Nghịch Đạo Hành

Chương 12: THẾ CỤC MAN HOANG



Tiểu Tử và Lôi Yên ngồi bệt xuống lớp sàn thép lồi lõm, đôi vai gầy guộc vẫn còn run rẩy vì dư chấn của trận chiến sinh tử. Họ nhai những miếng lương khô đen xì, cứng đến mức mỗi lần cắn là một lần cơ hàm đau nhức phát ra tiếng rắc rắc khô khốc. Đôi mắt họ không rời khỏi lão già đang ngồi vắt vẻo trên một chiếc bục gỗ được kê từ hai khối động cơ hỏng.

Lão già què nhấp một ngụm rượu mạnh từ chiếc bình bát quái sứt mẻ. Thứ chất lỏng đó dường như mạnh đến mức mỗi khi lão nuốt xuống, cổ họng lão lại rung lên và một luồng khí trắng nhạt thoát ra từ khóe môi nhăn nheo. Lão gõ nhẹ đầu gậy tre xuống đất, âm thanh cộp cộp vang vọng trong khoang nhà, kéo sự chú ý của hai đứa trẻ vào thực tại tàn khốc.

"Hai đứa nhóc, cứ gọi ta là Mù Ca." - Giọng lão khàn khàn, trầm đục như tiếng đá mài lên sắt rỉ. "Các ngươi giết gã Thiết Nhân kia, có biết mình vừa thọc tay vào một tổ kiến lửa đỏ rực không? Gã không phải hạng tép riu nhặt rác ven đường. Gã là nhị đầu mục của Thiết Tý Bang - một trong ba thế lực 'nhặt rác' khát máu nhất cai trị vùng Phế Thiết Linh Địa này."

Tiểu Tử dừng động tác nhai miếng lương khô cứng ngắc, hắn cảm nhận được một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe đến cái tên đó. Hắn cố nuốt khan, hỏi lại với giọng nói còn vương chút vị máu:

"Thiết Tý Bang... chúng mạnh đến mức nào?"

Mù Ca nhếch môi khinh bỉ, dải vải đen trên mắt lão dường như hướng về phía thanh Khuyết đang đặt cạnh chân Tiểu Tử.

"Cái bang hội đó có hơn ba trăm thành viên, nhưng đừng lầm tưởng chúng là người thường. Đó là hạng vong ân bội nghĩa, tu luyện tà thuật khảm sắt. Chúng tự chặt đứt chi thể để thay thế bằng các linh kiện máy móc uế hóa, biến mình thành những cỗ máy giết người bán sinh học. Nhưng đáng sợ nhất không phải là đám lâu la đó, mà là lão bang chủ mang biệt danh Thiết Tý. Lão ta đã đạt đến Luyện Khí Tầng 7, đôi tay khảm đầy linh thạch biến dị có thể đấm nát một khối thép ròng trong một hơi thở. Ngươi nghĩ thanh kiếm gãy của ngươi chịu được mấy cú đấm của lão?"

Lão già dừng lại một chút để quan sát sắc mặt tái nhợt của Tiểu Tử, rồi tiếp tục bồi thêm:

"Ngoài Thiết Tý Bang đang lùng sục các ngươi, vùng này còn có Linh Dược Các ở phía Nam chuyên thu mua linh thảo phế bị nhiễm độc để chế luyện đan dược cấm, và Hắc Sát Đoàn ở phía Bắc - bọn lính đánh thuê chuyên săn lùng tu sĩ bị thương để lột da, rút tủy. Ở Phế Thiết Linh Địa, kẻ yếu chỉ có hai lựa chọn, hoặc làm rác thải, hoặc làm thức ăn."

Lôi Yên nhíu mày, nàng đưa bàn tay nhỏ nhắn vuốt lại mái tóc ngang vai đang bết chặt bụi chì. Dù mệt mỏi, đôi mắt tím đen của nàng vẫn toát lên một vẻ ngang tàng không dễ khuất phục.

"Lão già... ngươi cứ nhắc mãi về cái Luyện Khí. Cái gọi là tu sĩ, cái gọi là đẳng cấp đó thực sự là gì? Tại sao chỉ một tầng thứ mà có thể khiến người ta mạnh hơn cả sắt thép?"

Mù Ca không trả lời ngay. Lão từ từ đứng dậy, dù bước chân què cụt và chiếc chân trái kéo lê trên sàn tạo ra tiếng rê... rê... chói tai, nhưng khí thế của lão bỗng nhiên biến đổi. Lão không còn là lão già thảm hại nhặt rác nữa, mà cao sừng sững như một ngọn cổ thụ đứng vững giữa bão tố. Lão dùng đầu gậy tre, bắt đầu vẽ lên lớp bụi gỉ dày đặc dưới sàn nhà những ký hiệu ngoằn ngèo:

"Tu hành, nói cho cùng là quá trình nghịch thiên mà đi, lấy linh khí của trời đất để tôi rèn bản thân thành thần thánh. Luyện Khí là cảnh giới khởi đầu, con đường vạn dặm bắt đầu từ những bước chân đầu tiên này. Nó được chia làm 12 tầng, chia thành 4 giai đoạn chính yếu mà bất cứ kẻ nào muốn thoát xác phàm đều phải biết:

Sơ kỳ từ Tầng 1 - 3: Giai đoạn cảm nhận khí. Linh khí tràn vào huyết quản, khiến gân cốt cứng như đá, sức mạnh tăng gấp bội người thường. Gã Thiết Nhân các ngươi vừa giết? Gã chỉ mới chạm đến ngưỡng cửa Tầng 1, một kẻ mới chập chững biết dùng lực của sắt thép.

Trung kỳ từ Tầng 4 - 6: Khí không còn là những tia nhỏ lẻ mà hóa thành dòng chảy cuồn cuộn trong kinh mạch. Tu sĩ lúc này có thể phóng khí ra ngoài, phủ lên vũ khí tạo thành kình lực, chém sắt như chém bùn. Lão bang chủ Thiết Tý mà ta vừa nói, chính là kẻ đứng ở đỉnh cao của giai đoạn này.

Hậu kỳ là Tầng 7 - 9: Khí bắt đầu tôi luyện nội tạng. Da thịt bất xâm, dao kiếm phàm trần không thể chạm vào sợi lông. Lúc này, tu sĩ có thể ngự kiếm phi hành, tự do tự tại giữa trời đất.

Viên Mãn thì từ Tầng 10 - 12: Khí tụ đan điền thành biển lớn, đạt đến giới hạn tuyệt đối của phàm nhân. Đây là lúc họ chuẩn bị phá vỡ xiềng xích để tiến lên Trúc Cơ kỳ, thực sự bước chân vào hàng ngũ tiên nhân."

Lão dừng lại, dải vải đen hướng thẳng về phía Tiểu Tử, giọng lão trầm xuống, mang theo một sức nặng tâm linh khủng khiếp:

"Tu sĩ chính đạo ngoài kia dùng Linh thạch thuần khiết để thăng cấp. Nhưng các ngươi nhìn đi, ở cái xó Man Hoang tàn phế này, linh khí đã bị uế hóa từ vạn năm trước. Nó bị nhiễm độc bởi máu, thù hận và những vũ khí hủy diệt của chiến tranh cổ xưa. Linh khí ở đây là chất độc. Muốn tu luyện ở đây mà không có linh thạch, các ngươi chỉ có một con đường duy nhất: Nghịch Tu."

"Nghịch Tu?" - Tiểu Tử lặp lại, lòng bàn tay hắn bỗng nhiên nóng ran như bị lửa đốt.

Thanh Khuyết đặt bên cạnh cũng khẽ rung lên bần bật, những vệt xám đen trên lưỡi kiếm gãy dường như đang uốn lượn như những sinh vật sống, khát khao được nuốt chửng thứ không khí độc địa xung quanh.

"Phải. Nghịch Tu là con đường của những kẻ điên." - Mù Ca cười lạnh. "Là dùng thứ uế khí bẩn thỉu, cuồng bạo nhất làm linh năng. Lấy chính thân mình làm lò rèn, lấy vũ khí làm búa để đập tan mọi quy tắc. Cách này tiến độ cực nhanh, sức chiến đấu cực mạnh vì khí của các ngươi mang theo độc tính, sự ăn mòn và ý chí hủy diệt. Nhưng... cái giá phải trả không hề rẻ. Chín phần mười kẻ Nghịch Tu đều sẽ hóa điên, kinh mạch nổ tung vì uế khí gặm nhấm tâm trí trước khi kịp chạm đến Tầng 3."

Căn phòng rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng lửa cháy lách tách và tiếng gió rít qua những khe hở của Hắc Ưng như tiếng khóc than của vô số linh hồn đã ngã xuống trên con đường này. Lôi Yên lặng lẽ nhìn thanh đao sứt mẻ của mình. Nàng không sợ điên, cũng không sợ chết. Nàng chỉ sợ mình sẽ lại bị vứt bỏ, bị dẫm đạp dưới chân lũ bang chúng Thiết Tý như những đống rác không tên.

Mù Ca dường như nhìn thấu sự kiên định trong im lặng của hai đứa trẻ. Lão cười khà khà, nụ cười vang vọng giữa những tấm thép rỉ:

"Muốn làm hầu đồng cho lão già què này thì không được là phàm nhân yếu ớt. Ngày mai, ta sẽ dạy các ngươi cách nuốt thứ uế khí của vùng Linh Địa này vào bụng, dùng nó để tôi luyện huyết nhục. Nếu sống sót qua đêm mai, các ngươi mới có tư cách hít thở không khí trong căn nhà Hắc Ưng này. Còn nếu không... ta sẽ ném xác các ngươi vào đống rác phía sau, coi như một món quà nhỏ cho lũ sâu sắt."

Lão già què quay lưng lại, kéo lê cái chân trái đi về phía góc tối của gian phòng, để lại hai đứa trẻ giữa ánh lửa tàn.

Đêm đó, Tiểu Tử và Lôi Yên nằm trên những đống bao tải cũ hôi hám mùi dầu máy, trằn trọc không sao ngủ được. Tiếng gió rít qua những khe sắt rỉ như tiếng gào thét của những kẻ thất bại đang lảng vảng ngoài kia. Tiểu Tử nắm chặt chuôi thanh Khuyết, cảm nhận hơi lạnh từ thép rỉ thấm vào da thịt.

Hắn hiểu rằng, thế giới tu tiên rực rỡ, thanh cao mà người ta hay kể trong những câu chuyện cổ tích vốn dĩ chưa bao giờ dành cho những đứa trẻ nhặt rác như hắn và nàng. Họ là những kẻ bị thế giới ruồng bỏ, sinh ra từ phế tích và lớn lên trong uế khí.