“Là do độc rượu tự chế.
Bảy lỗ trên mặt đều chảy m/áu mà ch/ết.
Bùi Yến năm đó đã chính mắt nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng ấy."
Bàn tay ta khẽ siết c.h.ặ.t lại thành nắm đ.ấ.m.
“Là do một tay Lão phu nhân hạ thủ sao?"
“Phải.
Lão phu nhân năm đó vẫn còn là một trắc thất, nhân ngày tiệc sinh thần của Nguyên phối Phu nhân liền tiến lên kính một ly rượu độc.
Ngày hôm đó chính là ngày sinh thần của Nguyên phối Phu nhân."
Giọng nói của Bùi Uyển bắt đầu run rẩy kịch liệt vì sợ hãi.
“Bùi Yến khi đó mới vần vặn lên tám tuổi, trốn ở phía sau tấm bình phong gấm.
Hắn đã chính mắt nhìn thấy mẫu thân ruột thịt của mình bảy lỗ trên mặt tuôn m/áu xối xả, rồi ngã gục ngay trước mặt mình."
Trong căn phòng rơi vào không gian tĩnh lặng như tờ, đáng sợ vô cùng.
Thúy Nhi sợ hãi lấy tay bịt c.h.ặ.t miệng lại không dám phát ra tiếng động.
“Lão phu nhân phát hiện ra hắn đã nhìn thấy toàn bộ mọi chuyện, liền đem hắn nhốt c.h.ặ.t vào trong gian nhà củi tối tăm, bỏ đói hắn suốt ba ngày ba đêm liền.
Bà ta đe dọa hắn rằng —— 'Nếu ngươi dám hé răng nửa lời nói ra ngoài cho bất kỳ một ai biết, ta sẽ lập tức tiễn ngươi xuống hoàng tuyền để bầu bạn cùng mẫu thân ngươi luôn'."
Ta nhắm nghiền đôi mắt lại một hồi lâu.
(Tiếng lòng):
“Một đứa trẻ vần vặn mới lên tám tuổi, chính mắt nhìn thấy mẫu thân ruột thịt của mình bị hạ độc ch/ết t.h.ả.m khốc, lại còn bị kẻ thủ ác tàn nhẫn đe dọa đến tính mạng.
Hắn vốn dĩ không phải là kẻ nhu nhược, hèn nhát.
Hắn chẳng qua chỉ là một đứa trẻ tội nghiệp được nuôi lớn lên trong nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây mà thôi."
“Kể từ ngày hôm đó trở đi, Bùi Yến giống như biến thành một con người hoàn toàn khác vậy.
Không bao giờ nói cười, không bao giờ khóc lóc, mặt mày lúc nào cũng lầm lì.
Lão phu nhân bảo hắn làm cái gì, hắn liền ngoan ngoãn làm theo cái đó.
Chuyện cưới tỷ, vốn dĩ cũng là ý nguyện của một mình Lão phu nhân mà thôi."
Bùi Uyển nhìn ta, vành mắt muội ấy đỏ hoe:
“Thẩm tỷ tỷ, Bùi Yến hắn…… hắn thực ra cũng là một kẻ vô cùng đáng thương."
Ta trầm mặc hồi lâu không nói lời nào.
Bên ngoài cửa sổ gió bắt đầu nổi lên thổi lộng lộng.
Cây táo ngọt ngoài sân viện bị gió thổi kêu xào xạc liên hồi.
“Uyển muội muội, muội mau trở về phủ trước đi."
“Thẩm tỷ tỷ?"
“Ta còn có đại sự quan trọng cần phải lo liệu."
Bùi Uyển mấp máy bờ môi nhỏ, nhưng không hỏi han gì thêm.
Muội ấy một lần nữa quấn c.h.ặ.t chiếc khăn vải lên đầu, từ lối cửa sau lén lút rời đi.
Thúy Nhi đóng c.h.ặ.t cửa phòng lại, xoay người nhìn ta.
“Tiểu thư, người đang suy tính chuyện gì vậy ạ?"
Ta đăm đăm nhìn ra cây táo ngọt ngoài cửa sổ.
“Đang suy nghĩ về một người."
“Ai cơ ạ?"
“Bùi Yến."
Thúy Nhi ngẩn người ra một lúc mờ mịt.
Ta đứng bật dậy, đi tới trước bàn viết.
Trải giấy, mài mực, cầm b/út lên.
Ta ngồi viết ròng rã suốt một canh giờ liền.
Viết xong, ta đem bức thư gấp lại gọn gàng, rồi niêm phong cẩn thận.
“Thúy Nhi, hãy đem bức thư này gửi tới chùa Bạch Mã."
“Chùa Bạch Mã sao ạ?"
“Trao tận tay cho vị Trụ trì ở đó.
Nhờ ngài ấy chuyển giao cho một người."
Thúy Nhi nhận lấy bức thư, cẩn trọng cất giấu vào trong người.
“Tiểu thư, người…… thực sự định ra tay giúp đỡ hắn sao?"
Ta không trả lời câu hỏi của con bé.
(Tiếng lòng):
“Không phải là ta ra tay giúp đỡ hắn.
Mà là ta muốn giúp đỡ đứa trẻ mười tám tuổi năm xưa mà thôi.
Đứa trẻ tội nghiệp đã phải chính mắt nhìn thấy mẫu thân ruột thịt của mình t.h.ả.m t.ử ngay trước mắt."
Năm ngày sau.
Chùa Bạch Mã.
Tại khu rừng trúc phía sau núi.
Khi ta tới nơi, Bùi Yến đã đứng chờ sẵn ở đó từ bao giờ rồi.
Hắn diện một bộ trường bào màu xám xanh giản dị, trên đầu không hề đội mũ mão, mái tóc chỉ được b/úi gọn gàng bằng một chiếc trâm tre đơn sơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn quay lưng về phía ta, đăm đăm nhìn về phía rặng núi xa xăm mờ mịt khói sương.
Ta bước tới, dừng bước chân lại ở ngay bên cạnh hắn.
“Bá gia."
“Thẩm tiểu thư."
Hắn không hề quay đầu lại nhìn ta.
“Tại sao cô lại hẹn ta tới cái nơi này?"
Ta từ trong ống tay áo gấm lấy ra bức thư đã được gấp gọn gàng kia, đưa tới trước mặt hắn.
“Bá gia, có một số chuyện hệ trọng, ngài đã đến lúc cần phải tường tận rồi."
Hắn nhận lấy bức thư, mở ra xem xét.
Trang thư thứ nhất, chính là bài thơ tình chứa chan mật ngọt do chính tay Bùi Quẫn viết gửi cho Liễu Nhược Dao.
“Nguyện làm chim liền cánh, bay lên tận chín tầng mây xanh.
Lòng thiếp tựa trăng sáng, tình chàng như dòng suối trong."
Nơi cuối trang thư có đóng chiếc ấn chương riêng của Bùi Quẫn.
Bàn tay của Bùi Yến bắt đầu run rẩy kịch liệt.
Trang thư thứ hai, ghi chép mồn một cả thời gian lẫn địa điểm gặp gỡ lén lút của bọn họ ở con hẻm nhỏ phía sau miếu Thành Hoàng.
Ngày tháng năm nào, từ canh ba giờ Tuất cho đến canh hai giờ Hợi.
Trang thư thứ ba, chính là bức thư hồi âm do chính tay Liễu Nhược Dao viết gửi cho Bùi Quẫn.
“Tình lang chớ có lo nghĩ, thiếp thân đã bày sẵn thế trận ván bài rồi.
Đợi đến ngày đại sự thành công mỹ mãn, vị trí tước vị Bá gia kia, toàn bộ đều sẽ thuộc về chàng mà thôi."
Bùi Yến xem xét từng trang, từng trang một.
Những ngón tay hắn siết c.h.ặ.t lấy tờ giấy thư đến mức các khớp xương trắng bệch ra rõ mồn một.
“Không thể nào như vậy được……"
Giọng nói của hắn vô cùng nhỏ, nghẹn ngào.
“Quẫn nhi đệ ấy……
Nhược Dao cô ta……"
Ta bình thản lên tiếng nói:
“Đứa trẻ kia giờ đây cũng đã được sinh ra rồi, ngài hoàn toàn có thể tự mình làm một cuộc trích huyết nghiệm thân để làm sáng tỏ mọi chuyện.
Nhưng xin ngài hãy nhớ kỹ cho một điều, một khi đã làm chuyện này rồi, ván bài này sẽ không bao giờ có đường quay đầu lại nữa đâu."
Bùi Yến đột ngột ngước đầu lên nhìn chằm chằm vào mắt ta.
Vành mắt hắn đỏ quạch lên như dòng m/áu, giống như một thanh sắt nung đỏ vừa được rút ra khỏi lò than hồng vậy.
“Tại sao cô lại nói cho ta biết những chuyện kinh thiên động địa này chứ?
Cô hận ta vì chuyện hủy hôn năm xưa, nên muốn tới đây để xem trò cười của ta sao?"
Ta khẽ lắc đầu.
“Bởi vì ta vừa mới tường tỏ được một chuyện, hóa ra ngài cũng chỉ là một kẻ vô cùng đáng thương mà thôi."
Khắp người Bùi Yến khẽ chấn động mạnh một cái dữ dội.
“Thân mẫu của ngài năm xưa rốt cuộc là ch/ết như thế nào?"
Con ngươi của hắn đột ngột co rút mạnh lại một cách sợ hãi.
“Ngài cứ ngỡ rằng bà ấy ch/ết vì bạo bệnh.
Nhưng bà ấy hoàn toàn không phải ch/ết như vậy."
Ta nhìn chằm chằm vào mắt hắn, gằn giọng nói rõ từng chữ một.
“Là do độc rượu tự chế.
Bảy lỗ trên mặt đều tuôn m/áu xối xả mà ch/ết t.h.ả.m khốc.
Ngày hôm đó chính là ngày tiệc sinh thần của bà ấy.
Ngài khi đó mới lên tám tuổi, trốn ở phía sau tấm bình phong gấm."
Bờ môi của Bùi Yến bắt đầu run rẩy bần bật không ngừng.
“Cô…… sao cô lại có thể tường tỏ được những chuyện bí mật này chứ……"
“Ta làm cách nào để tường tỏ được chuyện này vốn dĩ không quan trọng."
Ta tiến lên phía trước một bước ngắn.
“Quan trọng là, những chuyện mà ngài tường tỏ được quá ít ỏi rồi.
Ít ỏi đến mức ngài cam chịu nuôi nấng đứa con hoang của kẻ thù g/iết mẹ bấy lâu nay, ít ỏi đến mức ngài để cho kẻ thủ ác hung tàn nắm giữ, điều hành gia trạch suốt hơn hai mươi năm trời qua, ít ỏi đến mức ngài biến thành một quân cờ bị kẻ khác giật dây mà bản thân lại chẳng hề hay biết gì."
Bùi Yến đứng ch/ết trân tại chỗ, cả người run rẩy kịch liệt bần bật.
Trông hắn giống như một bức tượng đá cổ kính sắp sửa bị nứt vỡ ra thành vạn mảnh vụn vậy.
Gió đêm thổi qua khu rừng trúc làm những tán lá trúc kêu xào xạc liên hồi vang dội khắp không gian.
Một chiếc lá trúc nhỏ rụng xuống, đậu ngay ngắn trên bờ vai của hắn.
Hắn vẫn đứng im lìm không hề nhúc nhích.
Hồi lâu sau.
Hắn mới khàn giọng mở miệng thốt lên lời nghẹn ngào.
“Nếu như…… nếu như ta quỳ xuống đây để cầu xin cô lượng thứ cho lỗi lầm năm xưa của ta, cô liệu có đồng ý không?"
Ta không trả lời câu hỏi của hắn.
Xoay người dứt khoát bước đi rời khỏi nơi này.
Khi bước chân ra khỏi khu rừng trúc xanh ngắt, ta khẽ khựng bước chân lại một nhịp ngắn.