Huynh ấy đứng trước cửa liếc nhìn ta một cái, vành tai liền đỏ ửng lên, ánh mắt phiêu hốt không dám đặt định một chỗ.
Ta ngập ngừng e dè hỏi:
“Lâu đại ca, huynh… thực sự không bận tâm đến danh tiếng của muội sao?”
Huynh ấy đỏ mặt không dám nhìn thẳng vào ta:
“Danh tiếng là để cho người ngoài nghe, bản thân sống vui vẻ, khoái lạc mới là điều quan trọng nhất.”
Nói đoạn, huynh ấy đưa tay gãi gãi sau gáy, có chút ngượng ngùng bồi thêm một câu:
“Hơn nữa, nếu không phải cái danh đầu này của muội truyền đi khắp cả thành, ta còn chẳng biết muội đang ở kinh thành đâu. Ta đã về quê cũ tìm kiếm một vòng mà không thấy muội, cuống lên suýt chút nữa là đến Binh bộ để tra xét hộ tịch rồi.”
Ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Kiếp trước ta khúm núm vâng lời suốt một đời, tận lòng làm tròn bổn phận của một thê t.ử, nhẫn nhục chịu đựng, để rồi đến cuối cùng cũng chỉ đổi lại được một câu “đứa trẻ mất rồi thì thôi vậy”.
Ta có làm tốt đến nhường nào, thì chung quy cũng chỉ là một kẻ thế thân tạm coi là tròn vai trong mắt người khác mà thôi.
Lâu Quân Viêm giống như đang lập lời thề:
“A Nhược, tháng sau ta sẽ đến cưới muội. Muội cái gì cũng đừng sợ.”
Ta đáp: “Vâng!”
…
Ngày hôm đó, ta đang cùng Lâu Quân Viêm đi mua đồ đạc trên phố.
Khóe mắt thoáng liếc qua một cái, liền nhìn thấy phía đối diện phố có ba bóng dáng vô cùng quen thuộc.
Tỷ tỷ đang đẩy chiếc xe lăn, Tiêu Cẩn Niên ngồi ở trên đó, Liên Sênh thì đi theo bên cạnh.
Ba người nhìn vập vào vậy mà lại có vài phần hòa thuận ấm áp.
Họ nhìn thấy ta, bước chân đồng loạt khựng lại tại chỗ.
Ánh mắt Tiêu Cẩn Niên đổ dồn lên người ta, rồi lại dịch chuyển sang gương mặt của Lâu Quân Viêm, nheo nheo mắt, đáy mắt lạnh tanh:
“Nguyệt Thức, muội muội của nàng còn chưa xuất các gả đi đâu, thanh thiên bạch nhật thế này, đã cùng ngoại nam ở trên phố kéo kéo dắt dắt—— môn phong của Tô gia các ngươi, xem ra ngày càng tiến bộ rồi đấy.”
“Nói về độ mặt dày, nàng ta đúng là đứng hàng đầu tiên.”
Tỷ tỷ kéo kéo vạt áo hắn, có chút hoảng loạn mở lời:
“Cẩn Niên, đừng nói bậy… Đây là vị hôn phu của A Nhược.”
“Vị hôn phu sao?”
Tiêu Cẩn Niên nghẹn họng một chập, trong lòng bỗng dấy lên một trận tức giận vô cớ.
“Ngươi định thân rồi sao?”
Ta khẽ nhếch cằm lên cao một chút:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tiêu Cẩn Niên, bãi phân lần trước ăn vẫn chưa đ.á.n.h răng rửa sạch sao? Cái miệng sao vẫn còn hôi thối như thế?”
Gương mặt hắn trong nháy mắt sa sầm xuống đến cực điểm, căng cứng cả người:
“Tô Nhược, ngươi——”
Ta không cho hắn có cơ hội nói hết câu, nghiêng đầu, cười rạng rỡ:
“Ái chà, nói ra thì cũng thật là trùng hợp, nhà xí nhà ta hình như lại sắp đầy rồi thì phải.”
“Tiêu Cẩn Niên, nhà mới của ngươi mua ở đâu thế hả? Hôm nào ta sẽ tới cửa tặng lễ một chuyến nha.”
Bờ môi hắn mấp mấp máy máy, mắng nhiếc vô cùng bẩn thỉu, nhưng không phát ra âm thanh.
Tỷ tỷ đứng bên cạnh, tràn ngập sự ngượng ngùng xấu hổ, nhìn sang trái lại ngó sang phải, cũng chẳng biết nên đứng về phía ai.
Liên Sênh thì lý nhí lẩm bẩm một câu:
“Di mẫu, người đừng hắt phân cha ta nữa mà, hôm đó người phải tắm rửa lâu lắm mới sạch được đấy…”
Ta cúi đầu nhìn nhìn Liên Sênh, ngữ khí dịu lại vài phần:
“Vậy thì ngươi phải trông chừng cha ngươi cho tốt, đừng để gã ăn nói xằng bậy nữa.”
“Còn có ngươi nữa! Cũng không được nói bậy đâu đấy!”
Nó vội vàng bịt miệng, dùng lực gật đầu lia lịa.
Tiêu Cẩn Niên nhẫn nhịn không nổi nữa rồi, thẳng tay đẩy chiếc xe lăn tự quay sang một hướng khác, lạnh lùng buông lại một câu:
“Nguyệt Thức, đi thôi.”
Tỷ tỷ vội vã liếc nhìn ta một cái, muốn nói lại thôi, chung quy vẫn phải đẩy chiếc xe lăn hướng về phía cuối con phố mà đi.
…
Ngày tin tức nhận người từ trong cung truyền đến, huynh trưởng khi nghe tin Tiêu Cẩn Niên chính là vị Tam hoàng t.ử bị tráo đổi năm xưa, tay huynh run lên một cái, chén trà rơi xuống đất vỡ tan tành thành bốn phương tám hướng.
Huynh ấy thẫn thờ đứng trân trân ra đó một hồi lâu, sau đó đột ngột giơ tay lên, thẳng thừng giáng cho chính mình hai cái tát thật mạnh.
Huynh muốn bảo tỷ tỷ đi tìm Tiêu Cẩn Niên để gương vỡ lại lành, tái hợp như xưa, thế nhưng trong lòng Tiêu Cẩn Niên vẫn còn ôm cục tức.
Gã và tỷ tỷ ở cùng một chỗ, nhưng trì trì trệ trệ tuyệt đối không chịu ban cho tỷ ấy một cái danh phận.
Trong cung thì đang ráo riết tuyển chọn quý nữ của các phủ cho hắn, thế nhưng các vị quý nữ kia hễ vừa nghe tin gã từng bị người ta xông vào tận phủ hắt cho hai gáo phân lớn, liền đồng loạt lắc đầu xua tay từ chối.
Chẳng có một ai muốn gả cho một vị hoàng t.ử trên người từng dính phải cái thứ u uế đó cả.
Đêm cung yến hôm đó, tỷ tỷ danh bất chính ngôn bất thuận đứng bên cạnh Tiêu Cẩn Niên, khắp cả tiệc thảy đều là tiếng xì xào bàn tán, chỉ trỏ sau lưng.
“Nhìn thấy chưa? Chính là nàng ta đấy, năm đó chê người ta là phường thương nhân ti tiện nên nhất quyết đòi hòa ly, giờ biết là hoàng t.ử rồi, lại mặt dày mày dạn dính lấy.”
“Chẳng phải sao, hám lợi đến nhường ấy, cũng có tư cách đứng bên cạnh Tam hoàng t.ử cơ à.”
Lúc tỷ tỷ trở về, ngồi trong phòng ta khóc lóc một trận rất lâu.
P/S: Vũ Nhi