Đêm khuya yên tĩnh, vài chiếc đèn đường hình dáng độc đáo chiếu sáng cả con đường mòn. Quang cảnh sân trường cỏ cây sum suê đẹp đẽ, cảnh sắc buổi tối so với hộp đêm cũng không khác mấy.
Từ Đông Thanh đang cầm những xấp bài tập của học sinh, bụng vừa đói vừa mệt, vừa c.h.ử.i mình tự ngược đãi bản thân, kiếm chuyện giúp đám tiểu quỷ học bổ túc còn không cầm một xu.
Những thằng nhóc có tiền đúng là vong ân bội nghĩa, chưa từng cầm thứ gì tặng cho cô, cô không biết là mình rốt cuộc nhiệt tình là vì cái gì.
Mới dạy hết lớp thứ tám ở ban khác, cô lại chạy đến ban ác ma, phụ đạo tăng cường cho bọn chúng. Đừng nói là cơm tối, cô ngay cả nước cũng không có thời gian để uống.
Từ Đông Thanh chợt cảm thấy cuộc sống của mình thật thê t.h.ả.m, không có lấy một bờ vai vững chắc để dựa dẫm, cũng không có một người bạn chân chính để thổ lộ tình cảm.
Cơm tối cũng bữa có bữa không, cô chỉ có thể cầm cự qua ngày cùng đám tiểu quỷ chiến đấu.
Thu hoạch duy nhất là trong vòng một tháng, cô đã giảm được 3kg, khuôn mặt như trứng đà điểu vốn không được hài lòng lắm giờ trở thành khuôn mặt trái xoan.
Từ Đông Thanh cúi đầu than thở, nhanh ch.óng đi về phòng học. Đột nhiên một bóng dáng khổng lồ xuất hiện ở nửa đường làm cho cô sợ đến hoa mắt ch.óng mặt, cả người lảo đảo về sau mấy bước, ngã chổng vó.
Sách vở rải rác trên đất, tư thế hình chữ đại của cô thật bất nhã – hình người nằm dang hai tay hai chân, cảnh tượng dưới váy nhìn không sót một chút gì, thật may là bây giờ bầu trời có vẻ u ám, để cho cái q**n l*t hình hoạt hình đáng yêu không bị nhìn thấy.
“Trễ thế này còn chưa về nhà, không sợ kẻ xấu sao?” Đồ Phu như cũ xuất hiện với vẻ ngoài xấu xa làm cho người ta phải nghiến răng nghiến lợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Còn có ai xấu hơn anh nữa?” Cô oán hận không tiêu. Nhưng nhớ tới mới ngày trước bị hắn đoạt đi nụ hôn đầu, đôi môi Từ Đông Thanh không tự chủ được nóng lên.
“Cảm ơn đã khen.” Hắn mặt dày cười nhe hai hàm răng trắng sáng lấp lánh dưới trăng.
Tháng mười hai tiết trời có chút lạnh, nhưng đứng cạnh hắn, cô cảm thấy tất cả lỗ chân lông trên người đều tỏa hơi nóng, như là cảm nhận được lời kêu gọi đầy sức quyến rũ của hắn.
Mị lực? Cô âm thầm cảm thấy mồ hôi lạnh đang rơi, hoài nghi mình vì áp lực lớn nên xuất hiện chứng vọng tưởng.
“Cô hiện tại đang giở trò gì vậy?” Đồ Phu không khách khí chất vấn.
Trong bóng tối, hai con mắt sáng tỏ, so với ánh trăng còn sáng hơn.
“Giở trò gì là gì? Tôi mệt mỏi gần c.h.ế.t, không có tâm trạng chơi trò đố đèn với anh đâu.” Hơn nữa, Tết Nguyên Tiêu cũng đã qua lâu rồi.
Note: đố đèn là một trò chơi truyền thống vào dịp Tết Nguyên Tiêu của Trung Quốc, mọi người sẽ dán câu đố lên đèn và giải đố chúng. (hình như thế )
Đồ Tỉ Phu thừa nhận hắn thật sự mỗi ngày đều quan sát cẩn thận nhất cử nhất động của cô. Biết rằng cô ngoài thói quen phạt học sinh viết khẩu hiệu khích lệ tinh thần, chạy ở bãi tập, làm việc vặt thay cô….còn chịu khó dạy đạo đức phẩm chất cho học sinh, dĩ nhiên bao gồm cả việc cô buổi tối mỗi ngày giữ học sinh ở lại học phụ đạo.
Hắn hiểu rất rõ Từ Đông Thanh, việc làm không công, không mục đích, nữ hung thần như cô nhất định không làm, chắc chắn cô có mưu ma chước quỷ gì đấy.