Ai mà biết một chiếc áo khoác cán bộ già dặn cổ hủ lại có nhiều đồ tốt bên trong như vậy.
Khói trắng hiện ra theo lời nói, lờ mờ lướt qua trước trán.
Đây rốt cuộc tính là tình cũ không rủ cũng tới, hay tính là sự mập mờ ngầm hiểu của những người trưởng thành trong giai đoạn độc thân.
Tôi bị ý cười vui vẻ đó làm cho bỏng rát.
Cứng nhắc thu tay về, cảm thấy mịt mờ.
Tôi làm theo hướng dẫn trên Tiểu Hồng Thư, gọi một suất ăn hot nhất trong nhà hàng hot nhất.
Ăn no uống đủ mới đi tìm từng trò chơi để xếp hàng.
"Cũng không hẳn." Anh nói: "Có người quen là khách thường xuyên ở đây, anh mượn anh ấy cái thẻ VIP."
"Vậy thì đúng là nhờ phúc của anh ta rồi."
Nhờ phúc của vị thiếu gia không rõ danh tính nào đó.
Ngày tuyết rơi không có các hoạt động ngoài trời, tôi dành cả buổi chiều để đi dạo hết những nơi mình muốn. Cái giá phải trả là gót chân bị cọ đến trầy da dù đã có lớp tất ngăn cách.
Trước đây tôi hiếm khi phải đi bộ lâu như vậy, cũng không phát hiện ra đôi giày này đi lâu lại bị đau chân. Tôi đút tay vào túi áo, bước chân mỗi lúc một chậm, dần tụt lại phía sau Tịch Trọng Hành vài người.
Anh quay đầu lại: "Mệt rồi à?"
"Giày hơi khó chịu."
Anh nhìn quanh một lượt, đưa bình giữ nhiệt cho tôi: "Tìm chỗ nào đó đợi anh."
Không thấy ghế ngồi, tôi cũng lười đi bộ đến nhà hàng, bèn ôm bình giữ nhiệt, tìm một chỗ tuyết không bị bẩn rồi ngồi xổm xuống.
Mùa đông trời tối nhanh. Từ lúc trời còn sáng rõ đến khi hoàng hôn buông xuống chỉ mất chưa đầy nửa tiếng. Tôi buồn chán lướt điện thoại, thỉnh thoảng nhấp ngụm nước nóng, đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình.
"Chu Đạo Dung?"
Mấy cô gái đang trò chuyện cùng nhau kinh ngạc thốt lên.
"Cậu cũng ở đây à? Thời tiết này sao không tìm chỗ nào ấm áp mà ngồi?"
Tôi nhận ra đó là bạn học đại học, bèn đáp: "Đau chân, lười động đậy."
Phía sau mấy người đó lại hiện ra một bóng người. Tần Hiểu vừa nghe thấy tên tôi, sắc mặt lập tức lạnh xuống. Cô ta miễn cưỡng bước tới, đ.á.n.h giá tôi vài lượt từ trên xuống dưới, vẻ mặt bỗng trở nên rạng rỡ hẳn. Cô ta nghiêng đầu nheo mắt, đôi môi mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng, cười như không cười.
"Đi chơi một mình à?"
Tôi quá quen với vẻ mặt khiêu khích và mỉa mai này của cô ta nên chẳng buồn để tâm. Cô ta hút một ngụm đồ uống, cúi đầu nhìn tôi.
"Dù sao cũng là bạn cùng phòng, nếu ngân sách của cậu hơi thấp thì để tôi mời cậu đi ăn một bữa ở bên cạnh."
Tôi vặn c.h.ặ.t nắp bình giữ nhiệt: "Cậu không nhận ra là tôi không muốn tiếp chuyện cậu sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cũng đúng, ở đây không có đàn ông nên tất nhiên cậu chẳng muốn tiếp lời rồi." Cô ta cười khẩy: "Cũng may mấy người bọn họ không dẫn theo người yêu, nếu không chỉ loáng một cái là bị cậu 'cạy' mất, chạy sang cung phụng cậu ngay."
Những người còn lại rõ ràng đều biết hiềm khích cũ giữa tôi và cô ta, ai nấy đều nhìn nhau ái ngại.
Tôi nói: "Tôi nhớ lúc đó anh ta đâu có ở bên cậu? Sao lại thành tôi 'cạy' được nhỉ."
Cô ta nhíu mày, hơi ngả người ra sau, giống như nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ nực cười, bị ghê tởm đến mức bật cười.
"Cả ký túc xá đều biết tôi đang theo đuổi anh ấy, cậu vừa quay đi đã cặp kè với người ta, cậu thấy mình có lý lắm sao? Tôi luôn nghĩ người được đi học đại học thì phải biết thế nào là tránh hiềm nghi, hay là cậu thấy việc cướp đồ của người khác khiến bản thân mình có sức hút hơn?"
Tôi chẳng còn gì để nói. Tôi ôm đầu gối, xoay người đi, quay lưng về phía cô ta.
Một bóng đen phủ xuống người tôi, mũi giày dần tiến lại gần. Tịch Trọng Hành xoa đỉnh đầu tôi, hơi khom người xuống.
"Sao thế?"
Anh liếc mắt quét qua đám đông, hỏi tôi: "Mấy vị này là...?"
"Kẻ thù. Còn mấy người đứng phía sau là bạn học không thân." Tôi lầm bầm đáp, vùi mặt vào cánh tay đang ôm gối, chỉ để lộ đôi mắt nhìn anh.
Cho tôi chút thể diện đi. Tâng bốc tôi một chút đi.
Tịch Trọng Hành hơi khựng lại, rồi nhìn về phía Tần Hiểu.
"Cô gái này đi chơi mà vẫn đeo thẻ nhân viên sao?"
Tần Hiểu siết c.h.ặ.t ly đồ uống, rõ ràng là không nắm rõ lai lịch của Tịch Trọng Hành, sắc mặt thay đổi liên tục.
"Anh là bạn trai cô ta?" Cô ta hít một hơi để bình ổn giọng điệu: "Tôi chỉ nhắc nhở một câu thôi, trông chừng người yêu của anh cho kỹ vào."
"Tôi với sếp Từ của các cô có quan hệ khá tốt."
Tần Hiểu đột nhiên im bặt, giống như một con chim sẻ bị đ.á.n.h t.h.u.ố.c cho câm lặng. Tịch Trọng Hành nói xong một cách nhẹ tênh, rồi đưa tay kéo tôi dậy.
"Đứng lên đi, thay đôi dép lê vào."
"Anh kiếm đâu ra dép lê thế?" Tôi vịn vai anh, co một chân để cởi giày ra: "Trên mạng nói ở đây không bán dép lê mà."
"Đồ dùng dự phòng mua ở khách sạn bên cạnh đấy."
Anh quỳ một chân xuống, xé miếng băng cá nhân, cuộn một nửa chiếc tất của tôi xuống rồi nghiêng đầu nhìn.
"Không sao đâu, mai là lành thôi."
Anh xách đôi giày đế dày vừa thay ra, vỗ vỗ tôi: "Đi thôi, đi lấy xe."
Ánh mắt phía sau vẫn chưa rời đi. Tôi chạm vào đốt ngón tay anh. Vừa mới nắm được một ngón, anh đã thuận thế nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, giấu vào trong túi áo khoác.
Đoạn đường không dài, nhưng tôi vì hưng phấn mà mồ hôi lấm tấm đầy trán. Tịch Trọng Hành khởi động xe nhưng không lái đi ngay.
"Mấy người lúc nãy..."