Tôi bước vào nhà, đập vào mắt đầu tiên là chiếc xe lăn ngã chỏng gọng trên sàn. Tiếp đó, tôi nhìn thấy Giang Hứa Chi cũng đang nằm trên mặt đất. Máy trợ thính anh đeo bị văng ra ngoài, nằm trơ trọi một góc.
Căn phòng tối om. Không biết Giang Hứa Chi bị ngã trúng đâu mà đau đến mức mặt mày cắt không còn một giọt m.á.u, chân mày nhíu c.h.ặ.t, hàng mi rung lên bần bật. Anh hình như muốn vớ lấy vật gì đó để bấu víu bò dậy, nhưng mắt không thấy đường, phòng lại quá rộng và trống trải. Anh giơ tay quơ quào vài cái, chẳng chạm được vào thứ gì có thể tựa vào.
Thế là anh nhanh ch.óng bỏ cuộc. Anh ngồi bệt trên sàn, đôi mắt mở to nhưng hoàn toàn mất đi tiêu cự, chẳng buồn quan tâm tôi có ở đó hay không, cứ thế cất tiếng gọi to tên tôi: "Phó Ninh!"
Đúng là tổ tông của tôi.