Nghịch Chuyển Hồng Trần

Chương 11



 

“Thế nhưng những năm ấy, việc làm ăn của mẫu gia La thị gặp trục trặc, mụ ta nghĩ bụng tổ phụ ta là bậc tán tài đồng t.ử nổi danh, cho bá tánh mượn bạc cơ bản không viết giấy nợ, cũng chưa từng chủ động thu hồi.

 

Thế là, mụ ta bèn lén lút nuốt trôi số ngân lượng kia, một nửa gửi về La gia, một nửa giữ lại cho riêng mình tiêu xài.”

 

Kiếp trước khi biết được chuyện này, ta hận đến nghiến răng nghiến lợi, dứt khoát tráo đổi thu/ốc của mụ ta, chẳng bao lâu sau mụ ta đã điên kh/ùng không chịu nổi.

 

Vào một ngày mùa đông giá rét, mụ ta tự mình sẩy chân ngã xuống ao cá, khi được vớt lên thì đã nhiễm phong hàn nặng, không qua được bao lâu thì quy thiên.

 

Kiếp này, ta không muốn để mụ ta ch/ết một cách thống khoái như vậy.

 

Chậc!

 

Xem ra ta chung quy vẫn không học được l.ồ.ng ng/ực quảng đại bao dung của tổ phụ vậy.

 

Có Hiền Vương lão tiền bối đứng ra làm chứng, chuyện này coi như đã ván đóng thuyền.

 

Sau này việc này nhất định sẽ trở thành một chủ đề đàm tiếu mới cho bá tánh kinh thành lúc trà dư t.ửu hậu.

 

Hiền Vương trả lại giấy nợ cho ta, sau đó đưa tay ra, đích thân đỡ ta đứng dậy, trên mặt lộ ra nụ cười hiền từ, bảo:

 

“Nương ngao ngoan!

 

Chúng ta cũng đã nhiều năm không gặp rồi!”

 

Nghe thấy hai chữ “Nương ngao”, nước mắt ta không kìm được mà tuôn rơi lã chã, nghẹn ngào thưa:

 

“Vương gia viễn tại tha hương, nương ngao dẫu có nhớ nhung cũng chẳng cách nào bái kiến được người!”

 

Hiền Vương khẽ thở dài một tiếng, cảm khái:

 

“Haizz!

 

Chức trách tại thân, thân bất do kỷ vậy.

 

Nay bản vương cũng đã già rồi, định bụng ở lại trong kinh an độ vãn niên.

 

Chỉ là dưới gối bản vương không có mụn con cái nào, trong phủ vắng vẻ đìu hiu lắm.”

 

Hiền Vương từ ái nhìn ta, ánh mắt chứa chan niềm quan hoài.

 

Kiếp trước, khi người trở về thì ta đã gả vào tướng phủ.

 

Người từng đến cửa cùng ta ôn lại chuyện cũ, sau khi về phủ không lâu thì bệnh thệ.

 

Thực ra chỉ có ta biết rõ, người căn bản không hề có bệnh, mà là vì trong kinh đã chẳng còn cố nhân, người vạn phần nhớ thương vị vong thê cùng đôi nam nữ nhi đã sớm chôn xương nơi sa trường, cuối cùng tự vẫn mà ch/ết.

 

Ta khẽ vuốt ve những bản đồ vẽ năm xưa của tổ phụ, trong mắt tràn ngập niềm hoài niệm, thành khẩn thưa với Hiền Vương:

 

“Vương gia, con dựa theo đồ chỉ tổ phụ vẽ thuở sinh tiền để dựng nên một tòa Thư Cư.

 

Nếu người không chê bai, nương ngao nguyện được phụng dưỡng người lúc tuổi già, lo liệu việc hậu sự.”

 

Hiền Vương dường như đã chờ đợi câu nói này từ lâu, vành mắt cư nhiên khẽ đỏ lên, người kích động gật đầu liên tục, giọng nói có phần run rẩy:

 

“Tốt!

 

Tốt!

 

Tốt lắm!”

 

Lúc này, phía ngoài Xuân Hỷ Đường đã vây quanh không ít người qua đường.

 

Bọn họ nhìn thấy ta rước Hiền Vương về nhà, thần tình mỗi người một vẻ.

 

Có người đầy vẻ hâm mộ, nhỏ giọng lầm bầm:

 

“Cô nương này lòng dạ lương thiện, ngày sau tất có phúc báo.”

 

Có người lại khẽ buông tiếng thở dài.

 

Trong đám đông còn truyền đến một câu:

 

“Tích thiện chi gia, tất hữu dư khánh!” (Nhà tích điều thiện, ắt có niềm vui truyền đời!)

 

Ngày thứ hai, từ tướng phủ liền truyền ra tin tức hưu thê (bỏ vợ).

 

Xảy ra chuyện xấu hổ lớn đến nhường này, tổng phải có người đứng ra chịu trách nhiệm.

 

Mặc dù số bạc nuốt trôi kia, cả nhà tướng phủ đều tiêu xài một cách an lòng thỏa dạ, thế nhưng chiếc l.ồ.ng hắc oa này chung quy vẫn phải có người gánh vác.

 

Một vị thiếp thất nũng nịu nói:

 

“Lão gia, chuyện này không thể cứ thế mà bỏ qua được đâu.”

 

Giang tướng quân nhíu c.h.ặ.t mày, sốt ruột bảo:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“La thị đã già nua sắc kém, ngày thường đối với các người lại hà khắc, bao nhiêu năm nay ta đều không nạp thêm thiếp mới, cứ để mụ ta gánh cái tội danh này đi.”

 

Thế là, La thị bị hưu, tướng phủ còn sai người đem ngân lượng nợ nần tới hoàn trả, đến cả lợi tức cũng tính toán rõ ràng, lại xé bỏ giấy nợ, tự cho là đã rũ sạch mọi can hệ.

 

Nghe nói Giang Cẩn sau khi biết chuyện, trong lòng không đành nhìn mẫu thân chịu cảnh thê lương lúc tuổi già, hắn nghiến răng, nói với mọi người trong tướng phủ:

 

“Ta không thể giương mắt nhìn nương chịu khổ, ta muốn cùng tướng phủ thoát ly quan hệ.”

 

Sau đó, hắn bèn mang theo lão nương cùng ba vị muội muội rời đi, tự lập môn hộ riêng.

 

Đồng thời, Giang Cẩn sai người gửi đến hai chiếc khóa bình an bằng vàng ròng, kèm theo một bức thư tay.

 

Ta mở thư ra, bên trên viết:

 

“Quân Ngữ, biết nàng không nguyện gặp ta, bèn không đến làm bẩn mắt nàng nữa.

 

Nhưng lễ vật của các con, nàng nhất định phải nhận lấy.

 

Đồng thời ta thay nương hướng Lâm tướng cùng nàng tạ lỗi.

 

Là do bà ấy quá mức tham tài hồ đồ, tướng phủ quá mức vong ân phụ nghĩa, nên mới có kiếp nạn này.

 

Chỉ là làm con cái, không thể bất hiếu, mong nàng có thể lượng thứ.

 

—— Cẩn”

 

Ta tỉ mỉ ngắm nghía hai chiếc khóa bình an bằng vàng ròng kia, cũng giống hệt như kiếp trước, là do tự tay hắn đúc chế.

 

Chỉ có điều tên khắc trên khóa đã không còn giống kiếp trước nữa, nay khắc hai chữ Vân Đạm và Phong Khinh.

 

Xem ra hắn đã dò hỏi được tên các con của ta.

 

Ta ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn thu nhận hai chiếc khóa vàng.

 

Thực ra về chuyện nợ nần này, cho dù không có Hiền Vương đứng ra, ta cũng có biện pháp khiến La thị phải cúi đầu nhận tội, chỉ là phải tốn thêm nhiều chu chiết, biết đâu chừng còn phải dùng đến vài thủ đoạn không mấy quang minh chính đại.

 

Thế nhưng thân phận địa vị của Hiền Vương đặt ở nơi đó, người vừa lộ diện, chớ nói chuyện vốn dĩ là thật, dẫu có là giả thì cũng phải thành thật.

 

Quyền lực, có đôi khi chính là quan trọng đến thế.

 

Nghĩ năm đó khi tổ phụ còn tại thế, ta đi đến đâu cũng được người người vây quanh ca tụng, ai nấy đều đối với ta khách khí mười phần.

 

Nay tổ phụ không còn nữa, ta chẳng ai màng đến, thế nhưng đức hạnh của tổ phụ vẫn như cũ che chở cho ta.

 

Kiếp trước, mỗi khi ta gặp phải nguy cơ, tổng có quý nhân âm thầm tương trợ.

 

Kiếp này, Tạ Tuần đối xử với ta tốt đến nhường này, một mặt là vì ta từng cứu mạng chàng, mặt khác, cũng là vì chàng kính trọng tổ phụ của ta.

 

Những bản thảo tạp học do tổ phụ để lại, ta cùng Hiền Vương và Tạ Tuần đã tốn không ít tâm sức để chỉnh lý, còn sai người chép lại một lượt.

 

Thế nhưng tiến trình hoạt tự ấn loát lại cứ mãi đình trệ không tiến triển được.

 

Ta nhíu mày, tự nói:

 

“Chuyện này phải làm sao mới tốt đây?”

 

Nhưng ta không hề từ bỏ, thường xuyên đi lại nơi phố chợ thị tỉnh.

 

Cuối cùng, trong một lần đàm luận cùng những người thợ nặn tượng bùn và thợ nề gạch, ta đã có được nguồn cảm hứng mới.

 

Ta hưng phấn nói với bọn họ:

 

“Các người có thể hợp tác cùng các vị sư phụ điêu khắc gỗ, thiêu chế ra một mẻ hoạt tự bằng đất nung được không?”

 

Bọn họ gật đầu đồng ý:

 

“Được, cô nương, chúng ta sẽ thử xem sao.”

 

Ta bảo bọn họ sau khi nướng chín các khối hoạt tự bằng bùn đất, thì dùng khung gỗ cố định lại, rồi quét lên thứ mực nước giá rẻ được pha trộn từ một loại dầu hắc rỉ ra từ lòng đất nơi thảo nguyên cùng với thạch mặc (than chì).

 

Sau đó, ta đem loại giấy dày được làm từ nước bột của tre gai ngâm rã trong nước sông cùng với lá thông, cỏ dại phủ lên trên.

 

Khoảnh khắc bản in đầu tiên lộ diện, ta kinh hỷ nhận ra, chữ in ra vô cùng rõ nét, bài bản đẹp đẽ, điều quan trọng nhất là giá thành vô cùng rẻ mạt.

 

Thứ giấy kia dày dặn có chất cảm, chạm tay vào thấy ấm áp nhu nhuận, bảo quản cũng vô cùng thuận tiện.

 

Đóng thành sách vở xong, cầm trong tay thấy nặng trịch, chất cảm mười phần.

 

Ta không nhịn được mà mơn trớn quyển sách, cảm khái:

 

“Chất cảm của loại giấy này, so với thứ tuyên giấy kia còn tốt hơn nhiều.

 

Tuyên giấy kia sờ vào tuy rằng cũng tế nhị, nhưng làm sao có được sức nặng như cuốn sách này.”