Người đàn ông đã kết hôn nhưng lại chia phòng với tôi suốt nửa năm qua, lúc này đây lại đang ôm khư khư cái gối, bị tôi chặn ở lối lên cầu thang: “Hai đứa mình cộng lại còn chưa tới năm mươi tuổi, đang cái độ tuổi hừng hực thế này, anh nghĩ xem vợ chồng chia phòng ngủ thì có bình thường nổi không?”
Anh nheo mắt nhìn tôi, ánh mắt dò xét ấy khiến tôi chột dạ, sống lưng lạnh toát.
Cuối cùng, anh cũng gật đầu: “Ừm, đúng là không bình thường thật.”
Tôi đ.á.n.h bạo giật phắt cái gối trong vòng tay anh, vừa ôm vào lòng vừa cằn nhằn: “Trước đây anh có thế đâu.”
“Trước đây tôi thế nào?”