Ngàn Ánh Đèn Rực Rỡ, Chỉ Có Em Là Đích Đến Của Anh

Chương 13



Sau ánh đèn sân khấu

Sau lễ ra mắt POTES, Dụ Bảo Đế vốn tưởng mình sẽ có vài ngày yên ổn để ngủ bù. Nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại.

Điện thoại của cô chưa từng yên lặng quá mười phút.

“Bảo Đế, bản thiết kế mùa tới đã xong chưa?”

“Bảo Đế, bên truyền thông muốn phỏng vấn thêm.”

“Bảo Đế, có người đặt riêng toàn bộ bộ sưu tập capsule…”

Cô ngả người xuống sofa trong căn hộ, thở dài một hơi, đưa tay che mắt.

“Em từng nghĩ làm nhà thiết kế là vẽ vẽ và mơ mộng…” cô lẩm bẩm. “Không ngờ lại là chạy marathon cả ngày.”

Ngay lúc đó, cửa mở.

Thiệu Kỳ Á bước vào, áo vest vẫn chưa kịp thay, trên tay còn cầm laptop. Nhìn thấy cô nằm dài như mèo lười, anh khẽ bật cười.

“Nhà thiết kế đại tài mà lại than thở à?”

Cô liếc anh, giọng yếu ớt: “Anh là người đầu tiên phải bị em tố cáo. Chính anh đẩy em vào cái vòng xoáy này.”

Anh đặt laptop xuống bàn, ngồi cạnh cô, kéo cô dựa vào vai mình.

“Không phải anh đẩy em.” Anh nói chậm rãi. “Là em tự đi đến được đây.”

Cô im lặng một lúc, rồi khẽ hỏi:

“Anh không sợ em quá bận rồi sẽ không còn thời gian cho anh sao?”

Thiệu Kỳ Á không trả lời ngay. Anh chỉ đưa tay nắm lấy tay cô, l.ồ.ng các ngón tay vào nhau.

“Trước đây anh luôn nghĩ giữ em bên cạnh là đủ.” Anh khẽ cười. “Nhưng sau này anh hiểu, nhìn em bay lên còn quan trọng hơn.”

Cô hơi ngẩng đầu nhìn anh.

“Vậy nếu em bay xa quá thì sao?”

“Thì anh xây thêm một sân bay.” Anh đáp rất tự nhiên.

Cô bật cười, nhưng trong lòng lại mềm đi.

Một tuần sau

Bảo Đế có một lịch trình bay liên tục, Paris Tokyo Seoul Đài Bắc.

Ngày cô chuẩn bị rời đi, Thiệu Kỳ Á đưa cô ra sân bay.

Cô kéo vali, quay lại nhìn anh: “Anh không được theo em thật sao?”

“Anh có công việc.” Anh nói, nhưng ánh mắt không giấu được lưu luyến.

Cô giả vờ thở dài: “Vậy em đi luôn nhé?”

Anh giữ cô lại, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô.

“Đi đi. Nhưng nhớ gọi video.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Anh sẽ nhớ em không?”

“Không cần hỏi câu ngu ngốc đó.” Anh nhéo nhẹ mũi cô. “Anh đang tập quen với việc nhớ em rồi.”

 

Một buổi tối ở Paris, tuyết rơi nhẹ.

Bảo Đế vừa kết thúc buổi trình diễn, trở về khách sạn thì phát hiện trong phòng có ánh đèn ấm áp.

Cô khựng lại.

hằng nguyễn

Trên bàn là một hộp quà nhỏ, và một tờ giấy:

“Em nói em thích Paris, nhưng anh thấy Paris không đủ đẹp nếu không có em.”

Cô mở hộp ra.

Bên trong là một bản phác thảo váy cưới do chính Thiệu Kỳ Á vẽ.

Đường nét không hoàn hảo, nhưng cực kỳ nghiêm túc.

Phía dưới còn có một dòng chữ viết tay:

“Lần này không phải cầu hôn.

Chỉ là nhắc em: anh đang chuẩn bị cho lần tiếp theo.”

Cô ôm bản vẽ, bật cười, nhưng mắt lại đỏ lên.

Một năm sau

Lễ cưới của họ diễn ra tại một khu vườn ven biển.

Không quá phô trương, nhưng tất cả những người từng quan trọng với họ đều có mặt.

Bà ngoại ngồi hàng ghế đầu, cười đến mức không khép miệng được, liên tục nói:

“Ta đã nói rồi mà, hai đứa này sớm muộn gì cũng về với nhau.”

Khi Dụ Bảo Đế bước lên lễ đường, Thiệu Kỳ Á đứng đó nhìn cô.

Không phải tổng tài, không phải người đứng sau thao túng cả tập đoàn.

Chỉ là một người đàn ông đã đợi cô rất lâu.

Anh khẽ nói:

“Lần này không phải giấc mơ nữa.”

Cô cười:

“Là đời thật.”

Sau này, người ta vẫn nói về POTES như một thương hiệu thành công.

Nhưng trong giới thiết kế, còn có một câu chuyện khác được truyền miệng:

“Phía sau một nhà thiết kế nổi tiếng, có một người đàn ông từng dùng cả thế giới để đổi lấy cô ấy.”