Ngày Mai Bắc Kinh Có Tuyết

Chương 1



Giữa biển người mênh m.ô.n.g, nghe thấy cái tên đó, tôi vẫn quay đầu lại theo bản năng.

Tầm mắt tôi đ.â.m sầm vào ánh mắt của lãnh đạo bộ phận.

Ông ấy lướt qua tấm thẻ đỏ có viết tên, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Tôi xách túi tiến lại gần: "Quản lý, anh gọi tôi ạ?"

"Ồ, không có."

Ông ấy nhìn tôi, rồi lại nhìn tấm thẻ.

"Cậu ấm của tập đoàn Hằng Vinh vừa mới nhậm chức cách đây không lâu, cũng tên là Tịch Trọng Hành."

Đồng nghiệp bên cạnh bắt đầu thấy hứng thú:

"Hai cái tên này ghép lại cảm giác không dễ trùng đâu nhỉ."

"Không lẽ cô là phu nhân nhà giàu đi trải nghiệm cuộc sống đấy chứ?"

"Tôi đột nhiên nhớ ra... lần trước người của bộ phận thu mua sang gây sự rồi mắng Tiểu Chu, kết quả mấy ngày sau bị đuổi việc luôn, chẳng theo quy trình gì cả, cút thẳng cổ."

Tôi đẩy gọng kính, cúi đầu.

"Nếu tôi thực sự có gia thế đó, tôi đã dán đơn từ chức khắp tòa nhà văn phòng, sau đó viết email tố cáo tất cả mấy đứa ngu từng đắc tội với tôi, rồi gửi bản sao cho toàn công ty luôn rồi."

Người bên cạnh huých khuỷu tay vào tôi.

"Này, mấy lời này cô phải giấu đi chứ, quản lý còn ở đây mà."

"Haiz, không cần giấu đâu, ai mà chẳng biết cô ấy ăn nói thẳng thừng."

"Lần trước có kẻ là tay chân của ai đó khoe khoang đồng hồ xịn với cô ấy, cô ấy bảo người ta bò ra ngoài mà xòe đuôi khoe mẽ."

Xung quanh cười rộ lên.

Lư hương đồng tỏa khói nghi ngút, hương hỏa hưng thịnh.

Tấm thẻ đỏ của đôi tình nhân kia bị chuyền tay nhau xem qua loa, bắt đầu xuất hiện những nếp nhăn.

"Đưa thẻ cho tôi đi." Tôi nói: "Phải giúp người ta treo lại."

Những người khác đã tiến vào điện Phật.

Tôi ngồi dưới gốc cây, rất lâu sau mới nhớ ra nơi này.

Mẹ của Tịch Trọng Hành là người vùng Quảng Đông, cực kỳ tín ngưỡng thần linh.

Anh thuận theo ý mẹ, hễ gặp miếu chùa là luôn vào thắp một nén nhang.

Trong mấy năm bên nhau, những ngôi chùa nhỏ nhắn tinh xảo như thế này, không biết chúng tôi đã đi qua bao nhiêu nơi.

Tôi không bái thần, chỉ đứng ngoài đợi anh.

Lần đó là ngoại lệ.

Anh cầu xin một quẻ xăm, nói là quẻ thượng thượng cát.

Thế là anh lấy một tấm thẻ đỏ, viết lên đó hai cái tên bằng nét chữ rồng bay phượng múa, rồi treo lên cành cây cao.

Anh lại bảo ước xong rồi, theo lệ phải vào trước mặt tượng Phật lộ diện một chút.

Tôi không lay chuyển được, đành cùng anh vào điện.

Nhìn anh chỉnh đốn trang phục, giơ cao nén nhang quá trán, hơi khom người bái ba bái.

Tôi không ước nguyện.

So với thần Phật, tôi tin vào chính mình hơn.

Đoàn đồng nghiệp từ trong điện bước ra, lại kéo nhau sang chỗ khác chụp ảnh check-in.

Tôi siết c.h.ặ.t tấm thẻ đỏ, lén lút như kẻ trộm lẻn vào Phật đường.

Thân nhang màu hồng thẫm thô ráp.

Tôi vội vàng châm lửa, học theo dáng vẻ trong ký ức mà cúi người xuống.

Nếu ước nguyện thực sự có linh ứng...

Tôi muốn gặp lại anh một lần nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

*

Đồng nghiệp tham quan xong các điểm du lịch thì rủ nhau đi ăn, hỏi tôi đang ở đâu.

Tôi hội quân với đám đông, sà vào một quán ăn vỉa hè.

Mấy cô gái bàn bên cạnh đang ăn uống linh đình, vừa nâng ly vừa buôn chuyện bát quái.

Người này nói XX ngoại tình.

Người kia nói XX dây dưa mấy năm trời, cuối cùng cũng chia tay.

Đồng nghiệp nam trêu chọc: "Kịch tính thật đấy, tôi lớn từng này tuổi đầu còn chưa yêu đương bao giờ đây."

"Không sao, anh có bạn mà, Tiểu Chu chắc chắn cũng chưa yêu ai... Ơ, cái biểu cảm này không lẽ là từng yêu rồi sao?"

"Tò mò không biết ai có thể chịu đựng được cái miệng độc địa của Tiểu Chu nhỉ."

"Có khi chính vì không chịu nổi nên mới chia tay đấy."

Tôi cười lấy lệ, không đáp lời.

Tôi và Tịch Trọng Hành đã chia tay hơn một năm rồi.

Lời chia tay là do tôi đề nghị.

Chỉ vì một chuyện nhỏ…

Anh bị tông xe khi đi công tác, cổ tay trái bị bong gân.

Nhưng anh không nói với tôi.

Vì tôi nhớ anh nên gọi video qua, anh không bắt máy ngay.

Nửa tiếng sau anh gọi lại cho tôi.

Tôi nhận ra bối cảnh là ở bệnh viện mới biết anh bị thương.

Cô nhân viên trẻ tuổi do công ty đối tác cử đến tiếp đón anh đứng bên cạnh nói đỡ.

Nói là vết thương không nặng, nhưng cần tĩnh dưỡng theo dõi vài ngày.

Anh đến bệnh viện quá vội vàng nên mới chưa kịp nói với tôi.

Xem kìa, người ngoài còn biết ít nhất phải tìm một cái cớ.

Trước đó còn có rất nhiều chuyện khác.

Chẳng hạn như anh gặp khó khăn trong công việc.

Tôi hỏi đến, nhưng chỉ nhận được câu trả lời hời hợt cho qua chuyện.

Anh không còn cần tôi đi công tác cùng nữa.

Anh né tránh việc nói với tôi về những rắc rối trong cuộc sống.

Thậm chí ngay cả khi cha anh lâm bệnh nặng, anh cũng chỉ nói với tôi rằng cần phải rời nhà một thời gian.

Mỗi ngày tôi đều có rất nhiều chuyện muốn nói với anh.

Trong lịch sử trò chuyện, màu xanh thì nhiều mà màu trắng thì ít.

Những video tôi chia sẻ trên Douyin chưa bao giờ được anh nhấn thích.

Thậm chí tôi còn không biết anh có từng mở ra xem hay không.

Anh không thích đăng bài lên vòng bạn bè.

Nếu có đăng thì cũng là chia sẻ lại những báo cáo về tình hình ngành nghề, kèm theo vài dòng bình luận ngắn gọn.

Mấy thứ như thay ảnh đại diện đôi, hay thông báo công khai tình cảm, chưa từng tồn tại.

Tôi chỉ có thể lo âu ngày qua ngày.

Rồi hết lần này đến lần khác hỏi anh: "Anh có yêu em không?"

Anh trả lời rất nhanh, rất khẳng định.

Nhưng luôn nhìn tôi bằng ánh mắt bất lực và bao dung…