mặt đất thấm ra.
Qua hồi lâu, trung niên văn sĩ mới dùng ngữ khí đạm mạc hỏi: “Bệ hạ nói thế nào?”
Nam tử trẻ tuổi ngẩng đầu lên, thình lình chính là Tề gia công tử Tề Đạo Kiệt, nhưng so với ngày xưa, bộ dạng lúc này đã đại biến.
Hắn mặc một thân áo vải thô, tóc tai rũ rượi, bụi bặm bám đầy mặt.
“Bệ hạ lệnh cho đệ tử nhập Tây Cương Tử doanh, lập đủ mười vạn công tích mới có thể ra doanh.”
“Nếu đế lệnh đã hạ, vậy ngươi đi đi, tới chỗ ta làm gì?” Trung niên văn sĩ ngữ khí bình thản, phảng phất như đang nói chuyện không liên quan đến mình.
Tề Đạo Kiệt mặt xám như tro tàn, mười vạn công tích có thể phong hàm Tam phẩm Tướng quân, thống lĩnh mười vạn binh.
Chém một quân địch tính một công, chém một tướng sĩ Chân Võ cấp thấp tính mười công, sát Chân Võ trung giai tính một trăm công.
Hiện tại nơi biên cương tuy thỉnh thoảng có cọ xát, nhưng muốn tích đủ mười vạn công, biết đến năm nào tháng nào?
Hắn tới đây là để cầu cứu, nếu sư tôn hắn có thể lên tiếng, tin rằng Bệ hạ nhất định phải nể mặt vài phần. Nhưng vừa nghe lời sư tôn nói, lời cầu cứu đã đến bên miệng lại chẳng thể thốt ra.
Sư tôn hắn là Tần Vô Nhai, một thế hệ Kiếm Thánh, kiếm tâm trong sáng, người cũng như kiếm, kiếm xuất không hối hận. Nếu lời đã nói ra, quyết định sẽ không vì hắn mà thay đổi chủ ý.
Tề Đạo Kiệt lại dập đầu xuống đất, nghẹn ngào nói: “Đệ tử gây ra đại họa, liên lụy sư tôn phải rời núi đền bù lỗi lầm cho đệ tử, đệ tử muôn chết không thể thoái thác tội của mình. Chuyến này đi biên cương, không biết năm nào mới có thể quay về, sau này không thể phụng dưỡng trước người để báo đáp sư ân, nên trước khi đi đặc biệt tới bái biệt ân sư, vạn mong bảo trọng thân thể, chớ lấy đồ nhi làm niệm.”
Tần Vô Nhai bình tĩnh đáp: “Đi đi.”
Tề Đạo Kiệt lại nặng nề dập đầu ba cái, thất thần đi ra khỏi doanh trướng. Ra đến ngoài trướng, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Bắc Tuyền Sơn, không tài nào tưởng tượng nổi chính mình vốn là đệ tử Tông sư, tiền đồ vô lượng, tương lai thậm chí có hy vọng thành Tông sư, thế nhưng vì chuyện này mà rơi vào kết cục hôm nay, bao nhiêu hận ý trong lòng đều đổ dồn lên người Cố Nguyên Thanh.
Thật đáng buồn là, đối phương vẫn đang sống tốt trong núi, sau lưng có Tông sư che chở.
Mà chính mình bị tước đoạt hết thảy, bị đày ra biên cương, sư tôn mình còn phải vì đối phương mà trấn giữ dưới chân núi, giải quyết hậu quả do chính mình gây ra.
“Tề công tử, đi thôi.”
Một đội quân sĩ tiến lên phía trước, tay cầm gông cùm, khóa chân xích sắt.
Tề Đạo Kiệt hít sâu một hơi, hai tay khép lại đưa về phía trước.
Chờ Tề Đạo Kiệt đi xa, trung niên văn sĩ mới bước ra cửa, hai tay chắp sau lưng nhìn theo hướng đồ đệ, sắc mặt bình tĩnh không rõ đang nghĩ gì.
Nhưng đột nhiên, hắn quay đầu nhìn về phía sườn đông, trong mắt tinh quang bùng nổ.
“Cuối cùng cũng tới sao?”
Hắn đưa tay hướng về doanh trướng, chân cương cuộn trào khiến trường kiếm trong doanh bay vào tay. Trong phút chốc, khí tức văn sĩ trên người tan biến, một luồng kiếm ý phóng thẳng lên trời.
Tất cả quân sĩ xung quanh đều cảm thấy tim đập lỗi nhịp, khí tức mạnh mẽ áp chế khiến bọn họ không thở nổi.
Tần Vô Nhai tung người lên, giống như một con đại điểu lướt đi giữa không trung mấy chục trượng, sau đó khẽ điểm nhẹ trên ngọn cây, lại lần nữa bay vút đi.
“Đây là Tông sư sao?”
Trương Trác lẩm bẩm tự nhủ, vừa rồi trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy toàn thân chân khí và ý thức của mình đều đông cứng, ngay cả nhúc nhích cũng không làm được.
Cùng lúc đó, quanh Bắc Tuyền Sơn, những tu sĩ Chân Võ cao giai trở lên đều đồng loạt ngẩng đầu, nhìn về phía Hồng Nhạn Sơn. Nơi đó vô số chim chóc kinh sợ bay lên, chim chóc ở vùng lân cận cũng bay theo, vô số tẩu thú trong núi phảng phất như cảm ứng được thiên địch, đồng loạt tháo chạy.
Một lão giả mặc áo tang đặt bầu rượu trong tay xuống, đứng dậy, lộ ra nụ cười nói: “Tông sư à, cuối cùng cũng tới rồi.”
Các tu sĩ khác phản ứng chậm hơn một chút, nhưng cảm giác tim đập nhanh vô cớ làm bọn họ hiểu rằng chắc chắn đã có chuyện xảy ra, nhìn chim bay thú chạy lại càng thêm khẳng định.
“Tông sư! Là có Tông sư muốn ra tay!” Có người hô lớn, giọng nói tràn đầy kích động.
“Đi, mau qua đó xem, đại chiến Tông sư mấy chục năm khó gặp một lần, tuyệt đối không nên bỏ lỡ!”
Vô số người trong giang hồ hướng về phía Đãng Nhạn Sơn mà đi.
Trong Bắc Tuyền Sơn, Cố Nguyên Thanh cũng bị bừng tỉnh khỏi trạng thái tu hành. Khí tức này vượt xa Chân Võ cửu trọng đỉnh phong của hắn, thân phận người tới không cần nói cũng biết.
“Cuối cùng cũng tới sao?”
Cố Nguyên Thanh giơ tay, Côn Ngô Kiếm trong phòng bay vào tay hắn. Hắn tung người lên, lướt qua tường vây đình viện, vài bước đã tới Vọng Cảnh Đình.
Trong hai vị lão bộc, ông lão cũng phát hiện điều dị thường, lão ra hiệu bằng tay với Phùng Đào một hồi.
Người phụ nữ trung niên ngơ ngác nhìn hồi lâu mới hiểu ra, liên tục gật đầu, ý bảo mình sẽ không ra khỏi phòng.
Trên đỉnh thác nước Hồng Nhạn Sơn, hai vị lão giả đã từ đỉnh núi nhảy xuống. Lão giả dáng người thấp bé hướng về Tần Vô Nhai nghênh chiến, người còn lại thì lao thẳng đến Bắc Tuyền Sơn.
Tần Vô Nhai đã thấy hai người, thần sắc hơi ngưng lại, thân pháp chuyển hướng định đuổi theo lão giả đang muốn lên núi.
“Tần Vô Nhai, đối thủ của ngươi là ta!”
Lão giả thấp bé cười khặc khặc, trọng kiếm trên lưng đã cầm trong tay, mượn thế nhảy từ trên núi xuống, lăng không chém mạnh về phía Tần Vô Nhai.
Thiên nhân giao tranh, nguyên khí hội tụ, nhất kiếm này trực tiếp kéo dài hai mươi trượng, khí cơ khóa chặt, bao trùm phạm vi mười trượng trước mặt Tần Vô Nhai.
Trong phạm vi này, hoa cỏ cây cối đồng loạt rạp xuống, toàn bộ mặt đất trong nháy mắt này phảng phất như lún xuống một phân.
Tần Vô Nhai đột ngột dừng bước.
“Thiên Sát Môn Kiếm Ma Chử Võ Sinh!”
“Ha ha, không ngờ ngươi vẫn còn nhớ rõ lão phu!” Lão giả thấp bé thu lại kiếm thế, cả người nhẹ nhàng rơi xuống đất, phảng phất như nhất kiếm uy thế vô song lúc trước chỉ là ảo giác.
Đây chính là Tông sư, tu vi và kỹ nghệ đều đạt đến viên mãn!
“Ngươi không ở Thiên Sát Môn mà dưỡng lão, dám tự tiện xông vào cấm địa Đại Càn, xem ra ngươi thật sự sống đủ rồi.” Tần Vô Nhai ngữ khí đạm mạc.
Chử Võ Sinh cười hì hì đang định đáp lời, bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Bắc Tuyền Sơn, quát lớn: “Khương gù, ngươi làm cái gì vậy? Lão tử chặn Tần Vô Nhai cho ngươi, sao ngươi còn chưa lên núi?”
Lão giả lưng còng dừng lại ở bìa rừng Bắc Tuyền Sơn, ngẩng đầu nhìn lên núi, thần sắc âm trầm bất định.
Tông sư có thể thiên nhân cảm ứng, tâm huyết dâng trào. Vừa rồi khi hắn định lướt lên Bắc Tuyền Sơn, tim bỗng đập mạnh một cái, phảng phất như chỉ cần bước vào đó sẽ có tai họa ngập đầu!
Hắn quay đầu nhìn về phía Chử Võ Sinh, giọng khàn khàn nói: “Ngọn núi này không ổn, ta mà đi lên có lẽ sẽ chết!”
Chử Võ Sinh giận dữ: “Lão già nhà ngươi, nếu sợ chết thì còn truyền tin cho ta làm gì?”
Tần Vô Nhai cũng nhận ra người còn lại, Thiên Trúc lão nhân Khương Hồng Quảng của Tinh Thần Cốc, lão già này cư nhiên vẫn còn sống?
Hai người này đều là Tông sư thế hệ trước, mấy chục năm không nghe thấy danh tự, lẽ ra đã qua đại hạn hai trăm tuổi, không ngờ hôm nay lại xuất hiện ở đây.
Khương Hồng Quảng thần sắc ngưng trọng, lắc đầu nói: “Không giống, cho dù lần trước đối đầu với Mục Thịnh Huyết, ta cũng chưa từng có cảm giác như vậy.”
“Cái gì?” Chử Võ Sinh cũng biến sắc.
Mục Thịnh Huyết, đệ nhất nhân của vương triều Đại Càn năm mươi năm trước, Tông chủ Huyết Ảnh Tông, chỉ còn cách cảnh giới trên Tông sư nửa bước.
Năm đó triều đình và tông môn tập hợp chín đại Tông sư, đồng lòng vây công đảo Huyết Ảnh mới giết được một mình Mục Thịnh Huyết.
Mà lần trước đó hai bên hợp tác quy mô như vậy, là chuyện tiêu diệt Xích Long Giáo từ hai trăm năm trước!