Ngày Trở Về

Chương 1



Thiếu niên sau khi trải qua nỗi mừng vui lẫn lộn, lại chuyển sang đau buồn, trong nỗi buồn xen lẫn sợ hãi.

Hắn tiếp tục lăn ra ngoài, chân nọ đá chân kia: "Ngươi ngươi ngươi, rốt cuộc ngươi là quỷ tốt hay quỷ xấu! Van xin ngươi, tha cho ta đi. Ta chỉ là người thân đều c.h.ế.t hết, sống không nổi mới nghĩ đến việc đến mộ tổ thử vận may. Quan Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi, cứu khổ cứu nạn, cứu con, cứu con."

"Ngươi lại đây, ta nói cho ngươi biết tiền ở đâu."

Thiếu niên ngừng lăn.

"Mấy tên trộm mộ trước đây vào đây, đều bị ta dọa chạy hết, những bảo vật kia không ít đâu. Ngươi đã là con cháu của Tạ Ý, cho ngươi thì vừa đúng rồi."

Thiếu niên quay lưng về phía ta, đấu tranh tư tưởng một hồi, sau đó đứng dậy, chỉnh trang y phục, phủi sạch bùn đất, quay đầu lại vái ta: "Thay mặt Tạ gia trông coi mộ phần, cô nương là người tốt, dù là quỷ, tại hạ cũng nhận. Xin cô nương dẫn đường."

Thiếu niên vẻ mặt nghiêm nghị, tràn đầy khí phách "chết thì chết".

Ta dẫn thiếu niên đến chỗ sâu nhất trong mộ thất: "Ngươi tên gì?"

"Tạ Bán Xuân."

"......."

"Cái tên không tệ. Cho ngươi mang tiền tài ra ngoài là có điều kiện. Đây, đến rồi."

Một căn phòng đầy vàng bạc, làm Tạ Bán Xuân dường như không nghe rõ lời ta nói.

Hắn như đứa trẻ tìm thấy mẹ, vừa khóc vừa cười chạy về phía đống vàng bạc.

Vừa định ra tay, Tạ Bán Xuân như nhớ ra điều gì, quỳ xuống trước cỗ quan tài dài một trượng trong mộ thất, dập đầu ba cái thật mạnh.

"Con cháu bất tài, gia nghiệp tiêu tan, người thân ly tán. Nay lấy năm mươi lạng bạc, đợi ngày sau thành công, nhất định sẽ trả lại gấp mười lần. À không, gấp trăm lần."

“Có chí hướng là chuyện tốt, nhưng ngươi hãy nghe ta nói đã."

Ta chỉ vào quan tài: "Thứ nhất, đây là quan tài rỗng. Thứ hai, vừa rồi đã nói rõ, lấy vàng bạc thì phải đưa ta ra ngoài. Bây giờ ngươi đã cầm bạc rồi, khế ước đã thành, đưa ta đi thôi."

"Quan, quan tài rỗng?" Tạ Bán Xuân toát mồ hôi lạnh: "Cha ta nói năm xưa lão tổ tông làm quan đến chức Tể tướng, lúc hạ táng vô cùng long trọng. Tuy đã qua trăm năm, mộ phần có hoang phế, nhưng vậy mà bị trộm mất thi thể! Thật không thể dung thứ, ra ngoài ta sẽ báo quan! Cô nương yên tâm, ta không trách cô, quân tử nhất ngôn, ta sẽ đưa cô ra ngoài."

Ta đỡ trán.

Trăm năm đã trôi qua, sao ta vẫn không thể nói chuyện hợp với người Tạ gia vậy?

.........

Ta c.h.ế.t năm mười tám tuổi do đ.â.m đầu vào quan tài, tỉnh dậy thì đã ở trong mộ thất đổ nát này rồi.

Ta cũng không nhớ rõ bao nhiêu năm rồi, mấy chục năm? 

Mấy trăm năm? 

Dù sao thì cũng có từng đợt trộm mộ đến, đều không thể giúp ta ra ngoài.

Trong một khoảng thời gian dài, ta đều không biết mình đang ở trong mộ của ai.

Cho đến sau này có một đạo sĩ bị truy nã không có chỗ để đi, chạy đến đây.

Vị đạo sĩ nói với ta: "Đây là mộ thất của Tạ Ý, Tể tướng nước Tề năm xưa, tuy mất sớm, nhưng cả đời làm việc thiện, cho nên mộ thất này linh khí rất dồi dào, vừa vặn nuôi dưỡng hồn phách tan vỡ của ngươi.”

“Chỉ là không biết hắn ta nghĩ sao, t.h.i t.h.ể không đặt ở nơi phong thủy tốt như vậy, nói không chừng còn có thể đầu thai vào gia đình tốt.”

“Hồn phách của ngươi bị cố ý đặt trong đèn trường minh, xem ra, nhất định phải con cháu của Tạ Ý làm vỡ nó, ngươi mới có thể mượn sức mạnh của họ để rời đi."

Ta và vị đạo sĩ trò chuyện đủ thứ trên trời dưới đất, nghe ông ấy kể những chuyện lạ trăm năm ở nhân gian, trò chuyện cho đến khi ông ấy hết tuổi thọ.

Trước khi chết, vị đạo sĩ để lại cho ta hai chữ - Nhân quả.

Giờ đây ta nhìn Tạ Bán Xuân trước mặt, ba phần ngốc nghếch bảy phần ngơ ngác.

Nhận thấy ánh mắt vô cảm của ta, hắn lịch sự cười toe toét, nhưng vì nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng, đôi mắt lại sợ đến sắp khóc.

Thôi vậy, khuôn mặt nhăn nhó khổ sở này, không cần dùng đến thứ cao siêu như "nhân quả".

"Ta, ta phải làm sao để đưa cô nương ra ngoài?"

"Ngồi xuống."

Ta bám lên cổ Tạ Bán Xuân, toàn bộ hồn phách dựa hẳn vào lưng hắn, "Đi thôi."

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Tạ Bán Xuân cứng người.

"Sao vậy?"

"Không, không có gì. Chỉ là hơi lạnh."

"Dù sao ta cũng là nữ quỷ, sẽ mang theo chút hơi lạnh, ngươi nhịn một chút, ra ngoài sẽ ổn thôi."

"Được, được."

Tạ Bán Xuân cõng ta, từng bước, từng bước, đi về phía cửa mộ.

"Cô nương tên gì? Ra ngoài rồi định làm gì?"

Câu hỏi sau ta cũng từng hỏi vị đạo sĩ, ông ấy chỉ hỏi ngược lại ta, là muốn làm người hay tiếp tục làm quỷ? 

“Ngươi đã sớm không còn trong sổ sinh tử, ra ngoài làm quỷ chơi bay lượn cũng chẳng ai quản ngươi đâu. Muốn làm người thì cần tìm lại thất khiếu của mình."

Lúc đó ta cảm thấy làm người chán ngắt, bây giờ vẫn vậy.

"Gọi ta là Doãn Quả đi. Ngươi nói nhà ngươi có treo bức tranh của ta? Ta muốn đi xem. Không dẫn ta đi thì ta sẽ đến bên giường ngươi hù dọa ngươi mỗi đêm."

Ta tưởng Tạ Bán Xuân sẽ sợ đến run rẩy, nhưng hắn lại cười: "Nếu muốn xem tranh, Doãn cô nương chỉ cần lặng lẽ đi theo ta sau khi ra ngoài là được rồi, nhưng cô lại nói muốn ta dẫn cô đi xem, chứng minh Doãn cô nương là người hiểu lễ nghĩa, vậy là ta hoàn toàn không sợ nữa."

Người Tạ gia còn di truyền cả tài ăn nói sao?

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com