Bởi vì nhiều năm qua, ta chưa từng thấy hắn dùng toàn lực.
“Tiểu Liễu Nhi.”
“Hôm nay ta nhặt được một bảo bối.”
Thập Hành đá tung cửa gỗ, giơ cao một khối ngọc.
Cánh cửa vốn đã lung lay.
Lập tức sập luôn.
Hắn nhảy qua đám bụi, ra sức bảo vệ bộ áo trắng của mình.
Hai năm gần đây hắn đột nhiên cạo trọc đầu.
Suốt ngày học theo hòa thượng tụng kinh niệm Phật.
Ta hỏi hắn bị gì.
Hắn chỉ nói cuộc sống quá nhàm chán, muốn đổi nhân vật mới.
Ta nhìn khối ngọc trong tay hắn.
Ánh mắt khựng lại.
Khi còn công lược Độ Truy, ta từng tự tay rèn một thanh kiếm cho hắn.
Vỏ kiếm được nạm một viên đá giống hệt thế này.
Đó là vật liệu tốt nhất ta tìm được.
Ta mất cả năm để rèn.
Nhưng khi ta vui vẻ đem đưa cho Độ Truy.
Hắn chỉ nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng.
Sau đó ném thanh kiếm vào lò rèn.
Loại ngọc này rất đặc biệt, không thể bị lò rèn phá hủy.
Nhưng ngày đó ta tìm rất lâu trong đống tro tàn mà không thấy.
Ta ngẩn người.
Thập Hành nhìn viên đá rồi nhìn ta.
“Ngươi nhận ra à?”
Ta nhắm mắt lại, tiếp tục tu luyện.
“Đưa ta thứ giống rác thế này làm gì.”
“Cái gì?”
“Cái này mà cũng là rác?”
Thập Hành tiện tay ném viên đá quý ra ngoài cửa sổ.
“Ta nhặt ve chai chứ đâu nhặt rác.”
Nói xong hắn kéo ta ra ngoài.
“Đừng luyện nữa.”
“Ta mời ngươi ăn vịt quay.”
“Ngươi không phải hòa thượng sao. Không phải phải ăn chay à?”
“Hừ.”
“Hôm nay nghỉ một bữa.”
“Mai lại giữ giới.”
Thế là trong quán vịt quay.
Một gã đầu trọc áo trắng đang ăn vịt ngon lành.
Xung quanh người dân nhìn chằm chằm bàn tán.
Ta thấy mất mặt định lén chuồn.
Ai ngờ vừa quay người.
Thập Hành đã chỉ vào ta.
“Chủ quán.”
“Cho dì cả của ta thêm một con nữa.”
Ta suýt đập một quyền vào đầu hắn.
Cuối cùng vẫn quay lại tiếp tục ăn.
Ta thầm tính.
Trong mấy năm qua thân phận của ta đã bị hắn đổi bao nhiêu lần.
Lúc mới nhặt ta về.
Hắn là nhị thúc của ta.
Năm ta năm tuổi.
Hắn là ca ca.
Năm ta mười lăm tuổi.
Hắn là tên bám dai không đuổi đi được.
Hôm qua ta còn là biểu tỷ từ xa đến.
Hôm nay đã biến thành dì cả.
Ra ngoài đường.
Thân phận đều do Thập Hành quyết định.
Ta trợn mắt nhìn hắn.
Thập Hành vỗ một cái lên đầu ta.
Tu vi vốn không tiến triển suốt mấy tháng.
Lúc này đột nhiên rung chuyển.
Linh lực xung quanh tràn vào cơ thể.
Đầu óc ta ong lên.
Ta tiến giai rồi.
Ngay khi tiến giai, linh lực bộc phát.
Bản mệnh pháp kiếm được triệu hồi, bay thẳng về phía ta.
Ta theo bản năng đưa tay đón.
Thanh kiếm Đậu Đỏ nằm gọn trong tay.
Ký ức ngày ta tự sát bỗng hiện về.
Nhưng tại sao Đậu Đỏ lại ở đây?
Ta còn chưa kịp suy nghĩ.
Một luồng linh lực mạnh mẽ từ phía sau đánh tới.
Độ Truy nhìn ta không chớp mắt.
“Sư tỷ…”
“Là tỷ sao?”
Thanh kiếm trong tay hắn run lên.
Độ Truy nhìn vậy, mắt đỏ hoe, cố gắng nở nụ cười.
Ta từ từ xoay người.
Nụ cười của hắn lập tức cứng lại.
Trong mắt lóe lên hung ý.
“Ngươi là ai?”
Nói xong hắn lập tức đánh một chưởng tới.
“Ai cho ngươi lá gan chạm vào đồ của sư tỷ ta.”
Ta nhẹ điểm mũi chân né tránh.
Thanh kiếm Đậu Đỏ xoay một vòng, hóa giải đòn đánh.
Độ Truy nheo mắt.
“Ngươi làm sao biết kiếm pháp độc môn của sư tỷ ta?”
“Tại sao Đậu Đỏ lại nghe lệnh ngươi?”
Ta vận chuyển linh lực.
Nhân lúc hắn không chú ý.
Hung hăng tát hắn một cái.
Tiếng tát vang giòn.
Các đệ tử trong tông môn đứng xung quanh toàn bộ sững người.
Độ Truy bị đánh quay đầu.
Đứng đờ tại chỗ.
Một lúc sau hắn mới chậm rãi quay lại.
“Sư tỷ…”
“Thật sự là người…”
Hắn lao vào ôm ta.
Cả người run lên vì vui sướng.
“Ta biết mà.”
“Người sẽ không nỡ bỏ ta.”
“Ta biết người luyến tiếc ta.”
“Sư tỷ, người đã trở lại.”
Hắn nhìn ta với ánh mắt đầy hy vọng.
Giống như con chó nhỏ tìm được chủ.
“Ta không phải sư tỷ của ngươi.”
Ta đặt tay lên đầu hắn.
Chậm rãi nói.
“Ta là cha ngươi.”
Ta túm tóc Độ Truy.
Ném hắn xuống đất.