Một tháng trôi qua kể từ ngày Tiểu Tử và Lôi Yên chính thức bước chân vào con đường Nghịch Tu đầy rẫy chông gai. Khoảng thời gian đó không dài so với đời người, nhưng đối với những kẻ sống trong kẽ nứt của Phế Thiết Linh Địa, mỗi ngày trôi qua đều dài đằng đẵng như một kiếp người. Căn nhà Hắc Ưng ghép từ những mảnh xác chiến hạm và xà gồ rỉ sét giờ đây đã không còn cái vẻ lạnh lẽo, hoang tàn như ngày đầu. Thay vào đó, ánh lửa lò rèn luôn cháy bập bùng suốt đêm ngày, hắt lên những vách thép loang lổ ba bóng người - một già què mù và hai đứa trẻ mang theo đầy rẫy những vết sẹo mới chồng lên vết sẹo cũ.
Tiểu Tử ngồi bên đống lửa, tấm lưng gầy còm tựa vào một khối động cơ hỏng. Trên tay hắn là một mảnh đá mài thô nhặt được từ bãi rác phía Bắc, hắn đang tỉ mẩn chuốt lại cạnh sắc cho thanh Khuyết. Sau một tháng "nuốt" uế khí và máu tươi của chủ nhân, thanh sắt gãy dường như đã lột xác. Những đường rãnh đen kịt trên thân kiếm giờ đây sâu hơn, thỉnh thoảng lại lóe lên một luồng sáng xám đen kỳ quái như nhịp đập của một trái tim u uất. Tiểu Tử không dùng sức để mài, hắn dùng ý niệm. Mỗi nhịp mài sột soạt trên mặt đá đều là một lần hắn giao tiếp với "linh tính" ẩn sâu bên trong thanh sắt gãy.
Hắn khẽ liếc nhìn Mù Ca. Lão già đang nằm vắt vẻo trên chiếc ghế bành cũ nát được chắp vá từ hàng ngàn mảnh vải vụn. Tiếng ngáy pho pho của lão đều đặn, nhưng Tiểu Tử biết rõ, chỉ cần một con chuột chạy ngang qua hay một cơn gió lạ thổi vào khe cửa, cái gậy tre kia sẽ ngay lập tức biến thành một lưỡi hái tử thần. Mù Ca vẫn thế, luôn xuất hiện với vẻ ngoài thảm hại của một lão già sắp đất xa trời, nhưng áp lực vô hình mà lão tỏa ra vẫn khiến không khí trong Hắc Ưng luôn đặc quánh.
Tiểu Tử quay sang phía đối diện. Lôi Yên đang hì hục làm một việc mà theo hắn là vô cùng nhảm nhí. Nàng dùng thanh Tàn đao sắc lẹm - thứ vũ khí có thể chém sắt như chém bùn - chỉ để gọt một khối gỗ mục nhặt được từ đâu đó. Dưới đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng đầy vết chai sạn, khối gỗ dần hiện ra hình thù một con vật méo mó.
"Này Tiểu Tử, nhìn xem!" - Lôi Yên đột ngột giơ con vật gỗ lên trước mặt hắn. Đôi mắt nàng, vốn dĩ luôn sắc lẹm và tràn đầy sát khí của dòng máu lôi đình, lúc này lại lấp lánh sự tinh nghịch của một đứa trẻ đúng độ tuổi. "Đẹp không? Ta định đặt tên nó là Tiểu Hợi Tử. Ngươi nhìn cái mũi hếch và cái mặt sưng sỉa của nó xem, y hệt ngươi lúc đang khinh khỉnh nhìn ta vậy."
Tiểu Tử thở dài, cơ mặt không giấu nổi vẻ kỳ thị cực độ. Hắn liếc qua con lợn gỗ - một thứ sản phẩm lỗi với cái tai bên to bên nhỏ và cái đuôi như một sợi dây đồng xoắn lại - rồi lại quay về với thanh Khuyết của mình.
"Đồ điên. Ngươi có thời gian làm cái trò trẻ con này thì lo mà luyện tập cho thuần thục cái Tàn Ảnh Lôi Đao đi." - Tiểu Tử gằn giọng, thanh âm trầm đục hơn hẳn một tháng trước. "Uế khí nghịch tu trong người ngươi cuồng bạo hơn ta nhiều. Nếu không được giải tỏa qua chiêu thức, nó sẽ tích tụ lại trong kinh mạch, sớm muộn gì cũng biến ngươi thành một đống thịt vụn như gã Thiết Nhân kia thôi. Lúc đó đừng có trách ta không cảnh báo."
Lôi Yên không hề sợ hãi, nàng hếch mũi, mái tóc ngang vai vương đầy dăm gỗ và bụi chì khẽ đung đưa theo nhịp cười khì khì:
"Xì, đồ ông cụ non. Ngươi suốt ngày chỉ biết ôm thanh sắt rỉ đó như ôm vợ vậy. Sau này khi ta trở thành đại ca của vùng Man Hoang này, ta sẽ phong ngươi làm phu xe riêng cho ta, chuyên đi dọn bãi rác để ta lấy chỗ đặt con lợn gỗ này. Lúc đó ngươi sẽ thấy nó quý giá đến nhường nào, đó là tác phẩm nghệ thuật đầu tay của Nữ Vương đấy!"
Nàng vừa nói vừa vung vẩy thanh Tàn đao một cách vô định. Do uế khí trong người đang ở trạng thái hưng phấn, một tia điện tím mỏng manh bất chợt bắn ra từ mũi đao, đánh trúng đống củi khô khiến chúng nổ lách tách. Tiểu Tử dù ngoài miệng mắng nhiếc, nhưng đôi mắt xám tro của hắn vẫn lặng lẽ quan sát từng nhịp thở, từng cử động của nàng. Hắn biết, Lôi Yên không điên. Nàng chỉ đang dùng cái vẻ tửng tửng và những câu chuyện nhảm nhí đó để chống lại sự cô độc và cái tĩnh lặng chết chóc của vùng linh địa này. Ở một nơi mà người ta có thể giết nhau chỉ vì một mẩu bánh mì khô, sự lạc quan của nàng giống như một đốm lửa nhỏ nhoi nhưng bền bỉ giữa cơn bão chì.
Trong thâm tâm Tiểu Tử, sự tôn kính dành cho Mù Ca đã đạt đến mức tuyệt đối. Hắn nợ lão một mạng sống giữa tử lộ của Thiết Tý Bang, nợ lão ơn dạy dỗ và một con đường để trở cường đại. Dù lão luôn miệng gọi họ là hầu đồng, bắt họ làm những việc nặng nhọc đến mức kiệt lực - từ việc khuân vác những bao quặng chì nặng hàng tạ đến việc dùng tay không lau chùi cái lò rèn nóng rực đầy uế độc - nhưng Tiểu Tử hiểu đó chính là quá trình tôi luyện. Lão đang rèn cơ bắp của họ cứng như thép, luyện kinh mạch của họ bền như dây cáp chiến hạm để có thể chứa đựng thứ công pháp "Vạn Uế Nghịch Linh Quyết" đầy nguy hiểm kia.
Hắn âm thầm coi lão là sư phụ, người thầy duy nhất trong cuộc đời nhặt rác tối tăm của mình. Nhưng cái tôi tự trọng của một đứa trẻ lớn lên trong đống đổ nát khiến hắn không thể thốt ra hai tiếng "Sư phụ" một cách dễ dàng. Hắn vẫn gọi lão là Mù Ca - một cách gọi vừa có chút ngang tàng của kẻ nhặt rác, vừa có sự thân thuộc ấm áp như người thân duy nhất còn lại trên đời.
"Nói ít thôi hai cái miệng rác rưởi kia!" - Mù Ca đột ngột lên tiếng, dù mắt lão vẫn nhắm nghiền dưới dải vải đen bạc màu. Lão không động đậy, nhưng chiếc gậy tre đã gõ mạnh xuống sàn thép một phát giòn giã. "Tiểu Tử, ngươi nói con nhóc kia điên, nhưng từ nãy đến giờ tay ngươi lại lén lút đẩy cái bình nước sạch về phía nó đến ba lần là có ý gì? Tình thương mến thương giữa đám rác thải hả?"
Tiểu Tử khựng lại, đôi bàn tay đang cầm đá mài bỗng trở nên lúng túng. Mặt hắn bỗng chốc nóng bừng, hắn thu tay lại nhanh như chớp, đẩy cái bình nước bằng nhựa ố vàng sang một góc tối.
"Ta... ta chỉ sợ ả ta chết khát rồi không có ai nhóm lò thôi! Nếu lò tắt, Mù Ca lại bắt ta đi vác quặng thêm mười chuyến, ta không rảnh!" - Hắn chống chế bằng cái giọng khàn đặc.
Lôi Yên nghe vậy thì cười đến rung cả vai, nàng khoái chí nhìn Tiểu Tử rồi quay sang lão già:
"Lão già mù kia, người chắc chắn là ghen tị vì không được tặng lợn gỗ đúng không? Được rồi, để ta đại lượng, ta sẽ gọt cho lão một con chuột nhé. Nhìn nó sẽ y hệt cái cách người lẻn ra ngoài nhặt phế liệu lúc nửa đêm vậy, lén lút y như một con chuột cống già!"
Mù Ca hừ lạnh một tiếng, nhưng nếu nhìn kỹ, khóe môi nhăn nheo của lão khẽ nhếch lên một nụ cười cực kỳ khó nhận ra. Lão đứng dậy, cái chân què kéo lê tạo nên âm thanh quen thuộc.
"Cái con nhóc tóc ngắn gan trời này... Muốn làm Nữ Vương bãi rác thì đi vác thêm mười bao quặng chì về đây cho ta ngay lập tức. Tiểu Tử, ngươi đi theo canh chừng nó. Nha đầu này mà bị bang Thiết Tý bắt đi thì ta bắt ngươi rèn thép trong Hắc Ưng này suốt đời để tạ tội đấy."
Tiểu Tử lầm bầm đứng dậy, khoác chiếc bao tải rách rưới lên vai. Hắn bước đi trước, dáng vẻ lạnh lùng như một thanh kiếm vừa ra khỏi bao. Nhưng khi bước ra đến cửa khoang chiến hạm, hắn bỗng dừng lại, đứng im giữa màn sương chì đặc quánh để chờ Lôi Yên.
"Đi mau đi cái đồ điên, định ngồi đó vẽ lợn đến hết đời sao?" - Hắn thúc giục, giọng điệu vẫn đầy vẻ kỳ thị nhưng bước chân lại cố tình bước chậm lại, để tà áo rách của nàng có thể chạm vào vai mình khi cả hai cùng bước vào bóng tối của Linh Địa.
Dưới màn sương gỉ sắt bao trùm, hai bóng dáng nhỏ bé dìu dắt nhau đi vào bóng đêm sâu thẳm. Họ biết rằng phía sau họ, trong căn hầm cũ nát đầy mùi dầu máy kia, luôn có một lão già què lặng lẽ lắng nghe từng nhịp tim, từng hơi thở của họ. Man Hoang vẫn tàn khốc, Thiết Tý Bang vẫn đang lùng sục ngoài kia, nhưng ít nhất vào lúc này, họ không còn cô độc.
"Này Tiểu Tử, sau này nếu tìm thấy cha mẹ ngươi, ta sẽ bảo con lợn gỗ này làm chứng rằng ngươi từng đối xử rất tệ với ta!"
"Im đi... ngươi còn nói nữa là ta quăng con lợn đó vào hố uế dịch đấy."
Tiếng cãi vã nhỏ dần theo những cơn gió lạnh, chỉ còn lại tiếng gõ gậy đều đặn của Mù Ca vọng lại từ gian phòng, như một bản nhạc buồn bã nhưng kiên cường giữa vùng đất chết. Ở nơi đây, giữa đống rác thải của thế giới, một gia đình kỳ lạ đã thực sự hình thành.