Ngày Mai Bắc Kinh Có Tuyết

Chương 7



"Giờ nghĩ lại, hồi trước hình như em khá có lỗi với anh."

"Anh bận như vậy, mà em cứ bám lấy mãi, tìm anh nói mấy lời vô vị, hỏi mấy câu không cần thiết."

"Anh chỉ bảo công việc cho em thật lòng, vậy mà em còn không biết ơn."

"Chúng ta trước đây luôn lệch pha về giai đoạn cuộc đời."

"Em  hoặc là ở trường, hoặc là đi theo anh ra ngoài. Thực tập giống như cưỡi ngựa xem hoa, mọi người đều khách sáo với em, học hỏi điều gì cũng là anh cầm tay chỉ việc. Công việc rốt cuộc tốn tâm sức thế nào, giao thiệp với đồng nghiệp vất vả ra sao, lúc đó em không hề biết."

"Giờ tự mình đi làm một năm, cái gì cũng hiểu rồi."

"Nếu chúng ta gặp nhau muộn hơn một chút, có lẽ đã không đến nông nỗi này."

"Về nhà rồi là không muốn nhắc đến bất cứ chuyện gì liên quan đến công việc, em cũng vậy."

"Ba mẹ gọi điện hỏi em sống thế nào, em chẳng có gì để nói."

"Chuyện phiền lòng không muốn kể, mà chuyện thú vị thì chẳng gặp được."

"Nếu lúc mệt mỏi mà còn có một người cứ vo ve bên tai, nói với mình một đống chuyện vụn vặt, hỏi công việc có thuận lợi không, có yêu mình không, đúng là khá phiền."

"Anh không thấy phiền." Anh ngắt lời: "Đừng nói nữa."

Tôi hít một hơi: "Chỉ mấy câu thôi, anh để em nói hết đi."

Anh siết c.h.ặ.t chén trà, im lặng không nói.

Tôi quay mặt đi, trấn tĩnh một hồi, nhìn chằm chằm vào đống bánh ngọt còn sót lại trước mặt.

"Em vẫn luôn... rất sùng bái anh, em thấy anh rất giỏi."

"Hồi mới chia tay em hận anh lắm."

"Em thà rằng anh vì yêu chán rồi mới trở nên lạnh nhạt với em, nhưng em lại cảm thấy không phải nguyên nhân đó."

"Chẳng lẽ chung sống rồi anh phát hiện ra em thực ra chẳng có gì đặc biệt, không đáng để coi trọng?"

"Em không chịu nổi việc mình trở nên tầm thường trong mắt anh."

"Em đã nghi ngờ bản thân rất lâu, thực sự rất lâu."

"Bạn gái cũ của Trình Án kết hôn, em cũng đi uống rượu mừng."

"Trong bữa tiệc em đã nghĩ, đợi anh kết hôn chắc chắn em sẽ không chúc phúc cho anh."

"Nhưng giờ em đổi ý rồi."

Tôi lau sạch mặt, thở hắt ra một hơi.

Vẫn không thể nhìn vào mắt anh mà nói tiếp.

"Đợi anh kết hôn, em nhất định sẽ đến ngôi chùa linh thiêng nhất cầu quẻ cho anh, chúc anh sống lâu trăm tuổi, vợ chồng hòa thuận."

Gương mặt Tịch Trọng Hành ngày càng trầm xuống.

Những mạch m.á.u xanh nhạt trên mu bàn tay như gân lá, thu lại thành mấy sợi rõ rệt trước xương cổ tay, ẩn hiện sự rung động.

Anh mím môi rồi lại buông ra, cuối cùng thế mà lại cười.

"Vậy có phải anh nên nói một tiếng cảm ơn không?"

Tôi không muốn truy cứu ý cười trong lời anh là mỉa mai hay chân thành.

Sắp Tết rồi, nhiều người lao động đã về quê.

Bắt xe trở nên không mấy thuận tiện.

Trên ứng dụng mua vé, vé những ngày này đều hiển thị đã bán hết.

Vé còn dư gần nhất là ba ngày sau.

Tịch Trọng Hành lạnh lùng liếc nhìn: "Vội về đi làm à?"

"Không phải."

"Về quê?"

Tôi vân vê lọn tóc: "Năm nay không về."

"Tại sao."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Em 26 rồi. Qua 25 tuổi mà chưa kết hôn, ở chỗ chúng em sẽ bị thay phiên nhau giới thiệu đối tượng. Em không muốn bị giục cưới."

Lời vừa thốt ra tôi hơi hối hận.

Chủ đề này hình như không còn thích hợp để nhắc với anh nữa.

Tôi ấn ấn đầu, lại thấy mình nghĩ nhiều.

Bắt xe mãi không có ai nhận đơn.

Tôi tăng thêm tiền chọn xe chuyên dụng.

Tịch Trọng Hành cầm điện thoại, kéo chiếc áo khoác trên lưng ghế khoác lên người.

"Xuống lầu, anh đưa em đi."

"Có xe rồi." Tôi gọi anh lại: "Em tự tìm một khách sạn là được. Anh... nghỉ ngơi cho tốt."

Anh đứng khựng tại chỗ.

Chậm rãi đút tay vào túi quần, mím môi nhìn tôi nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc.

Cho đến khi tiễn tôi ra cửa, anh cũng không nói thêm câu nào.

Xe đợi dưới lầu.

Tôi mở cửa xe, lại ngoái nhìn lại một cái.

Căn biệt thự đứng yên lặng, kính chống nhìn trộm ngăn cản tầm mắt, không nhìn thấy gì cả.

Ngoài cửa sổ, cây cối lướt qua đều đặn.

Chẳng bao lâu sau, xe dừng trước trạm gác cổng.

Nhân viên an ninh xác nhận xong thông tin đơn hàng bắt xe, lại gật đầu chào tôi.

"Vào khu nhà các cô phiền phức thật đấy." Tài xế tùy tiện nói: "Hai lớp trạm gác, lần nào cũng phải kiểm tra biển số xe và xem đơn."

Tôi lơ đãng đáp lời, trong đầu lướt qua một điều gì đó cực nhanh.

Đại não còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã đột ngột ngồi thẳng dậy.

Khu dân cư không cho phép xe ngoài đi vào.

Xe của chủ nhà cần ghi lại biển số để đưa vào cơ sở dữ liệu.

Tôi chưa từng nói cho Trình Án biết địa chỉ cụ thể nhà Tịch Trọng Hành.

Trình Án biết địa chỉ từ đâu?

Lại lấy đâu ra quyền phép để tự do ra vào?

Trình Án không nghe điện thoại.

Tôi làm xong thủ tục nhận phòng ở khách sạn mới nhận được cuộc gọi lại.

"Vừa nãy đang lái xe, sao thế?" Anh ta nói: "Cậu cười tôi một lần tôi chỉnh cậu một lần, huề nhau rồi, cấm có đến tìm tôi gây sự đấy."

"Trình Án."

Tôi uống một ngụm nước, cố gắng bình tĩnh hỏi cậu ta.

"Sao cậu biết Tịch Trọng Hành sống ở đó."

Đối phương im lặng một lát.

Trước khi anh ta mở miệng nói dối, tôi đã ngắt lời trước.

"Tớ chưa từng nói với cậu, càng chưa từng đưa cậu đến đó."

"Đạo Dung, chúng ta quen nhau lâu như vậy, cậu nói thật cho tớ biết trước đã, cậu với Tịch Trọng Hành còn có thể thành đôi được nữa không."

Tôi nhất thời khựng lại.

"Tớ với anh ấy còn có thể thành đôi hay không, có ảnh hưởng đến câu trả lời của cậu không?"

"Thế thì đúng là không ảnh hưởng."

Anh ta thở hắt ra, ngửa bài.