Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy

Chương 213



Anh ta "cạch" một tiếng kéo vách ngăn lại, vén tấm rèm che ở đuôi xe, nhảy xuống xe cùng Phương Hằng.

 

Lúc hai người bọn họ đi đến phía trước xe chở vật tư màu trắng, cửa sổ ghế lái của đối phương cũng từ từ hạ xuống.

 

Một khuôn mặt mang nụ cười khiêu khích thò ra, mái tóc chói mắt màu xanh vô cùng nổi bật.

 

Đối phương vừa mở miệng đã mỉa mai: "Xui xẻo thật, không ngờ lại đụng phải lũ chim đen các người."

 

Quách Thành giơ tay túm lấy cổ áo đối phương, lôi cả nửa người trên của đối phương ra khỏi cửa sổ xe: "Không biết nói chuyện thì câm miệng, cướp vật tư của bọn này thành nghiện rồi đúng không?"

 

Người nọ không hề sợ hãi: "Vật tư còn chưa đến tay các người, sao có thể gọi là cướp chứ?"

 

Nụ cười trên mặt đối phương đầy vẻ khinh miệt: "Thời buổi bây giờ, không có chuyện đến trước thì được trước đâu."

 

Quách Thành trầm giọng nói: "Lam Côn, đám người Thiên Khung các người đúng là không biết xấu hổ có truyền thống."

 

Lam Côn hừ một tiếng, cười: "Các người cũng không nói mát được mấy ngày nữa đâu."

 

"Đợi sau khi giải đấu tìm kiếm vật tư ba bên kết thúc trong vòng năm ngày nữa, cả Quạ Xám và Thự Quang các người, đều phải sáp nhập vào Thánh Quang của bọn này thôi. Đến lúc đó, không chừng các người còn phải gọi anh đây một tiếng đội trưởng Lam đấy."

 

Quách Thành mạnh tay hất cổ áo Lam Côn ra: "Đừng vội khoác lác, ai thua ai thắng, còn chưa chắc đâu."

 

Lam Côn không nói gì, xoay vô lăng, đỗ xe ngay ngắn.

 

Tám thành viên Thánh Quang mặc đồ bảo hộ màu trắng, che kín mít từ đầu đến chân, nhảy ra từ thùng xe phía sau.

 

Tám người đội Điên Cuồng Săn Lùng thấy vậy cũng lần lượt xuống xe, đứng đối diện với các thành viên bên phía Thánh Quang.

 

Người đi cùng Lam Côn xuống xe, đ.á.n.h giá tám người một lượt từ trên xuống dưới.

 

Lam Côn cười khẩy: "Đám Hắc Kiêu các người thật đúng là cái gì cũng ăn, đến cả trẻ con và robot cũng nhận, không ngờ lại có nhiều phụ nữ như vậy, nhận vào để kéo chân sau à, đúng là cười c.h.ế.t mất."

 

Tùy Thất lập tức đáp trả: "Còn Thánh Quang thì nhặt tên lông xanh này từ bãi rác nào về vậy?"

 

Thẩm Úc ăn ý tiếp lời: "Hơn nữa còn là loại rác độc hại không thể tái chế."

 

Tả Thần tăng cường công kích: "Là cái thứ mà đến thùng rác cũng ghét bỏ ấy."

 

Muội Bảo tung đòn mạnh mẽ: "Màu tóc này của chú đúng là xấu kinh khủng."

 

Miệng của Tân Dặc cũng rất độc: "Tên rác xanh lại dẫn theo một đám rác trắng."

 

Trần Tự không chịu yếu thế: "Lái một chiếc xe rác nát tươm."

 

Hàn Yên thành công bắt nhịp: "Thiên Khung là trạm rác hôi thối khổng lồ."

 

"Ha ha ha ha." Bùi Dực không hề che giấu, cười lớn thành tiếng: "Rác rưởi, đúng là đồ rác rưởi ~"

 

Không ngờ thành viên đứng phía đối diện của Thánh Quang cũng không nhịn được bật cười thành tiếng.

 

Mặt Lam Côn tái mét, hắn ta lạnh lùng nói: "Nếu không muốn giữ lưỡi nữa thì cứ cười tiếp đi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Các thành viên bên phía Thánh Quang lập tức im bặt, cúi đầu chạy về phía nhà xưởng bỏ hoang.

 

Sao mấy người đội Điên Cuồng Săn Lùng có thể để bọn họ đi trước, cũng chạy về phía điểm vật tư.

 

Lúc đi ngang qua Lam Côn, Tùy Thất còn cố tình đảm bảo: "Yên tâm đi đồ rác rưởi lông xanh, đội Thánh Quang các người, đừng hòng lấy đi dù chỉ một món vật tư."

 

Nói xong cô lập tức bỏ chạy, không cho đối phương cơ hội phản công.

 

Lam Côn tức đến mức c.h.ử.i ầm lên ở phía sau.

 

Quách Thành và Phương Hằng lập tức lớn tiếng át đi tiếng c.h.ử.i của anh ta.

 

Phương Hằng: "Đội Điên Cuồng Săn Lùng, tóm được người của Thánh Quang thì cứ đánh, tuyệt đối đừng nương tay!"

 

Quách Thành: "Trong trường hợp không đ.á.n.h c.h.ế.t được, cứ đ.á.n.h đến gần c.h.ế.t cho tôi!"

 

Tám người đội Điên Cuồng Săn Lùng ra hiệu OK.

 

Hai nhóm người tiến vào nhà xưởng bỏ hoang lập tức xảy ra hỗn chiến.

 

Muội Bảo trông có vẻ yếu nhất lại bị ba tên rác trắng vây quanh.

 

Cô nhóc lấy ra Xẻng Bổ Xương, tung một đợt liên hoàn chiêu nhỏ, ba người đối phương lập tức ngã xuống đất, không ngóc đầu dậy nổi.

 

Tả Thần vung Roi Đoạn Phong, quấn lấy mắt cá chân của tên rác trắng đối diện, một kéo một giật, đối phương lập tức mất thăng bằng.

 

Thẩm Úc nhân cơ hội đạp một cú vào ngực, đối phương hét t.h.ả.m một tiếng ngã xuống đất, sức chiến đấu giảm về 0.

 

Không có gì bất ngờ, Bùi Dực, Tân Dặc và Trần Tự cũng đang đè đám rác trắng ra đánh.

 

Tùy Thất vung Cưa U Minh, dùng hết sức đập vào sau gáy tên rác trắng đang đuổi theo Hàn Yên, đối phương tức khắc ngất đi.

 

Không ngờ đám rác trắng này lại yếu đến vậy, cuộc hỗn chiến kết thúc vô cùng nhanh chóng.

 

Tùy Thất cảm nhận được phương hướng của vật tư, dẫn đội Điên Cuồng Săn Lùng thành công tìm được điểm vật tư.

 

Mấy người nhấc thùng gỗ lên, ngẩng cao đầu, sải bước ra khỏi nhà xưởng bỏ hoang.

 

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

Tùy Thất đi đầu, cố tình vòng qua trước mặt Lam Côn, cảm thán: "Đây là thực lực của Thánh Quang Thiên Khung sao, đúng là không chịu nổi một đòn mà ~"

 

Muội Bảo: "Đây là thực lực của Thánh Quang Thiên Khung sao, đúng là không chịu nổi một đòn mà ~"

 

Mấy người phía sau cũng giữ nguyên đội hình.

 

Sắc mặt của Lam Côn lúc đỏ lúc xanh, vô cùng đặc sắc.

 

Quách Thành và Phương Hằng khoan khoái cả người, cười ha hả bước lên xe chở vật tư.

 

Sau khi xếp xong vật tư, tất cả đã có mặt đầy đủ.

 

Trần Tự nhấn ga, nhanh chóng rời khỏi nơi tụ tập của đám rác rưởi Thiên Khung.