Trải qua cắt ghép biên tập, tôi biến thành người vợ trước kiêu ngạo tham lam, dùng chuyện tiểu tam để sỉ nhục Lương San đáng thương vô tội.
Còn cô ta vì yêu mà ấm ức chịu nhục, thực hiện theo điều kiện của tôi.
Cực kỳ vớ vẩn, nhưng vẫn có người tin.
Chuyện này nháy mắt bùng nổ trên mạng.
Tôi thay Lương San trở thành đối tượng bị cư dân mạng chỉ trích.
Trong phần tin nhắn của tôi, mỗi ngày đều có mấy vạn người nhắn tin c.h.ử.i rủa.
Tôi vẫn im lặng, không lên tiếng thanh minh.
Thậm chí đến cả Trần Thuật còn tưởng rằng tôi bị anh ta thuyết phục, chấp nhận bị bọn họ bôi đen.
Cũng có thể vì đột nhiên lương tâm trỗi dậy, hoặc vì cuối cùng cũng thoát khỏi chuyện này, Trần Thuật chuyển cho
tôi 3000 vạn, hơn nữa còn hỏi khi nào tôi ra nước ngoài, anh ta sẽ đến tiễn tôi.
Đương nhiên tôi sẽ không để ý đến anh ta.
Mà cùng lúc đó, Lương San đăng một dòng trạng thái lên Weibo.
“Đường đường chính chính cùng với người đàn ông mình yêu bước vào thiên đường hôn nhân.”
Cô ta và Trần Thuật sắp đính hôn.
Lễ đính hôn tổ chức vào ba ngày sau.
Niệm Niệm ở một bên gấp đến mức vò đầu bứt tai, “Cậu còn chưa ra tay?”
Tôi lười biếng nằm trên sô pha, nhìn bình luận chúc phúc trên mạng, tôi hơi mỉm cười, “Không vội, còn thời gian.”
Nháy mắt, đã đến ba ngày sau.
Lương San từ trước đến nay kiêu căng ngạo mạn thích phô trương, đương nhiên lễ đính hôn của cô ta cũng sẽ không nhỏ.
Đại sảnh yến tiệc, tôi mặc một chiếc váy dài hồng nhạt xuất hiện.
Tôi cong môi cười bước vào đại sảnh.
Trong nháy mắt, tôi liền hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người.
Dù sao sau phong ba trên mạng, không ai là không biết tôi.
Mà nhìn thấy tôi, sắc mặt của Lương San và Trần Thuật nháy mắt thay đổi, ánh mắt bọn họ cảnh giác nhìn tôi chằm chằm.
Tôi lại giả vờ như nhìn không thấy ánh mắt của bọn họ, tôi thân thiết đến trước mặt hai người, “Lương tiểu thư, Trần tiên sinh, lễ đính hôn của hai người thật náo nhiệt.”
Lương San miễn cưỡng nở nụ cười hỏi, “Sao cô lại đến đây?”
Tôi nắm c.h.ặ.t cổ tay cô ta, không cho cô ta tránh thoát, ý cười trên mặt tôi càng sâu, “Tất nhiên là đến chúc phúc hai người, dù sao chuyện tốt của hai người có thể thành công còn nhờ sự hy sinh của tôi.”
Lời tôi vừa nói ra khiến toàn bộ đại sảnh yên tĩnh một giây.
Tôi không đợi Lương San đáp, bước xuống hàng ghế đầu tiên rồi ngồi xuống.
Tuy bọn họ cảm thấy tôi đến không có ý tốt, nhưng trước mặt nhiều người như thế, bọn họ cũng không dám đuổi tôi đi.
Vì làm thế, ai cũng biết bọn họ đang chột dạ.
Lễ đính hôn chỉ có thể tiếp tục tổ chức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi ngồi ở hàng ghế đầu tiên nhìn Trần Thuật và Lương San thâm tình bày tỏ, trên mặt tôi vẫn luôn nở nụ cười.
Giống như thật sự vì chúc phúc cho bọn họ mà đến đây.
Mà đúng lúc Trần Thuật đang muốn hôn Lương San, máy chiếu ở giữa đại sảnh đột nhiên phát ra tiếng động kỳ quái.
Mọi người theo tiếng nhìn qua.
Máy chiếu đột nhiên tự khởi động, sau đó chiếu một bản tin tức trực tiếp.
“Bệnh viện của Lương thị trong quá trình chữa trị cho bệnh nhân đã xảy ra sự cố khiến ba người t.ử vong, sau khi điều tra, chúng tôi phát hiện người phụ trách Lương Vĩnh Kỳ vì tiết kiệm chi phí mà mua dụng cụ y tế không đạt tiêu chuẩn là nguyên nhân gây ra sự cố trên, hiện tại ông Lương Vĩnh Kỳ đã bị bắt giữ.”
Trên video, Lương Vĩnh Kỳ bị bắt lên xe cảnh sát.
Lương San sợ hãi hét lớn, cô ta đột nhiên nhào lên muốn nhìn kỹ hơn.
Cô ta có phản ứng này cũng không kỳ lạ.
Lương Vĩnh Kỳ chính là người ba làm chỗ dựa cho cô ta, nếu chỗ dựa này không còn nữa, Lương San biết phải làm
sao đây?
Trên sân khấu, có một ánh mắt nhìn về phía tôi, lúc tôi nhìn lại, đúng lúc đối diện với ánh mắt của Trần Thuật.
Khiếp sợ, kinh ngạc, hoài nghi.
Tôi cong môi nở nụ cười, nâng ly rượu lên như đang muốn nói với anh ta, “Trò chơi này, tôi thắng!”
Trần Thuật sửng sốt, ngay sau đó anh ta muốn bước nhanh về phía tôi như muốn hỏi tôi rõ ràng mọi chuyện.
Nhưng lúc này một đống phóng viên xâm nhập vào đại sảnh vây quanh Trần Thuật và Lương San.
“Trần tiên sinh, mười phút trước trên mạng đột nhiên tuôn ra chuyện ba năm trước khi anh và vợ chưa ly hôn đã ngoại tình với Lương tiểu thư, còn có chứng cứ là camera theo dõi của khách sạn và lịch sử thuê phòng, anh giải thích thế nào về chuyện này?”
“Lương tiểu thư, ba cô gây ra sự cố khiến ba người ngoài ý muốn t.ử vong, hiện giờ đã bị bắt vào tù, hiện tại cô cảm thấy thế nào?”
“Trước đó hai người cùng nhau vu oan cho Hà nữ sĩ là muốn tẩy trắng cho bản thân đúng không?”
Từng vấn đề được ném lên hai người.
Tôi đứng bên ngoài lạnh lùng nhìn Lương San khóc đến nước mắt đầy mặt, nhìn Trần Thuật bị ép đến vô lực phản kháng.
Trong lòng cảm thấy sảng khoái.
Tôi tin, từ nay về sau, Lương San và Trần Thuật cũng sẽ không gây nổi trận sóng gió nào nữa.
Dù là giới giải trí hay giới y học, hai người đó đều sẽ bị bài xích.
Ai sẽ nguyện ý thu nhận một kẻ phản bội chứ?
Chỉ có như thế, mới xứng với thời gian qua tôi đã mất công lên kế hoạch.
Từ giây phút phát hiện Trần Thuật ngoại tình với Lương San, tôi đã quyết tâm sẽ không để cho bọn họ sống tốt.
Tôi thu thập chứng cứ, lợi dụng hai người bọn họ muốn tẩy trắng cho bản thân mà thiết kế màn kịch hay này.
Hiện giờ, kết cục này khiến tôi rất vừa lòng.
Người phạm sai lầm, hẳn là sẽ không thể sống thuận buồm xuôi gió.
Rác rưởi thì nên ở trong thùng rác mới hợp lý.