Nghe Em Nói

Chương 8



Tôi bước nhanh đi.

 

“Là vì Chu Dục Thanh sao?

 

Cậu nghĩ hai người thật sự có thể ở bên nhau à? Khoảng cách lớn như vậy.”

 

Cậu ta đứng phía sau hét lên.

 

Tôi chạy đến nắm tay mẹ.

 

Họ đang nói chuyện thi cử, chọn trường, đứa nói lắp lên đại học có còn hướng nội không.

 

“Mẹ, mình về đi, con không thích họ.”

 

Sắc mặt mẹ Cố trầm xuống, tôi kéo mẹ rời đi.

 

19

 

Buổi tối, mẹ ôm tôi ngủ.

 

Bà hát cho tôi nghe như khi còn nhỏ.

 

“Lý Lý thi vào đại học tốt, tìm bạn trai giỏi giang, không cần giàu, chỉ cần đối xử tốt với con.

 

“Con nhà giàu không tốt, đừng như ba con.”

 

Tôi im lặng: “Không đâu, phải học giỏi chứ?”

 

“Đương nhiên rồi, không thì sinh con ra ngu thì sao?”

 

Mẹ chọc mũi tôi.

 

Tôi thở dài trong lòng.

 

Chu Dục Thanh, chúng ta khác biệt quá lớn, nhưng tôi vẫn mong cậu sống tốt.

 

20

 

Vì vậy, ngày có kết quả đăng ký trường, tôi gọi cho Chu Dục Thanh.

 

Thực ra dạo này tôi đã cố ý giữ khoảng cách, sợ mình lún sâu hơn.

 

“Lý Lý, thi xong đi chơi vui quá, cũng không gọi cho tôi.

 

Tôi bị ba nhốt ở nhà, đợi tôi trốn ra sẽ đi tìm cậu.”

 

Tôi có thể tưởng tượng giọng điệu phóng khoáng của cậu ta ở đầu dây bên kia.

 

Nhưng tôi chỉ muốn biết cậu ta đỗ đâu.

 

“À, giống mẹ tôi quá… nói chung là gần cậu.”

 

Tôi cẩn thận hỏi: “Có phải Cao đẳng C không?”

 

Đó là trường cao đẳng cạnh Đại học A.

 

“Ừm haha, gần gần vậy, đến lúc đó cậu sẽ biết, bí mật, cũng là bất ngờ.”

 

Tôi biết ngay mà.

 

Tôi dạy cậu ta bao lâu, chỉ mình tôi để tâm.

 

Tại sao cậu ta không quan tâm? Vì nhà giàu sao? Vậy tại sao cứ bám lấy tôi học bài?

 

“Lý Lý, đến lúc đó tôi có chuyện muốn nói với cậu…”

 

“Chu Dục Thanh, tôi ghét cậu.”

 

Mắt tôi cay cay, thật ra lâu rồi tôi không khóc.

 

Chuyện này vốn không liên quan đến tôi, nhưng tôi vẫn thấy rất khó chịu.

 

Cậu ta không tranh được gia sản, sau này sẽ ra sao?

 

Mấy ngày liền tôi không liên lạc với Chu Dục Thanh, thậm chí còn chặn cậu ta.

 

Ban đầu tôi nghĩ, làm bạn ít liên lạc cũng được.

 

Nhưng cậu ta đáng ghét như vậy, ai muốn làm bạn với cậu ta chứ.

 

21

 

Ngày nhập học đại học, tôi thu dọn hành lý xong thì xuống dưới xem các câu lạc bộ tuyển thành viên.

 

“Em trai, đẹp trai thế này, có bạn gái chưa? Add WeChat nhé?”

 

“Xin lỗi, từng bị tổn thương tình cảm, khóa tim rồi.”

 

“Hahaha.”

 

Tim tôi khẽ run lên.

 

Không chỉ vì tò mò xem ai mà nói đùa lạnh vậy.

 

Mà còn vì… giọng nói đó giống Chu Dục Thanh quá.

 

Tôi quay đầu lại, không thấy mái tóc vàng quen thuộc.

 

Thôi, sao cậu ta có thể ở đây chứ.

 

Mình nghĩ nhiều rồi.

 

“Bạn ơi, biết ký túc xá nam đi hướng nào không?”

 

Có người nắm cổ tay tôi.

 

Tôi là con gái mà, sao lại hỏi tôi chuyện này.

 

“Xin lỗi, tôi không…”

 

Ngẩng lên lần nữa, tôi cứng họng.

 

Chu Dục Thanh nghiêng đầu, khóe môi cong lên, ánh mắt như đang âm thầm chất vấn.

 

Mái tóc vàng của cậu ta… đã nhuộm đen rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Chu Dục Thanh.”

 

“Tôi còn tưởng cậu quên tôi rồi đấy, bạn cùng bàn.”

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

“Sao cậu lại ở đây?”

 

Chu Dục Thanh giơ thẻ sinh viên: “Thi đỗ vào đây chứ sao.”

 

“Này bạn cùng bàn, tôi được cậu dạy mà vào được đại học top, sao chưa kịp báo đáp thì đã bị cậu block rồi?”

 

“Tôi…”

 

Tôi không tìm được lý do, đành hỏi ngược lại: “Cậu lừa tôi?!”

 

Chu Dục Thanh im lặng một lúc, rồi không nhịn được: “Là bất ngờ!”

 

“Không muốn… nói chuyện với cậu.”

 

“Cậu block tôi, tôi lừa cậu, coi như hòa được không?”

 

Chu Dục Thanh gọi với theo.

 

“Không được.”

 

22

 

Chu Dục Thanh lại từng bước xâm nhập vào cuộc sống của tôi.

 

Cậu ta tham gia cùng câu lạc bộ với tôi.

 

Mang cơm, tặng hoa, mua trà sữa.

 

Che ô, chắn nắng, giữ chỗ.

 

“Chu Dục Thanh, rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

 

“Thích cậu, theo đuổi cậu, không nhìn ra à? Tôi sẽ cố thêm.”

 

Tôi không ngờ cậu ta lại nói thẳng như vậy.

 

Mặt đỏ bừng.

 

“Đáng ghét.”

 

“Chu Lý Lý, bao giờ cậu mới thôi nói một đằng nghĩ một nẻo? Còn nói đáng ghét, rõ ràng là thích tôi.”

 

Chu Dục Thanh như một chú ch.ó tội nghiệp.

 

Vì cậu ta làm quá rầm rộ, cả bạn cùng phòng cũng nhận ra.

 

Không biết trường sắp xếp thế nào.

 

Phòng tôi ngoài một bạn cùng khóa top 5 thành phố B, còn lại là hai chị khóa trên.

 

Chị Lương vừa ăn táo vừa nói: “Lý Lý, nghe nói cậu em siêu đẹp trai mới vào trường đang theo đuổi em?”

 

“Không có đâu.”

 

“Còn ngại nữa, Lý Lý, cậu ta đẹp trai lắm đó.” chị Hướng chen vào.

 

Tôi trùm chăn kín đầu.

 

Chị Lương bật dậy: “Sao không đồng ý? Không thì cho chị đi, chị câu ba người rồi, thêm một cũng không sao.”

 

Đúng vậy, chị Lương bắt cá ba tay, nhưng người chị thích hình như lại là người khác.

 

“Không được!”

 

“Vậy sao không đồng ý?”

 

Tôi nói thật: “Gia cảnh cậu ấy quá tốt.”

 

“Ôi, chuyện nhỏ, thu hút được người như vậy chứng tỏ em giỏi, yêu thử thôi, không hợp thì chia tay, còn có cái để khoe.”

 

“Nhưng… em nói lắp.”

 

“Cái đó càng không phải vấn đề.” chị Hướng bật dậy, “Đại học mà, có người viết tay trái, có người sáu ngón, có người đeo chân giả phát sáng, ai cũng rất bao dung, mà em cũng đâu có lắp nhiều đâu.”

 

Lúc đó tôi mới nhận ra, tình trạng nói lắp của mình đã đỡ hơn.

 

Có lẽ là vì Chu Dục Thanh.

 

“Lý Lý, tự tin lên, em giỏi lắm mà, top đầu thành phố đó!”

 

“Đúng đó, à Lương, tụi mình định đi nhuộm tóc, Lý Lý đi không? Lột xác luôn.”

 

Cuối cùng, tôi bị kéo đi tiệm làm tóc, nhuộm một màu cực nổi—hồng.

 

“Trời ơi, cậu như công chúa phép thuật luôn!”

 

“Nếu tôi tán thêm một em xinh xinh cũng được…”

 

“Biến đi, em ấy là của tôi.”

 

Tôi nhìn mái tóc hồng xoăn nhẹ của mình, lòng ấm áp.

 

Thì ra không phải tôi không đủ tốt nên không có bạn.

 

Mà là tôi chưa gặp đúng người.

 

23

 

Lần gặp lại Chu Dục Thanh, cậu ta đã đổi kiểu—tóc xanh.

 

“Em trai, tóc cậu giống màu couple với Lý Lý nhà tụi chị đó nha.”

 

Chu Dục Thanh xoay ly rượu, lắc đầu.

 

“Không phải, vẫn chưa yêu.”

 

Cậu ta chỉ tóc mình: “Màu của kẻ si tình.”

 

Tôi: …