Sợ mẹ tranh phần của mình, tôi vội vàng ôm c.h.ặ.t bát sữa chua rồi đưa thìa cho bà ngoại.
"Bà ngoại ăn cùng con."
Bà múc cho tôi một thìa nhỏ rồi nói với mẹ.
"Trong giỏ vẫn còn một bát nữa, phần của con đấy."
Mẹ reo lên đầy vui sướng.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Tôi vừa ăn phần của mình vừa lén nhìn sang bát của mẹ, bên trong toàn là xoài khô và chuối sấy, cũng là những món khoái khẩu của bà.
Trong không khí đầm ấm ấy, điện thoại của ông ngoại bỗng kêu lên hai tiếng.
Ông cầm máy lên xem rồi thở dài.
"Thằng nhóc nhà họ Trương này đúng là không ra thể thống gì cả."
Mẹ còn chưa kịp phản ứng thì bà ngoại đã hỏi trước.
"Là Trương Diệu Tông sao?"
Ông ngoại gật đầu rồi đưa nội dung tin nhắn cho bà xem.
Mẹ cũng tò mò ghé đầu vào xem cùng.
Tôi khẽ rướn người từ trong lòng bà ngoại để nhìn trộm nhưng vì góc độ quá cao nên không thấy rõ, chỉ biết là tin nhắn của Trương Diệu Tông đại loại là muốn vào tập đoàn họ Tống để học cách quản lý doanh nghiệp từ Tống Dã.
Khẩu khí thật lớn, rõ ràng là muốn nhảy vọt vào hàng ngũ quản lý của tập đoàn.
Sau khi cất điện thoại, ông ngoại nhìn mẹ rồi hỏi.
"Tương nhi, người nhà họ Trương có tìm con vì chuyện này không?"
Biểu cảm trên mặt mẹ vô cùng đặc sắc.
Bà sững sờ mất vài giây, sau đó c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Sự bối rối này đã nói lên tất cả đối với những người đã nuôi nấng bà từ nhỏ.
Giọng ông ngoại trở nên ôn hòa và đầy vẻ an ủi.
"Con không đem chuyện này đến tìm ta là đúng rồi. Bố biết con là người mềm lòng, người nhà họ Trương cần giúp đỡ thì chúng ta có thể giúp, nhưng nếu là những yêu cầu vô lý thì nhất định phải từ chối, con hiểu không?"
Mẹ ngoan ngoãn gật đầu.
Chắc hẳn bà đang cảm thấy vô cùng may mắn vì nhờ tôi sinh bệnh mà bà không có thời gian, cũng như không nhớ ra để thưa chuyện này với ông ngoại.
Bà vui vẻ múc cho tôi một thìa sữa chua đầy xoài khô.
"Bé cưng ăn nhiều vào cho mau khỏe mạnh nhé."
Hai ngày sau tôi được xuất viện.
Trương Cầm vừa nghe tin đã vội vàng tìm tới cửa.
Bà ta mang theo rất nhiều vitamin và t.h.u.ố.c bổ để làm quà.
Trong nhà lúc này chỉ có mẹ và v.ú em, bố tôi vẫn chưa đi làm về.
Nhìn thấy người phụ nữ này là tôi đã thấy phiền phức, nhưng bà ta lại cứ thích bày ra bộ dạng làm chủ.
Một mặt bà ta sai bảo v.ú em đi pha sâm cho mình uống, mặt khác lại lôi ra một lọ vitamin C đòi cho tôi ăn.
"Nhiên Nhiên ăn cái này tốt lắm, bị cảm thì phải bổ sung thêm vitamin C."
Mẹ tôi vội vàng ngăn lại.
"Mẹ, bé con không phải bị cảm thường mà là bị cúm. Bây giờ con bé đã đỡ nhiều rồi, mấy ngày nay con vẫn cho cháu ăn nhiều rau củ trái cây nên không cần bổ sung thêm mấy thứ này đâu."
Trương Cầm ậm ừ cho qua chuyện rồi ngồi phịch xuống ghế sofa, vẫy tay bảo v.ú em mang ly nước sâm vừa pha tới.
"Cơ thể Nhiên Nhiên yếu, phải uống chút sâm này mới bồi bổ được."
"Bé con không yếu đâu mẹ, trẻ con uống mấy thứ này dễ bị dậy thì sớm lắm. Mẹ cứ giữ lấy mà dùng đi."
Mẹ tôi nhất quyết không nhận ly nước màu vàng nhạt kia.
Bàn tay Trương Cầm khựng lại giữa không trung, bầu không khí lập tức trở nên gượng gạo.
Trương Cầm mạnh tay đặt ly nước xuống bàn rồi gắt lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tôi biết ngay mà! Cô là chê người mẹ đẻ này làm cô mất mặt, cô hận nhà họ Trương sinh ra mà không nuôi dưỡng cô đúng không? Tôi vì chuyện của em trai cô mà chạy vạy khắp nơi, còn cô thì hay rồi, chỉ vì đứa nhỏ bị cảm nhẹ một cái mà cả tuần trời không thấy bóng dáng, điện thoại cũng không thèm nghe!"
Sự chỉ trích theo kiểu mẹ thiên hạ của bà ta khiến mẹ tôi hơi ngẩn ra.
Nhưng giáo d.ụ.c từ nhỏ không cho phép bà lớn tiếng cãi lại.
Mẹ không hề bị gương mặt giận dữ của Trương Cầm làm ảnh hưởng, vẫn giữ tông giọng bình tĩnh để giải thích.
"Con bé bị cúm, sốt cao tới 39 độ và rất dễ tái phát nên con không thể lơ là được. Chuyện không nghe máy con cũng đã giải thích với mẹ rồi, là do bé con vô tình bấm nhầm vào nút chặn thôi. Còn chuyện của Diệu Tông, bố con nói không sắp xếp được."
Đối với những lời lẽ cứng nhắc, mẹ tôi hoàn toàn không lung lay.
Trương Cầm nhận ra sự xa cách trong thái độ của mẹ nên quyết định đổi bài.
Bà ta bắt đầu sụt sùi lau nước mắt.
"Ngày xưa tôi đưa cô cho nhà họ Tống nuôi, cô tưởng tôi cam lòng lắm sao? Tôi không dám nhận một xu nào vì sợ họ nghĩ tôi bán con rồi không thương yêu cô thật lòng. Suốt hai mươi lăm năm qua, ngày đêm tôi đều nhớ cô, cứ nghĩ đến lúc cô còn đỏ hỏn đã phải rời xa vòng tay mẹ là tôi lại không cầm được nước mắt."
Mẹ tôi vốn là người mềm lòng, thấy bà ta khóc lóc thì thái độ cũng dịu xuống.
"Mẹ, những chuyện đã qua thì đừng nhắc lại nữa."
"Hai chị gái của cô đều đã gả đi rồi, tôi không còn gì phải lo lắng nữa. Bây giờ tôi chỉ mong cô và em trai đều tốt đẹp, chị em đùm bọc lẫn nhau thì sau này tôi có nhắm mắt cũng yên lòng."
Mẹ tôi im lặng đưa cho bà ta một tờ giấy ăn.
Trương Cầm không ngờ lần này mẹ lại cứng rắn đến vậy, dù bà ta có khóc lóc thế nào cũng không lay chuyển được ý định đưa em trai vào công ty.
Trong lòng bà ta thầm mắng mẹ là đồ ăn cháo đá bát.
Lúc tiễn Trương Cầm ra cửa, mẹ tôi trông có vẻ không bình tĩnh như vẻ bề ngoài.
Đóng cửa xong, bà khẽ hỏi tôi.
"Bé cưng ơi, mẹ làm như vậy có ác quá không?"
Rất nhiều bà mẹ thường hay tự nói chuyện với những đứa con còn nhỏ của mình như một cách giải tỏa mà không mong nhận được câu trả lời.
Tôi liền thơm một cái rõ kêu lên má mẹ.
"Mẹ giỏi quá!"
Mẹ không quá để tâm đến lời tôi nói nhưng vẫn cảm thấy rất vui vẻ.
Còn tôi thì vô cùng nghiêm túc, tôi hy vọng mẹ có thể giữ vững lập trường này để nhận ra ai mới thực sự là gia đình mình.
Chẳng biết Trương Cầm đổi chiến thuật từ lúc nào.
Bà ta không còn đòi hỏi chuyện công việc cho em trai nữa mà thường xuyên gọi điện hỏi han mẹ tôi.
Đôi khi bà ta còn mang đặc sản hoặc quần áo tự may cho tôi mặc.
Tuy những bộ đồ đó hơi xấu nhưng vải khá thoải mái, quan trọng là bà ta tuyệt nhiên không nhắc đến một chữ nào về Trương Diệu Tông.
Mẹ tôi cũng vì thế mà trở nên ôn hòa hơn, thỉnh thoảng mua quà cho mẹ nuôi cũng mua thêm một phần gửi cho bà ta.
Thoắt cái đã qua nửa năm, nam chính Tống Dã và nữ chính Trịnh Tiêu Khởi cuối cùng cũng đính hôn.
Quy mô tiệc đính hôn của họ thực sự rất lớn.
Họ thuê trọn một tầng của khách sạn năm sao, tiệc buffet toàn những nguyên liệu cao cấp.
Vì mới hơn một tuổi rưỡi nên mẹ không cho tôi ăn quá nhiều.
Tôi nhân lúc bà nghe điện thoại liền lén lấy một miếng hàu ăn thử, thực sự rất tươi ngon.
Nhưng khi mẹ quay lại, mặt bà đầy vẻ tức giận, có vẻ người trong điện thoại đã làm bà không vui.
Trương Cầm thấy sắc mặt bà không tốt liền tiến lại gần hỏi han.
"Mạnh Nhiên nói anh ấy không đến được."
"Sao lại thế? Những dịp như thế này rất có lợi cho Tiểu Lý mà, có chuyện gì quan trọng hơn sao?"
Trương Cầm vừa vỗ nhẹ vào tay mẹ vừa vờ như khuyên nhủ nhưng thực chất là đang thêm dầu vào lửa.
Một giáo sư đại học thì cần gì những mối quan hệ kinh doanh ở đây cơ chứ, nhưng mẹ tôi lúc này đang giận nên chẳng nghĩ được nhiều, chỉ biết trách móc chồng bận rộn với hội thảo mà không nể mặt mình.
Trương Cầm vẫn tiếp tục khích bác.
"Đàn ông là phải quản, phải dạy, con phải nắm chắc Tiểu Lý vào. Cậu ta hơn cậu cả nhà họ Tống ở chỗ thương con, nghe lời con, nếu sau này cậu ta không nghe lời nữa thì chẳng bằng một góc của anh trai con đâu."