Nghịch Đạo Hành

Chương 35: KẾ HOẠCH



Trận chiến kết thúc, bầu không khí đặc quánh uế khí bắt đầu tan loãng, để lại một hiện trường ngổn ngang như một bãi mổ sắt vụn. Trong khi những cái xác của Hắc Thiết Vệ còn chưa kịp nguội, Thanh Phong đã chứng minh vì sao gã là một đệ tử danh môn nhưng lại có thể sống sót khỏe mạnh ở vùng Man Hoang này: gã sở hữu đôi mắt của một con diều hâu săn mồi và tốc độ của một kẻ trộm chuyên nghiệp.

Gã lao vào đống đổ nát, tay chân thoăn thoắt nhặt nhạnh từng mảnh vụn giấy tờ. "Này đại ca! Ta lạy huynh, lần sau có thi triển thần thông thì làm ơn... nhẹ cái chân lại một chút!" Thanh Phong vừa càm ràm vừa dùng vạt áo xanh nhạt vốn dĩ rất sang trọng của mình để vuốt phẳng một tờ bản đồ rách nát. "Huynh nhìn cái bàn này xem, nó nát đến mức gỗ còn biến thành dăm thì giấy nào chịu thấu? Chúng ta là những kẻ đi tìm sự thật, là nhà điều tra chuyên nghiệp, chứ không phải thợ phá dỡ công trình, nhé!"

Tiểu Tử không đáp, hắn đứng đó, tĩnh lặng như một pho tượng đá cổ giữa tâm bão. Những luồng uế khí xám xịt vừa rồi còn cuồng bạo bao quanh giờ đây ngoan ngoãn thu hồi, chui tọt vào lỗ chân lông rồi lặn mất tăm trong đan điền sâu thẳm. Hắn khẽ lật bàn tay, cảm nhận sự khô khốc trong thần thức. Việc cưỡng ép triển khai Lĩnh vực trong phạm vi hẹp giống như nén một khối thuốc nổ vào hũ sành, uy lực thì kinh người nhưng cái giá phải trả là sự mệt mỏi rã rời nơi đại não. Tuy nhiên, đôi mắt xám tro của hắn vẫn lạnh lùng như hố đen, chẳng để lộ lấy một tia dao động.

"Chui vào đây, trong này mới là kho báu!" Thanh Phong ló đầu ra từ vỏ một con tàu vận tải cũ nát vốn là sào huyệt của tên thủ lĩnh.

Bên trong sặc sụa mùi dầu máy quyện với vị sắt mục nồng nặc. Thanh Phong như cá gặp nước, đôi tay gã đảo qua các ngóc ngách nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh. "Linh thạch! Linh thạch hạ phẩm... ồ, có cả mấy viên trung phẩm này, dù hơi ám uế khí nhưng vẫn là tiền cả đấy!" Gã lôi ra một túi vải nặng trịch, đổ ầm lên bàn.

Gã nhanh tay chia đống đá lấp lánh thành hai phần, một lớn một nhỏ. "Huynh ra tay chính, gánh hết phần nguy hiểm, huynh hưởng sáu phần. Ta là chân chạy vặt và... bảo vệ tài sản của chúng, ta giữ bốn phần thôi. Đừng từ chối, kẻo lương tâm đệ tử danh môn của ta cắn rứt đến mức không ngủ được." Thanh Phong vừa nói vừa đẩy phần lớn về phía Tiểu Tử, ánh mắt long lanh như sao buổi sớm.

Trong khi Thanh Phong mải mê kiểm kê, Tiểu Tử lại tiến về góc tối của kệ sắt. Hắn mở một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong không phải linh dược hay bí kíp, mà là một đôi giày nữ tử. Nó được khâu từ da thú quý, đường kim mũi chỉ chắc chắn nhưng lại toát lên vẻ thanh thoát kỳ lạ. Tiểu Tử khẽ chạm vào lớp da mềm mại, trong lòng chợt hiện lên hình bóng lầm lì của Lôi Yên. Hắn thầm nghĩ: Ở nơi gió cát này, có lẽ nha đầu đó cần một đôi giày tốt hơn. Hắn lặng lẽ thu đôi giày vào túi đeo bên hông, hành động dứt khoát không chút do dự.

"Tìm thấy rồi! Đại ca, nhìn này!"

Thanh Phong reo lên, gã vẫy vẫy tờ mật thư nhăn nhúm trong tay như thể vừa bắt được một con cá vàng giữa đầm lầy rác thải. Gã không đợi Tiểu Tử bước tới mà tự mình lướt nhẹ tới, đưa tờ giấy sát tận mặt đối phương để khoe thành tích.

Tờ giấy da thú ngả sang màu vàng ố, loang lổ những vệt dầu máy đen kịt quyện cùng dấu tay rướm máu đã khô từ lâu. Bề mặt giấy thô ráp, nhám xì như da một con quái vật vùng đầm lầy, tỏa ra mùi gỉ sét và uế khí nồng nặc đến mức khiến người ta phải nheo mắt.

Trên đó, những dòng chữ được viết bằng thứ mực đỏ sẫm vặn vẹo như những con giun đang bò, ghi rõ mệnh lệnh: "Toàn lực hỗ trợ Thiết Tý Bang, áp tải vật phẩm đặc biệt từ Vạn Uế Đầm Lầy về thẳng Tổng đà". Phía dưới cùng là con dấu hình cánh tay máy bọc thép rỉ sét - biểu tượng quyền lực tuyệt đối của bang chủ Thiết Tý.

Chà chà, bọn cướp này cũng biết dùng mật mã cơ đấy, nhưng làm sao qua mắt được đệ tử danh môn thông tuệ như ta?" Thanh Phong nháy mắt, nụ cười đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt phong nhã. "Cái gọi là 'vật phẩm đặc biệt' mà lại còn từ cái nơi u ám như Vạn Uế Đầm Lầy, ta cá mười phần Tiểu Tử khẽ liếc mắt nhìn qua tờ giấy, đôi mắt xám tro vẫn lạnh lùng không chút gợn sóng, nhưng bàn tay hắn đã vô thức siết chặt chuôi kiếm Khuyết. Hắn chỉ buông một câu ngắn gọn: "Khi nào hàng về tới?"

"Dựa theo lộ trình này thì đoàn xe đang ở rất gần rồi." Thanh Phong tặc lưỡi, ra vẻ hào hứng hẳn lên. "Chúng ta mà đến chậm một bước, cái lõi uế năng đó sẽ bị đưa sâu vào trong sào huyệt của tên bang chủ. Lúc đó có muốn mượn về cũng phải đánh một trận sứt đầu mẻ trán, cực lắm!"

Tiểu Tử không đáp, hắn xoay người bước ra khỏi gian phòng đổ nát, tà áo xám khẽ bay dù không gian lặng gió. Ánh mắt hắn hướng về phía trung tâm của Phế Thiết Linh Địa, nơi uế khí đang cuộn trào mạnh mẽ nhất.

"Được rồi, được rồi! Coi như ta chưa hỏi." Thanh Phong nhún vai, lại nở nụ cười cợt nhả vốn có rồi nhanh chân bám theo. "Đại ca đã muốn đi, thì đệ tử danh môn này dù có phải lội bùn ở Vạn Uế Đầm Lầy cũng sẽ hộ tống huynh tới cùng. Đi thôi, trước khi kho báu của chúng ta mọc chân chạy mất!"

….

Trên đường tiến về tuyến đường vận chuyển, bầu không khí giữa cả hai bắt đầu có sự chuyển biến kỳ quặc. Thanh Phong thi thoảng lại liếc nhìn Tiểu Tử, vẻ mặt vừa tò mò vừa có chút kiêng dè. "Này, đại ca... cái chiêu đứng hình lúc nãy ấy, là công pháp gì mà nhìn như gian lận vậy? Thanh Phong có cảm giác kính sợ trong lòng, khi phải chứng kiến cảnh một tu sĩ có tu vi ngang mình, mà không thể nhấc một ngón tay lên trước mặt vị đại ca này.

Tiểu Tử vẫn im lặng, bước chân hắn giẫm lên những khối sắt vụn tạo ra những tiếng "Póc" khô khốc của không gian bị nén chặt. Thấy Thanh Phong bắt đầu có dấu hiệu loạng choạng do tiêu hao linh lực, Tiểu Tử bất thần ném một vật về phía sau mà không thèm quay đầu lại.

Thanh Phong giật mình chụp lấy, là một bình phục linh đan loại thượng hạng. Gã đơ người mất một giây rồi nhe răng cười: "Đúng là đại ca của ta, khẩu xà tâm phật... à không, là khẩu không có gì nhưng tâm rất ngọt ngào!"

Gần đến giao tuyển của lộ trình trong bản đồ, họ nấp sau một núi phế thải cao ngất. Thanh Phong hạ thấp giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc lạ thường.

Thanh Phong kéo Tiểu Tử vào nấp sau một khối động cơ rỉ sét khổng lồ, gã trải tờ bản đồ da thú lên một tảng sắt phẳng rồi dùng ngón tay thon dài vẽ một đường lắt léo. "Này đại ca, nhìn kỹ nhé, chúng ta sẽ chặn đường cướp hàng ngay tại khúc quanh khe hẻm Phế Thiết này". Gã nháy mắt, giọng đầy toan tính: "Chỗ này địa thế hiểm hóc, hai bên vách sắt cao vút, đoàn xe vận tải lọt vào đây thì chỉ có nước tiến thoái lưỡng nan. Đệ sẽ dùng phù ẩn thân che giấu hơi thở, chúng ta sẽ biến thành hai bóng ma đợi con mồi chui đầu vào rọ".

Thanh Phong khẽ vuốt ve mấy tấm phù lục lấp lánh linh quang, hạ thấp giọng dặn dò: "Ngay khi xe tiến vào tâm điểm, đệ sẽ kích hoạt Địa Niêm Phù để biến mặt đất cứng nhắc thành một bãi lầy linh lực vô hình, dính chặt lấy bánh xe bọc thép của chúng". Gã liếc nhìn chiếc túi bên hông Tiểu Tử rồi trêu chọc: "Lúc đó đến lượt huynh diễn vai tử thần. Nhớ dưới chân cho kỹ, lướt đi trong im lặng thôi, đừng có nổ 'Póc Póc' làm rung chuyển cả bãi phế thải trước khi áp sát kẻ thù. Đặc biệt là phải giữ cho chắc cái túi, đừng có đánh hăng quá mà làm hỏng đôi giày của tỉ tỉ nào đó, đệ không tìm được đôi thứ hai để đền đâu!".

Tiểu Tử không đáp, đôi mắt xám tro lạnh lùng nhìn về phía con đường độc đạo dẫn về tổng đà. Theo kế hoạch, hắn sẽ dùng Vực Ảnh Bộ áp sát và triển khai Lĩnh Vực cho đối phương tạm thời mê mang. Sau khi đoạt được Uế Linh Hạch, cả hai sẽ rút lui thần tốc qua đường hầm phế thải bí mật dưới sự hỗ trợ của Tật Phong Phù.

"Đại ca thấy sao? Một kế hoạch vừa nghệ thuật vừa thực tế của những kẻ nghèo nhưng có chí hướng!". Thanh Phong vỗ tay cái bộp, nụ cười ranh mãnh hiện rõ. Tiểu Tử khẽ siết chặt chuôi kiếm sứt mẻ, chỉ buông một câu duy nhất đầy sát khí: "Làm đi".