Lão Bát nói xong, nóng ruột vạch cổ áo Tùy Thất ra.
Ông ta hoàn toàn không nhận ra thanh niên sau lưng đã lặng lẽ đến gần, dùng một cú c.h.ặ.t t.a.y chặt vào gáy ông ta.
Lão Bát lập tức mất ý thức, ngã thẳng xuống đất.
Thanh niên đeo khẩu trang lấy một lọ t.h.u.ố.c màu nâu từ trong túi áo ra, lần lượt đưa đến dưới mũi Tùy Thất và Muội Bảo xoay vài vòng.
Tùy Thất nhanh chóng bị kích thích đến nhíu mày.
Mi mắt cô run rẩy mở ra, ngay khoảnh khắc chiếc khẩu trang trắng xuất hiện trong tầm mắt, Tùy Thất lập tức sờ vào quang não, rút Cưa U Minh ra vung về phía đối phương.
Nhưng cô vừa mới tỉnh lại sau cơn mê, cánh tay vẫn còn bủn rủn, Cưa U Minh chỉ yếu ớt vung được hai cái.
Chàng thanh niên kia dễ dàng tránh được đòn tấn công của cô, đưa tay gỡ khẩu trang trên mặt xuống, gọi một tiếng: "Tùy Thất."
Tùy Thất bị gọi là "Ngưu Đại Hoa" mấy ngày nay, đột nhiên nghe thấy tên thật của mình, còn có hơi không quen.
Khi thấy rõ khuôn mặt quen thuộc của người đối diện, cô không giấu được vẻ vui mừng: "Anh Diễn! Sao lại là anh?"
Tùy Thất vẫn là mỹ nữ trung tính với mái tóc đuôi sói và đôi mắt xanh lá, nhưng chiếc Cưa U Minh kia đã đủ để Tống Diễn xác định danh tính của cô.
Anh ta nói ngắn gọn: "Tôi đang học việc ở chỗ Lão Bát."
"Hửm? Anh Tống Diễn?" Muội Bảo dụi mắt ngồi dậy: "Có phải em đang nằm mơ không?"
Tống Diễn xoa đầu cô nhóc hai cái: "Không phải mơ đâu."
Muội Bảo cảm nhận được cái xoa đầu dịu dàng, vui vẻ nói: "Đúng là anh Tống Diễn thật rồi!"
Cô nhóc nhìn ra sau lưng anh ta: "Sao không thấy anh Tiểu Dữ đâu ạ?"
Tống Diễn nói: "Lần này thằng bé không đến, sau này anh sẽ nói chi tiết hơn, anh đưa hai người rời khỏi đây trước đã."
Hiện tại quả thật không phải là thời điểm thích hợp để ôn lại chuyện cũ.
Sau khi Tùy Thất và Muội Bảo có thể cử động lại, Tống Diễn đưa bọn họ đến hầm chứa.
Anh ta cứu tỉnh Bùi Dực, Hàn Yên và mấy người còn lại, sau đó vớt Tả Thần và Thẩm Úc từ trong hồ nước lên.
Cửa hàng của Lão Bát có một lối đi bí mật thông thẳng ra bên ngoài chợ đen.
Tống Diễn dẫn mấy người đi qua lối đi bí mật, về nơi ở của mình để tạm lánh.
Chỗ ở của anh ta rất nhỏ, một phòng một vệ sinh, chưa đầy ba mươi mét vuông.
Tất cả đồ đạc gồm một chiếc giường đơn, một cái bàn và một cái tủ quần áo.
Chín người đi vào, lập tức lấp đầy cả căn phòng.
Mấy người ai cũng bẩn thỉu, cả đám dứt khoát ngồi luôn xuống đất.
Tả Thần và Thẩm Úc đang hôn mê được vây quanh ở giữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333
Trần Tự và Bùi Dực đang cho Thẩm Úc uống t.h.u.ố.c phục hồi.
Hàn Yên sửa chữa cho Tả Thần bị đoản mạch, mấy người Tùy Thất hỗ trợ cô bé.
Tống Diễn dựa vào tường: "Tình hình hiện tại của mọi người không lạc quan chút nào."
Tùy Thất đáp: "Ừm, chuỗi thông tin của thẻ thông hành chưa được củng cố, thân phận giả của bọn tôi có thể bị lộ bất cứ lúc nào."
Tống Diễn khẽ gật đầu: "Không chỉ vậy, tổ chức đã nhập thông tin thẻ thông hành của mọi người, còn có thể thông qua con chip tích hợp bên trong, định vị được vị trí của mọi người."
"Tương tự, Lão Bát cũng có thể."
Anh ta trầm giọng nói: "Thẻ thông hành của mọi người không thể giữ được nữa, phải tiêu hủy càng sớm càng tốt."
…
Không còn thẻ thông hành, thì 450 điểm quy đổi hàng ngày cũng không còn!
Tùy Thất vô cùng đau lòng.
Cô lấy thẻ thông hành ra đưa cho Tống Diễn, cõi lòng đầy mong đợi hỏi: "Anh Diễn, trước khi hủy có thể chuyển số dư bên trong ra không? Hơn mười nghìn lận đấy."
Tống Diễn: "Nhiều tiền thật, nhưng không được."
"Thôi được rồi." Tùy Thất vẫn còn lý trí: "So với tiền bạc, mạng nhỏ vẫn quan trọng hơn."
Cô cũng giao nộp toàn bộ thẻ thông hành của Muội Bảo, Tả Thần và Thẩm Úc.
Tân Dặc cũng thu lại thẻ thông hành của Bùi Dực và Trần Tự, cùng đưa cho Tống Diễn: "Làm phiền anh rồi."
Tống Diễn nhận lấy: "Chuyện nhỏ thôi."
Bùi Dực lạch cạch gõ chữ trên quang não: "Em phải báo cáo tình hình cho anh Liên mới được."
Nghe vậy, Tống Diễn nhìn sang cậu ta: "Nếu liên lạc được với Liên Quyết, thì tốt nhất là bảo anh ta cử xe đến đón mọi người, nơi này quá gần chợ đen, không nên ở lâu."
Anh ta dừng một chút, nói tiếp: "Tổ chức Thiên Khung đã treo thưởng khắp chợ đen, người trong chợ đen có mặt khắp mọi nơi, hơn nữa mạng lưới quan hệ của bọn họ cũng rất rộng."
Tống Diễn đề nghị: "Tốt nhất, mọi người đừng nên ở một chỗ quá lâu."
Mắt Tùy Thất khẽ động, vậy là sắp bắt đầu tiết tấu đào vong thời mạt thế sao.
Bùi Dực vô cùng khó hiểu: "Muội Bảo là người miễn nhiễm, bọn họ muốn bắt em ấy, em có thể hiểu được, nhưng tại sao cứ phải bắt người bị lây nhiễm như chị Tùy để làm gì chứ?"
Nhưng Tùy Thất lại rất rõ ý đồ của đám người Thiên Khung kia: "Chẳng qua là cảm thấy trên người tôi có lợi lộc để kiếm chác thôi."
"Nội bộ Thiên Khung tranh giành vị trí quan y không ngừng nghỉ, nhưng lại giấu nhẹm tin tức về cái c.h.ế.t của Raion với bên ngoài."
"Bắt được tôi, ép tôi biến thành Raion có quyền bổ nhiệm và miễn nhiệm nhân sự cấp cao nhất của Thiên Khung, kế đến đội cái danh quan y lên đầu kẻ nào đó."
Khóe miệng cô cong lên, nở nụ cười trào phúng lạnh nhạt: "Bọn họ không bắt tôi mới là lạ đấy."
Nói đến đây, cô quay đầu nhìn sang Tân Dặc: "Thân phận giả của chúng ta bị lộ, liệu chuyện Liên Quyết làm giả giấy khám sức khỏe cho chúng ta có giấu được nữa không?"