Ngày Xuân Xa Thẳm

Chương 23



Từ nhỏ, trong ba đứa bé, cha luôn cưng chiều ta nhất.



Đối với Tuân ca ca, ông vừa là thầy, vừa là bạn.



Đối với anh trai, cha nghiêm khắc hơn.



Khi chúng ta còn ở đất Thục, trong lúc ngủ mơ màng, ta nghe thấy mẹ làm nũng phàn nàn với cha:



- Chàng chứ nuông chiều con bé như vậy đi, chàng xem bây giờ con bé như thế nào rồi, chẳng hiểu chút quy củ nào cả, nói nó hai câu nó còn đi tìm chàng để hớt, lần nào chàng cũng bênh con bé!



Lúc đó ta và anh trai năm tuổi, trong nhà có một cái giường thật to, đôi khi chúng ta không muốn rời xa cha mẹ, ngủ cùng bọn họ.



Ta ti hí mắt, thấy cha hôn tay mẹ, ôm mẹ vào lòng, nói nhỏ:



- Nhã Ý trông giống nàng quá, nhìn con bé ta cứ luôn nghĩ, thì ra hồi nhỏ nàng trông như vậy, nhất định nàng đã phải chịu khổ nhiều lắm. Nếu có một người cha chở che bảo vệ cho nàng thì thật tốt.



Ở nhà chúng ta, mặt ngoài mẹ có vẻ rất mạnh mẽ, trong mắt người ngoài, cha là người sợ vợ.



Nhưng thực ra mẹ lại rất yếu đuối, cha rất chiều bà, còn cưng chiều hơn cả ta.



Cha thường nói, ta là mệnh của ông.



Thực ta mẹ mới là mệnh của ông ấy.



Sắc trời dần tối.



Cha nói với ta và anh trai:



- Ngủ đi.



Ta cầm tay ông, nói khẽ:



- Cha, con và anh trai sẽ ở bên cạnh cha.



- Ừ, ngoan.



Cha cứ nhìn ra bên ngoài, như đang chờ ai, lại không ngừng thất vọng.



Chờ đến lúc ta ngủ đến mơ hồ thì nghe được tiếng khóc cố kìm nén.



Là giọng của mẹ!!!

Mẹ không ch.-ết.



Tuân ca ca đổi t.h.u.ố.c độc của mẹ.



Nhưng mẹ không tiếp tục làm Hoàng hậu nữa, mà làm vợ của cha, mẹ ruột của ta và anh trai!



Cha đưa chúng ta rời khỏi Cao phủ, mua một tòa nhà nằm cạnh y quán của Tần đại phu, giống như hồi còn ở đất Thục.



Mẹ bị ốm, hai năm đầu, cả người bà lúc nào cũng không có sức lực, cha cho bà ngâm tắm bằng nước t.h.u.ố.c, lại kê rất nhiều t.h.u.ố.c uống cho bà, dần dần mẹ đã khỏe lên.



Nụ cười trên môi của cha và mẹ ngày càng nhiều.



Thi thoảng Tuân ca ca trộm đến gặp chúng ta, ăn một bữa cơm, nói chút chuyện.



Anh trai có chút khó chịu với Tuân ca ca, anh trai không thích Tuân ca ca.



Mẹ luôn rất yêu thương Tuân ca ca, cha thì chỉ có sự kính sợ.



Về sau, Tuân ca ca không tới nữa.



Nhưng ngày Lễ ngày Tết lại tặng đến rất nhiều thứ.



Tuân ca ca là Hoàng đế, giống như cha ruột của anh ấy.



Nhưng anh trai luôn nói, một người làm một Hoàng đế tốt, chưa chắc đã là một người thân tốt.



Từ bỏ những kí ức khổ đau trong quá khứ, ta ở cạnh anh trai và cha mẹ thật vui vẻ tự do.



Về nhà, thím béo đã sớm đun nước nóng cho chúng ta tắm rửa.



Tắm rửa xong, mẹ đang ngả người trên ghế trúc trong sân, đọc tiểu thuyết, trên bàn đá bày một bát canh gừng nóng hổi còn đang bốc hơi, và hai cái bát không.



Hai cái bát trống chắc là của cha và anh trai đã uống xong.



Thím béo còn đang giày vò tóc của ta, mẹ giơ cằm ra hiệu cho ta.



Thím béo cười nói:



- Nhã Ý, mau uống nhanh đi. Cẩn thận mẹ đ.á.n.h m.ô.n.g cháu đấy.



Ta khá tức giận nha!



Ta đã 13 tuổi rồi đó, mọi người còn coi ta là trẻ con!



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng khuất phục dưới uy quyền của mẹ, ta đành giận mà không dám nói gì.



Chỉ có thể từng ngụm từng ngụm uống hết.



Mẹ nói với thím béo:



- Thím đi nghỉ ngơi đi, để ta lau tóc cho con khỉ con này.



Thím béo đáp lại một tiếng, lại xuống bếp bận rộn.



Trước đây thím ấy định t.ự v .ẫ. n thì được cha ta cứu lại khi đang đi hái t.h.u.ố.c.



Dì Xuân Hạnh cũng được cha ta cứu khi đang đi hái t.h.u.ố.c như vậy.



Thím béo cũng giỏi như dì Xuân Hạnh.



Thật ra việc trong nhà cha có thể kham được, cũng nói với thím béo tự đi tìm việc bên ngoài mà làm, nhưng thím ấy vẫn kiên trì giúp việc nhà cho chúng ta. Mỗi tháng mẹ trả cho thím ấy nửa lượng bạc.



Nhưng thím béo không muốn, thím ấy nói muốn dành dụm lại chỗ mẹ, về sau làm của hồi môn cho ta, nhà chồng thấy ta có tiền sẽ không coi thường ta.



Anh trai chẳng thích cái suy nghĩ này tý nào, anh ấy nói với ta:



- Muội muội, đừng lấy chồng làm gì, ra ngoài bị người ta khinh, anh trai chăm sóc em cả đời.



Ta ngồi trên ghế, cằm gối lên đùi mẹ, để bà chải tóc cho ta.



Mẹ vừa dịu dàng, vừa mềm mại ấm áp, trên người truyền đến mùi thơm khiến ta cứ muốn hít hít.



- Mẹ, mẹ thơm quá.



Ta nhắm mắt lại nói.



Khi mẹ không nổi giận, ta cực kỳ thích nói thầm với mẹ.



- Mẹ lấy túi thơm treo trong tủ quần áo của con để con cũng thơm thơm nhé. 



Mẹ nói dịu dàng:



- Lần sau đừng đi quậy với anh trai con, nhớ chưa? Không nhớ lần trước bị sốt cao à? Ai lúc đó ôm mẹ khóc nói con khó chịu hả?



Ta tròn mắt, cười tủm tỉm:



- Mẹ, con sẽ không dám nữa ….



Mẹ thở dài, ấn vào trán ta:



- Lần nào con cũng nói như vậy …



Lão Hoàng nằm rạp trên đất, ngủ gật, từng mảnh nắng chiều xuyên thấu qua những tán lá cây mà rơi nhẹ xuống sân.



Ta ngáp một cái.



Mẹ nói:



- Buồn ngủ thì vào trong mà ngủ.



- Ứ đâu.



Ta gối đầu lên n.g.ự.c mẹ:



- Con muốn ôm mẹ ngủ, muốn nằm như này cơ.



Mẹ sờ má ta, thở dài:



- Lại bắt đầu bướng bỉnh rồi đấy, 13 tuổi rồi còn bắt mẹ ôm, có thấy xấu hổ không hả?



Ta dúi đầu vào bên cổ mẹ, thơm thơm, rất nhanh đã ngủ mất.



Trong lúc mơ màng, ta thấy có người đắp một tấm chăn lên người ta.



Ta nghe thấy cha nói khẽ:



- Lại ngủ gật rồi à? Sao con bé thích ngủ thế nhỉ? Giống y hệt một bé heo con. Buổi tối ăn cá hấp, thịt kho tàu nhé, giờ ta đi nấu cơm.



- Nhớ cho cay chút nha.



Là tiếng của mẹ.



Cha nhẹ nhàng đáp lại:



- Rõ! Phu nhân!



Trong viện thỉnh thoàng truyền đến tiếng cười nói nhỏ xíu, còn có tiếng cha hỏi bài tập của anh trai.



- hết hoàn toàn-