Nghịch Đạo Hành

Chương 56: Luyện Khí chiến Trúc Cơ



Bên trong không gian tăm tối của hốc mắt cự thú viễn cổ một giọt máu tươi đỏ thẫm chầm chậm rơi xuống từ mu bàn tay nhăn nheo. Giọt máu chạm vào mặt đất bằng xương trắng kêu lên một tiếng tách thật khẽ nhưng lại giống như một mồi lửa ném thẳng vào thùng thuốc súng đang chờ chực bùng nổ.

Kỳ Giao trưởng lão đứng lơ lửng giữa không trung vạt đạo bào màu xám tro rung lên bần bật. Đôi mắt lão trừng lớn nhìn trân trân vào vết thương trên mu bàn tay phải. Chỗ đó một mảng da thịt vừa bị chém đứt ngọt lịm máu tươi rỉ ra mang theo từng đợt đau rát xông thẳng lên đại não. Hàng trăm năm tu luyện từ khi bước chân vào con đường tu tiên cho đến lúc ngưng tụ chân nguyên đạp lên cảnh giới Trúc Cơ lão chưa bao giờ phải chịu một sự sỉ nhục lớn đến nhường này. Bị một tên ranh con mang tu vi Luyện Khí Kỳ làm cho đổ máu đây không chỉ là nỗi đau thể xác mà là một cái tát trời giáng vào tận sâu trong lòng tự tôn của một kẻ tự coi mình là cường giả bề trên.

Sự tĩnh lặng chỉ kéo dài đúng một nhịp thở.

Một tiếng gầm rống điên cuồng đến khản đặc bộc phát ra từ cổ họng của Kỳ Giao. Khuôn mặt lão vặn vẹo biến dạng những nếp nhăn xô lại vào nhau tạo thành một ác quỷ thực sự. Toàn bộ lớp ngụy trang đạo mạo uy nghiêm thường ngày bị xé toạc chỉ còn lại sự tàn độc và thèm khát sát lục tột cùng.

Lão vung mạnh thanh mộc trượng màu đen lên cao. Linh lực hệ phong mang màu xanh lục chết chóc từ đan điền lão cuồn cuộn trào ra giống như một con đập bị vỡ xé rách mọi quy tắc của không gian xung quanh. Bầu không khí vốn đã ngột ngạt nay lập tức biến thành một cơn bão tố khép kín. Từ đầu trượng hàng chục đạo phong nhận khổng lồ mang hình dáng của những lưỡi hái tử thần ngưng tụ lại. Mỗi một đạo phong nhận đều mang theo tiếng rít gào chói tai của oán linh đủ sức cắt nát một ngọn núi đá tảng thành trăm mảnh vụn.

Cơn mưa sát chiêu trút xuống nhắm thẳng vào vị trí của Tiểu Tử.

Đối mặt với sức mạnh tàn phá khủng khiếp đó Tiểu Tử không hề nao núng. Hai chân hắn đứng vững như cắm rễ vào mặt đất vách xương đôi mắt đen thẳm lạnh lẽo không gợn chút gợn sóng sợ hãi. Hắn siết chặt Khuyết Kiếm trong tay cảm nhận luồng nhiệt lượng đỏ rực từ Nhất Tinh Cấm Thần đang chảy tràn trong huyết quản. Cổ tay hắn khẽ xoay Đoạn Niệm Kiếm Ý bùng nổ bao phủ lấy lưỡi kiếm rỉ sét tạo thành một vầng hào quang xám xịt sắc lẹm.

Hắn vung kiếm. Những đường kiếm của hắn không hào nhoáng không rườm rà mà mang theo sự chính xác và tàn nhẫn của bản năng sinh tồn. Mỗi một nhát chém vung ra đều chuẩn xác bổ đôi một đạo phong nhận màu xanh lục. Tiếng kim loại va chạm với linh lực nổ tung liên hồi vang dội khắp hốc xương tạo ra những luồng sóng xung kích đẩy bạt mọi thứ xung quanh.

Trong lúc điên cuồng giao phong Tiểu Tử chợt nhận ra một sự biến hóa kỳ diệu đang diễn ra sâu trong cơ thể mình. Đan điền của hắn không còn là một khí hải lờ mờ sương mù như trước đây nữa. Nó đã biến thành một vòng xoáy tinh vân khổng lồ không ngừng thôn phệ uế khí xung quanh và chuyển hóa thành lực lượng. Sự dung hợp hoàn mỹ với mảnh Cấm Tinh cùng việc cắn nuốt sức mạnh tinh thuần của đóa Thực Cốt Huyết Liên vạn năm đã triệt để phá vỡ gông cùm ranh giới của tu vi phàm tục.

Hắn chợt hiểu ra mình đã không còn nằm trong khuôn khổ của Luyện Khí Kỳ nữa. Tu vi hiện tại của hắn được Cấm Tinh định hình lại bước thẳng vào cảnh giới Nhất Tinh hậu kỳ của hệ thống Cấm Thần Thể. Luồng khí huyết và sức mạnh nhục thân đang bộc phát này nếu đem so sánh với tu sĩ bình thường thì đã hoàn toàn sánh ngang thậm chí vượt trội hơn hẳn những kẻ Luyện Khí tầng tám đỉnh phong. Chính sự đột phá kinh người kết hợp với sự cường hãn vô lý của thân xác Cấm Thần đã cho hắn tư cách để đối diện thẳng thừng với một tên Trúc Cơ sơ kỳ.

Nhận thức được điều đó khóe miệng Tiểu Tử nhếch lên một nụ cười điên cuồng. Khí thế trên người hắn đột ngột thay đổi không còn là sự phòng thủ bị động nữa.

Khi Kỳ Giao trưởng lão dồn linh lực vào hai chân định mượn gió lốc lao xuống thi triển đòn đánh cận chiến Tiểu Tử đột ngột dậm mạnh gót chân trái xuống nền đất.

Lĩnh Vực Triển Khai.

Một âm thanh trầm đục vang lên phảng phất như nhịp đập của trái tim viễn cổ. Từ dưới chân Tiểu Tử một vòng tròn ánh sáng màu xám đen pha lẫn sắc đỏ như máu mang theo oán niệm và sự cô độc ầm ầm bùng nổ tản ra xung quanh. Lĩnh vực này cấp tốc bao trùm lấy một phạm vi hơn hai mươi trượng phong tỏa hoàn toàn không gian chiến đấu.

Ngay khoảnh khắc Kỳ Giao trưởng lão lao vào trong phạm vi của vùng không gian xám xịt này sắc mặt lão lập tức biến đổi kịch liệt. Lão cảm thấy cơ thể mình như vừa lao vào một đầm lầy chứa đầy bùn đặc và keo dính. Trọng lực xung quanh lão đột ngột tăng lên gấp chục lần không khí trở nên nhớp nháp và nặng nề tột độ. Tốc độ di chuyển vốn nhanh như chớp giật của một Trúc Cơ đột nhiên bị kéo chậm lại một cách thảm hại. Từng cử động vung trượng từng bước đạp gió của lão giờ đây đều phải tiêu hao linh lực gấp năm lần bình thường để chống lại sức ép vô hình từ Lĩnh vực của Tiểu Tử.

Đây chính là sự bá đạo của Nghịch Tu khi áp đặt quy tắc của riêng mình lên môi trường xung quanh biến sân nhà của kẻ địch thành tử địa của chính chúng.

Tiểu Tử nắm bắt ngay khoảnh khắc khựng lại của Kỳ Giao. Hắn hóa thành một đạo tàn ảnh màu xám mờ ảo lướt đi trong Lĩnh vực của chính mình nhạy bén và trơn tru như cá gặp nước. Khuyết Kiếm xé gió đâm thẳng về phía ngực trái của lão già mang theo sát ý ngút trời.

Kỳ Giao cắn rách đầu lưỡi gầm lên một tiếng dùng toàn lực vung mộc trượng lên đỡ. Tiếng nổ kinh thiên động địa lại vang lên. Lão già bị sức mạnh cơ bắp khủng khiếp của Tiểu Tử đẩy lùi về phía sau ba bước cánh tay già nua rung lên bần bật đến mức tê dại.

Hai mắt Kỳ Giao đỏ ngầu nổ đom đóm. Lão vừa kinh hãi vừa tức giận. Lão phát hiện ra tên nhãi ranh trước mặt hoàn toàn là một con quái vật không biết mệt mỏi. Những vết thương rách da xước thịt trên người hắn do dư chấn của phong nhận gây ra chỉ vừa xuất hiện đã lập tức vặn vẹo khép miệng lại bằng một tốc độ phục hồi nghịch thiên. Linh lực hay đúng hơn là luồng uế khí xám xịt toát ra từ người hắn không hề có dấu hiệu cạn kiệt mà càng đánh càng hăng càng đánh càng điên cuồng.

Là một cáo già sống hơn trăm tuổi Kỳ Giao ngay lập tức hiểu ra vấn đề. Nếu tiếp tục dằn co trong cái Lĩnh vực quái quỷ này người bị mài mòn sinh lực đến chết khô tuyệt đối sẽ là lão. Lão phải tìm ra một kẽ hở một điểm yếu chí mạng để phá vỡ nhịp độ tấn công của con ác thú mang lốt người này.

Ánh mắt độc địa của lão đảo nhanh quanh hốc xương và nhanh chóng dừng lại ở một góc khuất tăm tối. Ở đó Lôi Yên vẫn đang nằm bất tỉnh cuộn tròn người bên cạnh đống nhầy nhụa của Tiểu Huyết Ma. Nàng hoàn toàn không có chút phòng bị nào hơi thở mỏng manh phơi bày ra như một con cừu non đợi làm thịt.

Một nụ cười tàn độc đến rợn người kéo xếch khóe môi Kỳ Giao. Sĩ diện của cường giả hay luật lệ của tu chân giới những thứ đó lúc này đều là rác rưởi. Chỉ cần giết được kẻ địch đoạt được Huyết Liên thì thủ đoạn có đê hèn đến đâu lão cũng không bận tâm.

Trong lúc Tiểu Tử vừa lùi lại nửa bước để lấy đà cho nhát chém tiếp theo, Kỳ Giao đột nhiên thu hồi phòng ngự. Lão dồn mười phần linh lực còn lại trong đan điền hội tụ toàn bộ vào viên tinh thạch trên đỉnh mộc trượng. Một quả cầu linh lực màu xanh lục pha lẫn sắc đen của kịch độc hình thành tản ra những tia sét chớp giật liên hồi. Khối năng lượng này mang theo sức mạnh hủy diệt tuyệt đối đủ sức san bằng cả một ngọn đồi đá tảng.

Thế nhưng thay vì ném nó về phía Tiểu Tử, lão lại xảo quyệt vung mạnh mộc trượng nhắm thẳng quả cầu tử thần đó về phía góc vách xương nơi Lôi Yên đang nằm ngất lịm.

Tiểu Tử đang chuẩn bị bạo phát sức mạnh đồng tử lập tức co rút lại thành một điểm. Mọi thứ xung quanh hắn dường như chậm lại. Hắn nhìn thấy quả cầu linh lực xé rách không gian gào thét bay về phía Lôi Yên, người từng cùng hắn chia sẻ những mẩu bánh mốc meo nơi bãi rác, từng cùng hắn kề vai sát cánh chém giết giữa muôn trùng vây của kẻ thù. Khóe mắt hắn căng ra đến mức rỉ máu. Lửa hận dâng trào thiêu đốt toàn bộ lý trí.

Hắn không do dự.

Sự tập trung bị phá vỡ, Lĩnh vực xám xịt xung quanh lập tức sụp đổ. Tiểu Tử cưỡng ép vặn xoắn cơ thể giữa không trung từ bỏ hoàn toàn cơ hội tuyệt vời để tung đòn kết liễu vào cổ họng Kỳ Giao. Hắn dồn toàn bộ khí huyết đan điền xuống đôi chân kích phát Vực Ảnh Bộ đến một giới hạn chưa từng có trong đời. Lớp da thịt dưới chân hắn nứt toác vì lực bạo phát quá mạnh máu tươi phun ra thành sương nhưng hắn không màng tới.

Hắn hóa thành một tia chớp xám mờ ảo xé rách không khí lao đến góc tường xương.

Ngay khoảnh khắc quả cầu hủy diệt chuẩn bị nghiền nát thân hình bé nhỏ của Lôi Yên Tiểu Tử đã kịp thời chắn ngay phía trước. Hắn không kịp vung kiếm không kịp ngưng tụ vòng bảo hộ linh lực. Hắn xoay người lại dùng chính tấm lưng rộng mở của mình dùng chính nhục thể Nhất Tinh Cấm Thần vừa mới định hình làm tấm khiên sống để hứng trọn vẹn sát chiêu của cường giả Trúc Cơ.

Ầm Ầm.

Một tiếng nổ chấn động đất trời vang lên làm sụp đổ cả một mảng lớn trần hang bằng xương. Ánh sáng xanh lục chói lòa nuốt chửng lấy bóng hình của Tiểu Tử.

Sức mạnh tàn phá của quả cầu linh lực xé toạc lớp phòng ngự nhục thân. Lớp da xám tro cứng như tinh thép bị đánh cháy đen thui bong tróc từng mảng lớn lộ ra những bó cơ đỏ rực đang đứt lìa. Áp lực khủng khiếp đánh thẳng vào cột sống khiến mấy cái xương sườn bên trong gãy vụn đâm xuyên qua da thịt tứa máu xối xả. Một ngụm máu đen ngòm đặc quánh phun ra từ miệng Tiểu Tử rơi lả tả xuống khuôn mặt đang say ngủ của Lôi Yên. Toàn thân hắn run lên bần bật vì cơn đau xé rách linh hồn, nhưng từ đầu đến cuối hắn cắn chặt hàm răng đến mức rướm máu kiên quyết không lùi lại dù chỉ là nửa bước chân, đôi chân cắm chặt vào mặt đất như hai chiếc đinh khổng lồ.

Sau vụ nổ khói bụi mịt mù tản ra.

Kỳ Giao trưởng lão chống mộc trượng đứng thở dốc nhưng khóe miệng lại phát ra một tràng cười cuồng loạn đắc ý. Lão nhìn về phía vũng máu nơi góc tường tin chắc rằng tên nhãi ranh kia dù có thân thể bằng đồng bằng sắt cũng đã biến thành một đống bầy nhầy sau khi lĩnh trọn đòn đánh lén toàn lực ấy.

Nhưng tiếng cười của lão chợt tắt lịm.

Từ trong lớp khói bụi dày đặc và vũng máu nhầy nhụa một bóng người từ từ ngẩng đầu lên. Tấm lưng của Tiểu Tử đã nát bươm huyết nhục be bét nhưng đôi tay hắn vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt lấy khoảng không gian bảo vệ Lôi Yên.

Hắn chậm rãi quay đầu lại.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt ấy chạm vào Kỳ Giao lão già Trúc Cơ bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh buốt xương sống chạy dọc từ gót chân lên đến đỉnh đầu. Mảnh Cấm Tinh bên trong lồng ngực Tiểu Tử lúc này không còn tỏa ra ánh sáng xám xịt nữa mà cộng hưởng với sự phẫn nộ tột cùng của chủ nhân nó bùng lên một thứ ánh sáng màu đỏ quạch như máu tươi.

Đôi mắt của Tiểu Tử giờ đây hoàn toàn biến thành một màu đỏ rực khát máu ngút trời. Không còn một chút cảm xúc nhân loại nào trong đó. Ánh mắt hắn ghim chặt lấy Kỳ Giao trưởng lão không phải là ánh mắt của một tu sĩ đang đối mặt với cường giả mà là ánh mắt của một vị tử thần bước ra từ vực thẳm đang nhìn chằm chằm vào một cái xác chết chỉ chờ ngày bị băm vằm thành trăm ngàn mảnh.