Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy

Chương 244



「Vòng đầu tiên, vượt tường cao, hiện tại bắt đầu.」

 

Tiếng loa vừa dứt, Tùy Thất cảm thấy mặt đất dưới chân đột nhiên bắt đầu rung chuyển.

 

Mặt đất quảng trường cách đó một trăm mét tách ra ở giữa, một bức tường cao gần hai mươi mét chậm rãi trồi lên từ dưới lòng đất.

 

Trên tường có đủ loại điểm bám và dây thừng.

 

Trên đỉnh vách tường có treo ba hộp kính trong suốt được giữ bằng dây thừng, mỗi hộp lại chứa một bếp năng lượng bên trong.

 

Cùng tiếng còi chói tai, một trăm hai mươi thí sinh như ngựa hoang thoát cương, phi thẳng về phía tường cao.

 

Tống Diễn và Hắc Nhãi che chở cho Tùy Thất và Muội Bảo xông về phía trước.

 

Tùy Thất và Muội Bảo không dừng bước, nhưng trong đầu lại đầy dấu chấm hỏi.

 

Tống Diễn kịp thời lên tiếng: "Đừng quan tâm gì cả, hai người chỉ cần trèo lên cao, giành được bếp năng lượng, sau đó đặt vào thùng nguyên liệu số 27 ở phía đối diện là được."

 

Vừa dứt lời, bốn người đã lao đến bên chân tường cao.

 

Tùy Thất và Muội Bảo nắm lấy dây thừng, đạp lên các điểm bám, lập tức leo lên trên.

 

Với những người từng tay không leo lên vách núi thẳng đứng cao bốn mươi mét ở Tinh cầu Sa Nham, bức tường cao hai mươi mét mét được hỗ trợ dây thừng này thực sự không đáng kể.

 

Muội Bảo người nhỏ sức lớn, nhẹ nhàng leo lên hơn mười mét.

 

Tùy Thất theo sát phía sau cô nhóc.

 

Ngay khi Muội Bảo sắp lên đến đỉnh tường, sợi dây thừng trong tay cô nhóc đột ngột đứt ra từ trên đỉnh, điểm bám dưới chân cũng thu vào.

 

Muội Bảo chợt mất hết tất cả các điểm tựa, cứ thế trượt thẳng xuống.

 

Tùy Thất vội vàng đưa tay đỡ lấy chân cô nhóc.

 

Nhưng người đàn ông trung niên bên cạnh Muội Bảo lại đá mạnh vào chân cô nhóc: "Xuống đi này!"

 

"A!"

 

Muội Bảo đau đớn kêu lên, chân cũng không kiểm soát được trượt khỏi tay Tùy Thất, cơ thể cô nhóc nghiêng đi, sau đó rơi khỏi bức tường cao.

 

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

Bức tường cao hơn mười mét, rơi xuống không c.h.ế.t cũng tàn phế.

 

Tùy Thất sợ đến mức mặt mày trắng bệch, lập tức định trượt xuống.

 

Nhưng khi cô cúi đầu, đã thấy Muội Bảo đã kịp thời nắm được một điểm bám nhô ra.

 

Hắc Nhãi cũng nhanh chóng leo lên hai bước, đưa tay vững vàng đỡ lưng cô nhóc.

 

Muội Bảo áp sát vào bức tường, thở phào một hơi: "Làm em sợ c.h.ế.t mất, cảm ơn anh Hắc Nhãi."

 

Tùy Thất yên tâm, thu hồi tầm mắt, ánh mắt như d.a.o găm đ.â.m thẳng vào người đàn ông trung niên kia.

 

Gã ta đã sắp leo đến đỉnh tường, ngay cả bóng lưng cũng lộ vẻ hưng phấn.

 

Tùy Thất nắm chặt dây thừng, ra sức leo lên, rất nhanh đuổi kịp gã.

 

Cô không chút do dự túm lấy mắt cá chân đối phương, kéo mạnh xuống.

 

Gã đàn ông trung niên mất thăng bằng, trượt xuống mười mấy xăng ti mét mới ổn định lại.

 

Gã ta quay đầu, lập tức gào lên mắng Tùy Thất: "Mẹ kiếp, dám phá hỏng chuyện tốt của tao, mày muốn c.h.ế.t rồi có phải không!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tùy Thất không đôi co với gã, thẳng tay nhấn đầu gã đập mạnh vào tường, sau đó lại tát thêm một cái: "Mày mới đáng c.h.ế.t."

 

Gã đàn ông trung niên bị đ.á.n.h cho choáng váng.

 

Tùy Thất đ.á.n.h xong lập tức chạy, cơ thể thoăn thoắt bò lên trên.

 

Gã đàn ông trung niên tức giận rủa xả định đuổi theo, nhưng lại bị Tống Diễn bên dưới nắm lấy bắp chân.

 

Gã ta nhấc chân đá Tống Diễn mấy cái, Tống Diễn đều linh hoạt né được.

 

Lúc này Muội Bảo đã đuổi kịp, cô nhóc không hề nương tay đá trả một cước vào chân gã đàn ông trung niên.

 

Cô nhóc dùng hết sức, gã đàn ông trung niên chỉ cảm thấy xương mình như gãy lìa, gã ta hét t.h.ả.m ôm lấy chân, trượt xuống khỏi tường cao.

 

Giữa chừng được đồng đội của mình đỡ, gã mới rơi xuống đất.

 

Người đàn ông trung niên ôm chân, nằm trên đất rên rỉ khóc lóc.

 

Còn ở phía bên kia, Tùy Thất đã vững vàng bò lên đến đỉnh tường, mặt sau bức tường là một chiếc cầu trượt.

 

Cô ôm lấy một chiếc hộp kính rồi trượt xuống, không quay đầu lại xông về phía đối diện, đặt bếp năng lượng vào thùng nguyên liệu số 27.

 

Muội Bảo theo sát phía sau, cũng ôm một bếp năng lượng đi tới.

 

Thể lực của Tùy Thất vẫn hơi yếu, cô vịn vào thùng thở hổn hển, nhưng vẫn không quên giơ ngón cái like cho Muội Bảo.

 

Sắc mặt Muội Bảo bình thường, hơi thở đều đặn, cô nhóc cũng giơ ngón tay cái đáp lại cô.

 

Vị trí hai người đang đứng hiện tại vừa hay rất gần khu vực khán giả.

 

Tả Thần và Thẩm Úc đang ở vị trí cách Tùy Thất hai mét phía bên phải.

 

Cô lặng lẽ di chuyển đến rìa khu vực khán giả, kéo miệng túi áo ra thật to.

 

Thẩm Úc và Tả Thần hiểu ý gật đầu, ném chính xác bốn bình xịt ớt và mấy chiếc đinh ghim lớn vào túi áo của cô.

 

Tùy Thất b.ắ.n tim cho hai người.

 

Không lâu sau, Tống Diễn và Hắc Nhãi cũng chạy đến.

 

Tùy Thất chia bình xịt ớt và đinh ghim cho ba người.

 

Vừa chia cô vừa nói: "Rốt cuộc căn nhà kính cao cấp nhất kia tốt đến mức nào, lại đáng để bọn họ ra tay tàn nhẫn như vậy nhỉ."

 

Tống Diễn chỉ về phía góc đông bắc của quảng trường.

 

Tùy Thất ngước mắt nhìn.

 

Một dãy biệt thự nhỏ ba tầng độc lập có sân vườn, lấp lánh ánh sáng dưới ánh mặt trời.

 

Mẹ kiếp, biệt thự lớn!

 

Thế này ai mà không muốn chứ!

 

Tùy Thất lập tức dâng trào ý chí chiến đấu: "Sao vòng thứ hai vẫn chưa bắt đầu vậy nhỉ?"

 

Cô vừa nói xong, đã nghe thấy tiếng còi vang lên.

 

[Vòng đầu tiên kết thúc, hiện tại bắt đầu vòng thứ hai, trận chiến tranh giành cầu độc mộc!]