Nhưng vẫn bị cậu ta nhìn rất lâu.
Rồi nghe thấy bên tai một tiếng cười khe khẽ.
“Bạn cùng bàn, mấy lời đó cậu tin không?”
Tôi lập tức ngồi thẳng lưng: “Không… không tin.”
“Vậy cậu biết vì sao tôi chuyển đến không?”
Tôi căng thẳng xoay b.út trong tay.
Cậu ta trông thật sự không dễ chọc.
“Không biết.”
“Cho cậu biết nhé, tranh gia sản thất bại, bị đuổi về.”
“Trông tôi đáng sợ lắm à?”
“Đương nhiên… không phải!”
Để chứng minh, tôi lấy hết can đảm nhìn thẳng vào cậu ta.
Đôi mắt đào hoa của cậu ta rất đẹp, không còn vẻ lạnh lùng lúc mới vào lớp.
Nhưng tôi vẫn không nhịn được mà dời mắt đi.
Ánh nhìn của cậu ta quá thẳng thắn.
Để phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng, tôi lắp bắp nói:
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Tóc… tóc của cậu… đẹp lắm.”
Trời ơi, tôi đang nói gì vậy.
“Thật à?”
Bên tai vang lên tiếng cười không hề che giấu của Chu Dục Thanh.
“Vậy bạn cùng bàn, cậu có muốn sờ thử không?”
Cậu ta nghiêng đầu lại gần, mái tóc vàng bồng bềnh, nhìn là biết chất tóc rất tốt, không hề khô xơ, mềm mềm như chú ch.ó Golden nhà hàng xóm hồi nhỏ.
Hồi đó tôi không dám sờ.
Bây giờ cũng không dám.
Cứu tôi với, ngày đầu bạn cùng bàn tóc vàng chuyển đến đã bảo tôi sờ đầu cậu ta thì phải làm sao đây?
5
Không dám chọc, thật sự không dám chọc.
Chu Dục Thanh quá hung dữ.
Giờ nghỉ giữa tiết, cậu ta nằm úp xuống bàn ngủ.
“Chu Lý Lý, bài này tôi không biết, giảng giúp tôi với.”
Một nam sinh vượt qua cậu ta, ném bài lên bàn tôi.
Tôi rất khó chịu.
Vì phần lớn bọn họ đều mượn cớ hỏi bài để trêu chọc tôi.
Tôi càng từ chối, họ càng hăng hái.
Đến khi tôi đỏ mặt sắp khóc, họ lại cười ầm lên.
Bây giờ có Chu Dục Thanh chắn ở đây, họ không đến gần tôi được, nhưng vẫn muốn chọc.
Tôi không chỉ phải chịu sự trêu chọc của đám nam sinh, mà còn phải tránh làm ồn khiến Chu Dục Thanh tỉnh giấc.
Dù sao thì người làm cậu ta ồn lúc trước giờ vẫn đang phải viết bằng tay trái.
Tôi lấy b.út, ra hiệu sẽ viết lời giải ra.
Dù cậu ta không vui vì không nghe tôi nói, nhưng nhìn tôi căng thẳng viết lia lịa, vẫn hài lòng cười.
“Ồn.”
Giọng Chu Dục Thanh mang theo sự khàn khàn vừa ngủ dậy.
Hả? Viết cũng ồn sao?
Cậu ta ngẩng đầu, mắt còn lơ mơ, mái tóc vàng trước trán bị vuốt lên.
Cậu ta nhìn nam sinh kia, có chút bực bội vì bị đ.á.n.h thức: “Cậu không biết mình rất ồn à?”
Nam sinh có chút sợ: “Chỉ là hỏi bài thôi mà.”
Chu Dục Thanh nhíu mày, xoa xoa trán, không để ý đến hắn, cầm bài trong tay tôi ném xuống chân hắn.
Lười biếng thốt ra một chữ:
“Cút—”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nam sinh nhặt bài, bực bội bỏ đi.
“Trời ơi, chữ ‘cút’ mà cũng nói ngầu quá!” một bạn nữ cố đè giọng kích động.
Chu Dục Thanh liếc tôi một cái, có chút ghét bỏ, có chút bất lực.
Tôi ngơ ngác chớp mắt: “Tóc… tóc cậu rối rồi.”
Nhắc một câu, để giảm bớt căng thẳng.
Chu Dục Thanh không nói gì, lại úp xuống bàn.
Tai cậu ta lộ ra hơi đỏ, tức đến đỏ luôn sao?
Tôi lén mở cửa sổ, giúp cậu ta “hạ hỏa”.
6
Tôi vẫn luôn không dám chọc vào Chu Dục Thanh.
Sự thật chứng minh, quyết định này là đúng.
Tôi tình cờ gặp Chu Dục Thanh đ.á.n.h nhau hội đồng là vào một tháng sau đó.
Đầu xuân, thời tiết bắt đầu ấm lên, nhưng đa số mọi người vẫn mặc áo len.
Còn trên người Chu Dục Thanh chỉ có một chiếc sơ mi.
Áo đồng phục bị vo lại, ném ở góc tường.
Đánh nhau với cậu ta là mấy tên côn đồ trường bên.
Uống rượu, chơi bời, tán gái, cái gì cũng biết, ban đêm còn phóng xe máy ầm ầm.
“Mẹ nó, dám giành gái của tao, đ.á.n.h nó!”
Tay áo sơ mi của Chu Dục Thanh bị xé rách, gương mặt hoàn hảo bị đ.á.n.h đến bầm tím, áo trắng dính đầy m.á.u.
Cậu ta dùng mu bàn tay lau m.á.u ở khóe miệng, ánh mắt sắc lạnh quét xung quanh, rồi lật ngược kẻ đang đè mình xuống, tung cú đ.ấ.m gọn gàng.
Người bên dưới nghiêng đầu, nhổ ra một chiếc răng.
Tôi sững sờ trước cảnh tượng đó.
Như có cảm ứng, Chu Dục Thanh cũng ngẩng đầu lên.
Ánh mắt chạm nhau, tràn đầy bạo lệ.
Tôi sợ đến run lên, quay đầu bỏ chạy.
Vừa thấy cậu ta bị đ.á.n.h, lại vừa thấy cậu ta đ.á.n.h người tàn nhẫn như vậy.
Ngày mai đến trường, liệu cậu ta có vặn đầu tôi không?
Gặp chuyện này, cách tốt nhất là giả mù.
“Này, Chu Lý Lý, cậu chạy nhanh thế làm gì?”
Vừa quay đầu lại đã đ.â.m sầm vào một người.
Ngẩng lên nhìn, lại là Giang Dạng.
Học không giỏi, đứng bét lớp—à không, sau khi Chu Dục Thanh chuyển đến thì cậu ta đứng thứ hai từ dưới lên.
Nhưng con người cũng ổn, ít nhất khi cả lớp cười nhạo tôi nói lắp, cậu ta chưa từng tham gia.
Hoặc cũng có thể là lười để ý.
“Không có gì, tôi về nhà.”
Giang Dạng nắm dây cặp của tôi, vẻ mặt lo lắng: “Chu Lý Lý, cậu có thấy Chu Dục Thanh không?”
Sự sốt ruột trong mắt cậu ta không giống giả, một tháng Chu Dục Thanh chuyển đến, hình như chỉ thân với Giang Dạng.
“Ở… ở trong hẻm sau.”
Nếu tôi cố tình giấu, sau này hai người đối chiếu lại, tôi vẫn tiêu.
“Tôi biết mà!”
Giang Dạng bỏ tôi lại rồi chạy đi.
Tim tôi đập thình thịch, dù biết Chu Dục Thanh và mấy tên kia đều không phải dạng vừa.
Nhưng đây là lần đầu tôi tận mắt thấy cảnh đáng sợ như vậy.
7
Tôi đứng trước cổng trường nhìn theo bóng lưng Giang Dạng rời đi, thì bất ngờ bị khoác tay.
“Lý Lý, hội thao trường, chạy đường dài nữ tớ đăng ký tên cậu rồi nhé.”
Lớp trưởng thể d.ụ.c nữ thân mật dựa sát tôi: “Không cần chạy nhanh đâu, đủ người là được.”
Tôi người nhỏ, thể lực kém, thể d.ụ.c là điểm yếu, huống chi trong lớp có nhiều người khỏe hơn tôi, thế nào cũng không đến lượt tôi.
“Không được, tôi… không chạy nổi.”