Ngàn Dặm Vẫn Bên Anh

Chương 7



[Ngươi muốn giết ta hả ký chủ!] Hệ thống sốt ruột: [Trước ngươi ta đã thất bại ba nhiệm vụ, lần này mà thất bại nữa thì ta phải sẽ bị trả về tiêu hủy đó.]

[Giết đối tượng công lược chả khác gì giết ta đâu ký chủ!]

Ta chậc một tiếng: “Ai nói với ngươi hắn chết thì nhiệm vụ thất bại? Không phải hồi trước ngươi dạy ta sao? Vào ngay lúc hắn cực kỳ tốt với ta thì ta cứ lạnh lùng, rồi cuối cùng cho hắn một nhát, hắn chết trong đau đớn, ta không tin giá trị hối hận vẫn không nhúc nhích.”

Hệ thống ôm đầu khóc rống: [Ký chủ, ta không có dạy ngươi như vậy!]

“Cũng giống vậy thôi mà.” Ta xua tay: “Ngươi mau nói đi, làm sao mới có thể giết Độ Truy, việc này liên quan đến hai cái mạng nhỏ của chúng ta.”

Hệ thống chịu thua: [Mỗi tiểu thế giới đều có vai chính của riêng mình, vai chính ở đây là vô địch, tuy nhiên sẽ có tình huống ngoại lệ, đó là nhân vật chính ở thế giới khác bởi vì lý do nào đó mà lạc vào thế giới này. Từ đó làm nhiễu loạn quy tắc vốn có, lúc này Thiên Đạo sẽ chỉ chấp nhận người mạnh hơn để trao đặc quyền của vai chính, đến lúc đó, Độ Truy với ký chủ không có gì khác nhau, ai sống ai chết phải xem bản lĩnh của chính mình.]

Lòng ta lạnh đi hơn nửa: “Đi qua thế giới khác theo vai chính đến đây, ta là lái buôn hả mà nói kéo là kéo?”

[Thật ra… có lẽ… có thể…]

“Nói tiếng người.”

[Ta kiểm tra đo lường thấy quái nhân bên cạnh ngươi hình như không phải người của thế giới này!]

Trong chốc lát ta vẫn chưa phản ứng kịp. Hệ thống nói tiếp: [Năng lượng dao động trên người hắn khác với các ngươi, ta xin tư liệu của hắn xem thì hệ thống chủ nói cấp bậc của ta không đủ, ta chỉ biết hình như hắn bị phạt nên mới vào đây.]

Câu tiếp theo của hệ thống nói ta gần như không nghe được, trong đầu ta chỉ có một suy nghĩ – Thập Hành cũng đến từ dị giới. Hắn chỉ có một mình, không có hệ thống, không có đồng loại. Hắn không biết mình muốn làm gì, sẽ ở đây bao lâu, cho nên mới một lòng muốn chết.

“Hệ thống, hắn đến thế giới này bao lâu rồi?”

[Rất lâu rất lâu, từ khi ta còn chưa ra đời.]

Đó chính là vạn năm cô độc. Ta siết chặt nắm đấm, trái tim đau đớn khôn nguôi.

[Ký chủ, ta bắt buộc phải nhắc ngươi, hắn đến từ dị giới nhưng không giết được Độ Truy, tức là Thiên Đạo của thế giới này không chấp nhận hắn, tuy hắn rất mạnh, có điều một người không có hy vọng thì không thành nhân vật chính được.]

Ta nhìn về phía người đang ngồi dưới bóng cây, trong lòng dâng lên nỗi bi thương kỳ lạ.

Ta nghĩ ta biết thứ gì có thể kích phát ý chí chiến đấu của Thập Hành. Đồng thời, đến từ dị thế giới như ta, điều mong muốn nhất chẳng phải là được trở về quê hương sao? Ta khẩn cầu hệ thống giúp Thập Hành.

Hệ thống đã dùng hết năng lượng để tìm manh mối. Thập Hành tuy trước đây bị trừng phạt mà đến nơi này, nhưng thời gian trừng phạt đã kết thúc. Chỉ cần tìm được thứ đồ vật có thể liên lạc với thế giới kia, Thập Hành có thể trở về. Mà thứ đồ vật đó lại nằm trong tay Độ Truy.

Ta lén xâm nhập tông môn, dựa vào sự am hiểu địa hình để tìm Độ Truy tại nơi linh phong. Đi theo thói quen của hắn, ta men theo sau núi thác nước. Chỗ tảng đá nhô bên suối, thác nước tản ra từ giữa, tạo thành một con đường thông.

Ta lục tung đồ trong động để tìm thứ vật ta và Độ Truy từng mang ra ngoài sau khi lỡ xâm nhập bí cảnh do đại năng lưu lại. Lúc đó, ta đã đặt nó trong một chiếc hộp khóa linh.