Chương 477: Hỗn Thiên đột kích
Thánh Sơn, cao ngất tận trời xanh.
Nơi này vốn là nơi tọa lạc của Thiên Vương Thánh Điện.
Từ khi Nhân tộc rút lui, pháp trận trong núi cũng bị dỡ bỏ, nơi này đã trở thành phế tích.
Nhưng cũng có mấy nhà Yêu tộc cắm trại đóng quân trên Thánh Sơn này.
Hôm nay, dưới chân Thánh Sơn bỗng nhiên nở rộ ánh sáng nhạt, có lực lượng nào đó phá vỡ biên giới truyền tới nơi xa.
Ma Long Lão Tổ là người đầu tiên nhận ra dị trạng, dù sao trung tâm của toàn bộ Long Ma Giới Vực nằm ngay trên Ma Long Sơn, cho nên trong phạm vi giới vực nếu có đại động tĩnh, lão đều dễ dàng phát hiện.
“Là nơi Thánh Sơn của Nhân tộc trước kia, chúng giấu pháp trận dưới chân núi, rốt cuộc muốn làm gì?” Sắc mặt Ma Long Lão Tổ trầm xuống, từ trên Ma Long Sơn phóng lên cao, liên tiếp xé rách không gian mà đi.
Theo tu vi của lão tiến thêm một bước đột phá, càng phù hợp với Long Ma Vực, trong phạm vi giới vực này, lão có thể làm được rất nhiều chuyện mà bên ngoài khó lòng thực hiện.
Ví như phương pháp xé rách không gian này, với Âm Dương Phá Hư Cảnh của lão vốn khó có thể làm được thuần thục như thế!
Lão không mất bao lâu thời gian liền tới trước Thánh Sơn của Nhân tộc.
Vừa lúc lão đuổi tới nơi, liền thấy một chiếc thuyền tiêm phá vỡ biên giới Long Ma Vực, chậm rãi từ trong đó chen ra!
Ma Long Lão Tổ giận dữ, năm đó nếu không phải công tử ra tay, lão đã sớm chém giết sạch đám Nhân tộc dám bại lộ tọa độ Long Ma Vực này, mà mấy vị Yêu Vương của Yêu tộc cũng vì kiêng dè Cố Nguyên Thanh nên mới không hạ sát thủ.
Nhưng hôm nay, chúng lại dám mượn cơ hội từ những bố trí trộm để lại năm xưa để xông vào Long Ma Vực!
Ma Long Lão Tổ làm sao có thể nhẫn nhịn?
“Kẻ nào tự tiện xông vào giới vực, chết!”
Lão gầm lên một tiếng, hóa thành cự long màu đen dài hơn mười dặm, tiếng rồng ngâm vang vọng thiên địa.
Cuồng phong gào thét, mây đen giăng kín.
Vô số lôi điện hội tụ thành một đạo thần lôi thô mấy chục trượng, ầm ầm giáng xuống mũi thuyền đang lao tới.
Đây là thần lôi do Thượng Cổ Long Ngữ khống chế lôi đình biến thành, ẩn chứa âm dương chi lực trong đó.
Đúng lúc này, một tiếng cười khẽ truyền ra: “Đây là con cá chạch nhỏ mang huyết mạch nghiệt long kia sao? Chỉ mới Phá Hư Cảnh mà cũng dám càn rỡ như thế! Để xem, đây là thuyền của ai?”
Mơ hồ có thể thấy một chiếc quạt xếp khẽ phất ra ngoài.
Một sợi gió nhẹ từ trên thuyền tỏa ra, ra đến bên ngoài liền hóa thành cuồng phong, mây đen đầy trời bị thổi tan sạch sẽ, lôi đình ập tới cũng tiêu tán vô hình.
Ma Long Lão Tổ mở Thiên Nhân Giới Vực ra định ngăn cản, nhưng chỉ chống đỡ được vài giây, liền quay cuồng văng ngược ra sau.
Long khu vốn nên miễn dịch với rất nhiều thuật pháp nay lại trở nên yếu ớt vô cùng, xuất hiện từng đạo vết thương trong cuồng phong.
Ma Long Lão Tổ chưa bao giờ chật vật và sợ hãi như hôm nay, bản thân lão giống như lá rụng trong cuồng phong, nửa điểm cũng không thể phản kháng!
Đương nhiên, chuyện năm đó ở Bắc Tuyền Sơn không tính, bởi vì khi đó còn chưa kịp phản ứng đã bị ném vào Thiên Địa Đàm rồi.
Con thuyền hoàn toàn tiến vào trong Long Ma Vực, đây là một chiếc tàu bay dài vài dặm.
Một vị công tử trẻ tuổi tay cầm quạt xếp đứng trên đầu thuyền, mặt mang tươi cười nhìn thế giới này.
“Đây chính là Long Ma Vực sao? Thật đúng là quá nhỏ bé!”
“Tu vi của Điện hạ thông thiên, giới vực nhỏ bé bậc này đương nhiên không lọt vào mắt ngài!” Một nam tử mặc thanh y đóng vai phụ tá cười nói.
“Người ta nói nhân kiệt địa linh, thần tướng dưới trướng Lục Vương huynh đã bỏ mạng tại đây, có Hỗn Thiên đại tu tồn tại, thì nơi này cũng không tính là chỗ nhỏ bé. Bản vương ngược lại muốn xem xem, kẻ này rốt cuộc có bản lĩnh gì!” Liệt Sơn Hàn cười khẽ nói.
“Điện hạ chẳng lẽ muốn thu phục hắn làm của riêng?” Phụ tá kinh ngạc hỏi.
Liệt Sơn Hàn cười lớn: “Mầm tiên sinh không hổ là người xuất thân từ Thiên Cơ Phủ, bản vương chỉ tùy ý nói một câu đã đoán được ý tưởng của ta. Nếu kẻ này thích hợp, phụng hắn làm thượng tân, thu vào dưới trướng cũng chưa chắc không thể. Tuy nói bản vương không có ý tranh giành Thần Vương chi vị, nhưng nếu muốn tiêu dao tự tại, thì trong tay cũng phải có đủ thực lực mới được.”
Mầm tiên sinh nhíu mày nói: “Nếu muốn thu phục hắn e là không đơn giản, Hỗn Thiên đại tu là cường giả đương thời, sợ là sẽ không cam lòng cúi đầu trước người khác.”
Liệt Sơn Hàn cười khẽ nói: “Đây là bản vương cho hắn một con đường sống. Dù vì nguyên nhân gì, đã dám giết thần tướng của Ma Thần Sơn, thì chỉ có một con đường chết. Cho dù trốn vào Yêu Đình cũng vô dụng. Hiện tại chỉ có bản vương mới cứu được hắn, nếu hắn không biết điều, đó chính là tự tìm đường chết.”
Mầm tiên sinh nói: “Điện hạ không thể đại ý, nếu kẻ này dễ giải quyết, Trấn Bắc Thần Vương đại nhân đã không dung hắn sống lâu như vậy.”
Liệt Sơn Hàn thu quạt xếp lại, gõ nhẹ vào lòng bàn tay nói: “Chuyện này bản vương đương nhiên rõ ràng, nếu không phải như thế, cũng sẽ không mời Ma Thương Kiếm đồng hành.”
Mầm tiên sinh cười nói: “Là lão hủ lắm miệng rồi.”
Liệt Sơn cười ha ha: “Ngày thường còn phải làm phiền tiên sinh lắm miệng vài câu mới phải, tránh cho không cẩn thận lật thuyền, rước họa vào thân, vậy thì phiền toái lớn rồi.”
Đúng lúc này, nụ cười của Liệt Sơn Hàn đột nhiên biến mất.
“Điện hạ, đã xảy ra chuyện gì?” Mầm tiên sinh hỏi.
“Trong giới vực này quả nhiên có cao thủ!” Liệt Sơn Hàn hai mắt lóe ánh sáng nhạt, quay đầu nhìn quanh.
“Người đó đến rồi sao?” Mầm tiên sinh rùng mình, nhanh chóng quan sát tứ phương, nhưng vẫn không phát hiện chút dị trạng nào.
“Không có, nhưng có kẻ đang nhìn trộm.” Liệt Sơn Hàn đáp.
“Có kẻ nhìn trộm?” Mầm tiên sinh kinh hãi. Lão tuy chỉ có tu vi Âm Dương Chu Thiên Cảnh, nhưng tinh thông thiên tính chi đạo, vậy mà lúc này lại không cảm nhận được chút dị trạng nào.
“Không sai, nhưng ngay cả bản vương cũng không tìm ra rốt cuộc hắn đang ở đâu!” Liệt Sơn Hàn nói.
Mầm tiên sinh lại kinh hãi: “Thần nhãn của Điện hạ chính là thần đồng của Liệt Sơn nhất tộc, giới vực này nhỏ bé như vậy, hắn thế mà có thể giấu kín thân hình trước thần nhãn của Điện hạ?”
Liệt Sơn Hàn cười cười: “Quả thật có chút bản lĩnh, bản vương ngược lại thấy hứng thú rồi. Người đâu!”
“Điện hạ!” Hai vị cận vệ Thiên Nhân Cảnh khom mình hành lễ.
“Đi đem cái kẻ gì mà Quý Hiền của Thiên Nhân Điện kia đến đây.” Liệt Sơn Hàn ra lệnh.
“Tuân lệnh!” Hai vị cận vệ đáp.
Một lát sau, Quý Hiền theo cận vệ lên boong tàu, nhìn thấy giới vực quen thuộc này, thần sắc hắn có chút phức tạp.
“Tham kiến Điện hạ!” Quý Hiền đứng từ xa khom người nói.
Liệt Sơn Hàn quay đầu vẫy vẫy tay: “Miễn lễ, lại đây gần ta.”
Quý Hiền hít sâu một hơi, bước tới.
“Ngươi nói tòa sơn kia nằm ở phương vị nào?” Liệt Sơn Hàn hỏi.
Quý Hiền hơi chần chờ.
Liệt Sơn Hàn quay đầu khẽ cười nói: “Ngươi cũng là người thông minh, hẳn là biết làm thế nào là tốt nhất. Bản vương thấy tư chất của ngươi cũng coi như không tệ, nếu đi theo ta, làm việc cho tốt, đạt tới Âm Dương Cảnh cũng chỉ là chuyện nhỏ. Hơn nữa, những gì ngươi làm có lẽ sẽ quyết định xem các ngươi còn có tồn tại cần thiết hay không. Gan của các ngươi cũng thật không nhỏ, tu sĩ Hư Thiên Cảnh cỏn con mà cũng dám xưng là Thần Tướng, vậy mấy vị Thiên Vương các ngươi chẳng phải là đang tự so sánh với Thần Vương của Ma Thần Sơn ta?”
Sắc mặt Quý Hiền lập tức biến đổi, kinh sợ vội nói: “Chúng ta xuất thân từ tiểu giới, là ếch ngồi đáy giếng, không biết sự tồn tại của Ma Thần Sơn, mới dám mạo phạm, tuyệt không phải cố ý.”
“Không cần nói nhảm nữa, dẫn đường đi. Nếu tìm được người, có lẽ còn có thể ghi cho ngươi một công, không truy cứu việc này. Nếu ngươi có thể khuyên được hắn quy thuận bản vương, bản vương sẽ ban cho ngươi một công lớn, còn có thể vì ngươi vẽ ra một tòa giới vực khác để các ngươi sinh tồn, giao cho ngươi chưởng quản.” Liệt Sơn Hàn thản nhiên nói.
Quý Hiền nghe vậy, ánh mắt lập tức sáng lên, hít sâu một hơi, đè nén mọi suy nghĩ trong lòng, khom người nói: “Thuộc hạ tuân mệnh!”