Nếu nói rõ, tôi sẽ mất đi một công việc tốt. Nếu che giấu, thứ tình cảm vượt quá giới hạn cấp trên cấp dưới này sớm muộn gì cũng khiến tôi "lật xe". Chi bằng tự mình đề nghị rời đi.
Khi đó gần đến Tết, chuyến công tác kết thúc. Tịch Trọng Hành ngả người ra ghế sau, xoa xoa chân mày: "Sao không lên xe?"
Tôi trả lại phong bao lì xì vừa nhận được cho anh.
"Sau khi tốt nghiệp, có lẽ em không thể vào làm chính thức được nữa."
Anh không nhận, hỏi tôi: "Tại sao?"
"Nếu thi đỗ, em muốn tiếp tục học cao học."
"Chuyện tốt, tôi ủng hộ. Em học xong rồi quay lại, chỗ tôi luôn có vị trí dành cho em." Anh vỗ vỗ vào ghế da: "Gió lớn lắm, lên xe đi."
Tôi vịn cửa xe, lắc đầu: "Không phải ý đó."
Trên bàn tiệc tôi không cần phải đi mời rượu. Nhưng có lẽ không khí mùa đông quá hợp để nhâm nhi, tôi cũng pha Sprite uống vài ly.
"Tịch Trọng Hành, hình như em thích anh mất rồi. Thích ông chủ là chuyện rất thiếu đạo đức."
Anh tựa vào ghế sau, rất lâu sau vẫn không bảo tài xế lái xe. Bất chợt, anh nghiêng người đưa tay nắm lấy cổ tay tôi. Tôi bị kéo ngồi xuống bên cạnh chân anh, nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
Cửa xe ngăn cách hơi lạnh, anh thở hắt ra một hơi. Anh xếp gọn chiếc áo vest sang một bên, rồi lấy từ bên cạnh ra một chiếc hộp nhung nhỏ nhắn hình thuôn dài.
"Vậy chuyện thiếu đạo đức đó, đành để anh làm vậy."
Sợi dây chuyền đính những viên kim cương hình hạt thóc mảnh mai, trông rất giá trị nhưng không quá phô trương.
Tôi ngẩn ngơ: "Tại sao lại chọn em?"
Anh nói: "Anh hoàn toàn tin tưởng em. Nếu sau này trong nhà đều có em ở đó, anh nghĩ mình sẽ rất thư giãn."
*
Từ năm 21 đến năm 24 tuổi, gần một nửa thời gian tôi trải qua tại nhà Tịch Trọng Hành.
Xa cách một năm tám tháng. Vẫn là người thợ làm vườn đó đang cắt tỉa cành cây. Làn sương nước phun ra từ hệ thống tưới tiêu tạo thành cầu vồng trong không trung. Dường như chẳng có gì thay đổi, chỉ là hoa cỏ đã qua mấy mùa héo tươi.
Dì quản gia cười dẫn tôi vào cửa.
"Mau lên lầu đi. Khẩu vị có thay đổi không, hay vẫn bảo người ta làm cho cô mấy món như trước?"
"Không cần phiền phức thế đâu ạ... Con đi vệ sinh một lát."
Tôi gần như tháo chạy, trốn vào không gian không người. Hình ảnh trong gương không thể coi là rạng rỡ. Ít nhất là khác xa so với bản thân mà tôi tưởng tượng khi gặp lại anh. Tôi nên trang điểm kỹ càng, uốn tóc tinh xảo, ăn mặc chỉnh tề mỉm cười chào anh, chứng tỏ rằng tôi đang sống rất tốt. Chứ không phải khuôn mặt đầy mệt mỏi, bọc trong chiếc áo phao đen dài, bị xe chở đến cửa nhà người yêu cũ một cách khó hiểu thế này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lớp sơn móng tay màu nude trên ngón trỏ đã bong mất một mảng, khiến bề mặt móng trông loang lổ. Tôi vốc nước súc miệng liên tục, chải lại mái tóc cho mượt mà. Vẫn còn vài lọn tóc bị ép quá lâu, bướng bỉnh vểnh lên. Tôi nhắm mắt lại, tự nhủ thôi bỏ đi. Cái vẻ nhếch nhác khi khóc nhòe cả lớp trang điểm anh cũng chẳng phải chưa từng thấy.
Tôi cởi áo phao, vắt lên cánh tay.
Cánh cửa tầng hai đang mở hờ, từ phòng khách truyền đến tiếng cười nói rôm rả.
"Mấy ngày nữa phải về nhà cũ một chuyến. Haiz, năm nào cũng đ.â.m đầu vào để bị mắng, năm nào cũng mắng tôi nhiều nhất."
"Mắng cậu làm gì, mấy đứa anh em họ của cậu đứa nào chẳng khốn nạn hơn cậu."
"Ông cụ yêu nước, chê tôi không ở lại trong nước mà cống hiến cho tổ quốc đấy chứ. Chậc, còn bảo tôi đi theo con đường cũ của bố tôi nữa, tôi mới không làm. Hộ chiếu mà bị thu thì chẳng đi đâu được, ngột ngạt c.h.ế.t mất."
"Tôi lại tưởng là mắng cậu chuyện không kết hôn chứ."
"Lớn tướng thế này rồi mà đến một con gián cái cũng chưa thấy xuất hiện bên cạnh, hay là cậu thích đàn ông đấy?"
"Này, đừng nói bậy, tôi còn trẻ trung phơi phới, 28 tuổi thì kết hôn cái gì?"
Một nhóm người hoặc nằm hoặc đứng, mặt mày hớn hở. Tịch Trọng Hành ngồi trước bàn trà, không tiếp lời, chỉ mỉm cười lắng nghe, châm thêm một vòng trà.
Tôi đang do dự không biết có nên vào hay không. Một người đang tựa lưng vào ghế sofa nghiêng đầu, nhìn tôi qua chiếc kệ trang trí ở huyền quan. Anh ta bật dậy, hất cằm:
"Ê, anh Trọng Hành, bạn gái anh kìa."
"Bạn gái đến rồi à? Được rồi, mấy anh em biến ngay đây, không làm phiền hai người thế giới riêng tư nữa."
"Đợi lúc nào mọi người rảnh, lại cùng đi thăm bác gái sau."
Như một tín hiệu, mọi người đồng loạt đứng dậy.
"Mọi người cứ nói chuyện đi." Tôi vội vàng giải thích: "Em chỉ ngồi một lát thôi, lát nữa đi ngay."
Tịch Trọng Hành thản nhiên kéo tôi ra sau lưng, gật đầu chào tạm biệt bạn bè. Ánh mắt của vài người lướt qua vai anh, dừng lại trên mặt tôi.
"Mấy ngày nữa tụ tập chị dâu cũng đến nhé. Vậy thôi, bọn tôi về đây."
Tiếng tán gẫu lẫn với tiếng bước chân xa dần. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay bao lấy cổ tay tôi cũng dần tan biến. Tôi giấu tay vào dưới lớp áo, không biết nói gì. Anh đóng cửa lại, thuận tay nhận lấy chiếc áo phao của tôi, treo lên giá áo.
"Ngồi đi."
Tôi không nhúc nhích, sự thân thuộc của anh khiến tôi cảm thấy khó xử. Anh đổ bã trà đi, pha lại một ấm mới.
"Lâu rồi không gặp, sao đột nhiên lại nghĩ đến chuyện tới chỗ anh?"