Thanh Phong ngồi chễm chệ trên một tảng đá rêu phong, đôi mắt ti hí của gã dán chặt vào chiếc nhẫn trữ vật nạm ngọc bích đang nằm gọn lỏn trong lòng bàn tay. Vẻ mặt gã lúc này vô cùng phức tạp, cơ mặt giật giật liên hồi, đôi môi mấp máy như đang đấu tranh tư tưởng vô cùng kịch liệt. Gã nâng chiếc nhẫn lên sát mũi, hít hà một hơi thật sâu như thể muốn nuốt trọn linh khí tỏa ra từ đống tài bảo khổng lồ bên trong, rồi lại hạ xuống, thở dài thườn thượt với vẻ mặt đau khổ tột cùng.
Tiểu Tử ngồi xếp bằng cách đó không xa, đôi mắt đen sâu thẳm của hắn lặng lẽ mở ra, lẳng lặng quan sát màn kịch câm đầy biểu cảm của gã đồng bọn. Mảnh Cấm Tinh trong lồng ngực hắn đã hoàn toàn ổn định, nhịp đập của nó hòa quyện làm một với trái tim, cung cấp một luồng sinh cơ mạnh mẽ giúp những vết thương chí mạng trên nhục thể Nhất Tinh hậu kỳ khép miệng hoàn toàn.
"Ngươi định ôm cái nhẫn đó khóc đến bao giờ," Tiểu Tử cất giọng đều đều, thanh âm lạnh nhạt vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
Thanh Phong giật bắn mình, gã ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô cùng xót xa pha lẫn một chút ấm ức. Gã chầm chậm đứng dậy, bước những bước chân nặng nề như đeo đá đi về phía Tiểu Tử, rồi chìa bàn tay đang nắm chặt chiếc nhẫn ra phía trước.
"Đại ca, cầm lấy đi, huynh cất đi cho khuất mắt ta," Thanh Phong rên rỉ, nghiến răng quay mặt đi chỗ khác để không phải nhìn thấy cảnh tài sản rời khỏi tay mình.
Tiểu Tử hơi nhướng mày, ánh mắt lóe lên một tia ngạc nhiên hiếm hoi. Hắn không vội nhận lấy mà hỏi lại với giọng điệu nhàn nhạt.
"Ngươi tốn bao nhiêu tâm sức để phá cấm chế, lại còn vừa ôm nó hôn lấy hôn để, giờ lại tự nguyện giao ra, có lầm không đấy."
Thanh Phong nghe vậy thì thở hắt ra một hơi, gã kéo tà áo rách bươm của mình ngồi phịch xuống bên cạnh Tiểu Tử, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm túc pha chút bất đắc dĩ.
"Huynh nghĩ ta không xót chắc, ruột gan ta đang đứt từng khúc đây này. Nụ hôn ban nãy là nụ hôn từ biệt của một kẻ si tình dành cho người tình tài phú, huynh là một tên cuồng chém giết sao mà hiểu được sự lãng mạn đó. Nhưng mà ta tính cả rồi, để cái nhẫn này trên người ta khác nào ôm một khối bùa đòi mạng. Ta chỉ là một kẻ mỏng manh yếu đuối, chuyên lo việc hậu cần và bày binh bố trận, lỡ như bị bọn chó săn của Trấn Man Tông tóm được, chúng không chỉ chặt tay ta lấy nhẫn mà còn băm ta ra làm trăm mảnh để tế trận. Với lại, huynh mới là lực lượng chiến đấu nòng cốt của chúng ta, huynh đánh đấm bạo lực như thế, động một tí là xương gãy thịt nát, rất cần đan dược và linh thạch để bồi bổ liên tục. Giao tài nguyên cho kẻ mạnh nhất là quy tắc sinh tồn cơ bản, bổn thiếu gia đây tuy tham tiền nhưng cái mạng nhỏ vẫn quan trọng hơn."
Tiểu Tử nghe những lời giải thích rành rọt mang đậm chất tính toán thực dụng của Thanh Phong thì khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười cực kỳ mờ nhạt. Hắn vươn tay nhận lấy chiếc nhẫn trữ vật nạm ngọc, đầu ngón tay khẽ truyền một tia linh lực vào bên trong. Cảm giác kết nối được thiết lập, một không gian rộng lớn chứa đầy linh thạch và đan dược hiện ra trong tâm trí hắn.
Thấy Tiểu Tử đã cất nhẫn đi, Thanh Phong lại luồn tay vào trong vạt áo, lôi ra một cái túi nhỏ làm bằng da thú sần sùi, trên mặt túi thêu những đường chỉ bằng chu sa đỏ chót tạo thành hình những ký tự cổ xưa xếp thành một vòng tròn. Gã quăng cái túi cái độp vào lòng Tiểu Tử.
"À xém quên mất, lúc nãy vội vàng lột đồ lão già Kỳ Giao, ta không chỉ lấy được áo bào và nhẫn, mà còn mò được cái thứ đồ chơi này giấu kỹ trong túi trong của lão. Đây là Linh Thú Bằng, một pháp bảo không gian đặc thù chuyên dùng để chứa đựng sinh vật sống và linh thú, bên trong có trận pháp ôn dưỡng khí huyết rất tốt. Huynh mau cầm lấy rồi nhét quả trứng máu kia vào đi."
Thanh Phong vừa nói vừa chỉ tay về phía góc hang, nơi quả trứng đỏ rực của Tiểu Huyết Ma đang nằm ngoan ngoãn. Gã bĩu môi, nheo mắt nhìn Tiểu Tử rồi chép miệng tiếp lời với giọng điệu cực kỳ trào phúng.
"Huynh không để nó vào pháp bảo, không lẽ định làm gà trống ấp trứng à. Nhìn mất hết cả phong thái cao thủ lạnh lùng tàn nhẫn, mang tiếng cho cái danh Nghịch Tu lắm đại ca à."
Tiểu Tử lườm Thanh Phong một cái sắc lẹm khiến gã đạo sĩ dỏm vội vàng ngậm miệng, giơ hai tay lên trời làm động tác đầu hàng. Hắn cúi xuống nhặt Linh Thú Bằng lên, truyền một luồng uế khí vào trong để luyện hóa. Chiếc túi da thú khẽ rung lên, một luồng ánh sáng nhạt tỏa ra. Tiểu Tử bước tới góc hang, nhẹ nhàng nâng quả trứng máu đang tỏa nhiệt hầm hập lên rồi đưa lại gần miệng túi. Một lực hút ôn hòa xuất hiện, kén máu lập tức bị hút vào bên trong một cách gọn gàng. Hắn buộc chặt miệng túi rồi treo nó bên hông, cảm nhận được một mối liên kết sinh mệnh mờ nhạt nhưng vô cùng ấm áp truyền từ trong túi ra ngoài, chứng tỏ Tiểu Huyết Ma đang ngủ rất say và hấp thụ chân nguyên cực kỳ tốt.
Đúng lúc này, từ phía vách đá đối diện vang lên một tiếng ho khan nhẹ nhàng.
Lôi Yên khẽ cựa mình, đôi lông mi dài của nàng rung lên vài nhịp rồi từ từ mở ra. Viên Định Thần Bảo Châu ngậm trong miệng đã tan biến hoàn toàn, hóa thành những luồng khí thanh mát gột rửa toàn bộ tâm trí nàng. Nàng không còn vùng vẫy hay la hét trong những cơn ác mộng máu me như mọi khi, ánh mắt màu tím đen tĩnh lặng, trong veo và tràn đầy sinh khí.
"Tiểu Tử, ta đói quá," Lôi Yên ngồi bật dậy, đưa tay xoa xoa cái bụng đang réo ùng ục, khuôn mặt nhỏ nhắn ngơ ngác nhìn quanh quất hang động tối tăm.
Tiểu Tử bước lại gần, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một lọ Tích Cốc Đan và vài miếng thịt khô ném cho nàng. Lôi Yên bắt lấy, nhai ngấu nghiến với tốc độ kinh hồn, hai má phồng to như con sóc ngậm hạt dẻ. Đợi nàng nuốt trôi miếng thức ăn cuối cùng, Tiểu Tử mới ngồi xổm xuống, ánh mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào nàng, trầm giọng giải thích ngắn gọn về tình hình hiện tại, về cái chết của trưởng lão Trấn Man Tông và kế hoạch tiến thẳng vào vùng lõi đầm lầy để cướp đoạt Ma Tôn Mộ thay vì bỏ chạy.
Lôi Yên chớp chớp mắt, khóe môi vương vài vụn bánh từ từ cong lên tạo thành một nụ cười rạng rỡ nhưng lại mang theo một tia dã tính điên cuồng quen thuộc.
"Cướp mộ sao, nghe vui đấy, chúng ta đi chặt đầu bọn chúng để tế Man Hoang này thôi.”
Thanh Phong ngồi bên cạnh nghe vậy thì đưa tay vỗ mạnh lên trán, ngửa mặt lên trần hang than trời trách đất.
"Ông trời ơi, ta rốt cuộc đã tạo nghiệp gì ở kiếp trước mà kiếp này phải đi theo hai tên sát thần cuồng bạo này. Một kẻ thì đòi đi cướp truyền thừa trong vòng vây của đại tông môn, một kẻ thì vừa tỉnh dậy đã đòi chặt đầu người khác. Bổn thiếu gia mệnh khổ quá mà."
Bất chấp những lời càm ràm không ngớt của Thanh Phong, Tiểu Tử đã dứt khoát đứng lên, rút Khuyết Kiếm cắm bên hông ra. Ánh mắt hắn hướng về phía miệng hang ngầm, nơi bóng tối và sương mù đang quấn lấy nhau thành một bức màn dày đặc.
"Chuẩn bị xong thì xuất phát, chúng ta không có nhiều thời gian đâu."
Ba bóng người lặng lẽ rời khỏi nơi trú ẩn, hòa mình vào biển sương mù uế khí, bắt đầu hành trình tiến sâu vào trung tâm Vạn Uế Đầm Lầy.
…
Càng đi sâu vào trong, môi trường xung quanh càng trở nên khắc nghiệt và kinh khủng. Sương mù không còn là màu xám nhạt nữa mà chuyển sang một màu đen kịt, đặc quánh như keo, mang theo tính ăn mòn cực mạnh. Bất kỳ thực vật nào xui xẻo mọc lên ở đây đều bị uế khí gặm nhấm đến mức héo rũ, chỉ còn lại những cành cây khô khốc quắp lại như những ngón tay của bộ xương trắng. Dưới chân họ, nền đất biến thành những vũng lầy sền sệt bốc mùi tanh tưởi, thỉnh thoảng lại sủi lên những bọt khí to bằng cái bát, vỡ ra tung tóe thứ chất lỏng có độc tính cao.
Nếu là tu sĩ bình thường, khi bước vào khu vực này chắc chắn phải tiêu hao một lượng linh lực khổng lồ để duy trì lớp giáp bảo vệ bên ngoài, thời gian dài sẽ dẫn đến kiệt quệ và mất mạng. Thế nhưng đối với Tiểu Tử và Lôi Yên, nơi này chẳng khác nào một bồn tắm khổng lồ chứa đầy chất dinh dưỡng. Nhục thân Cấm Thần của hắn và thể chất dung nạp nghịch lôi của nàng không ngừng mở rộng lỗ chân lông, điên cuồng cắn nuốt uế khí xung quanh để bổ sung năng lượng. Thanh Phong thì xảo quyệt hơn, gã dán lên người ba bốn tấm Tị Độc Phù thượng phẩm, lại còn bám sát sau lưng Tiểu Tử để mượn Lĩnh Vực của hắn làm khiên chắn, vô cùng nhàn nhã mà tiến bước.
Đi được khoảng hai mươi dặm, Tiểu Tử đột nhiên giơ tay lên ra hiệu dừng lại. Hắn nheo mắt, thu liễm toàn bộ khí tức, áp sát thân mình vào một khối đá lớn nứt nẻ. Thanh Phong và Lôi Yên cũng nhanh chóng làm theo, nín thở quan sát động tĩnh phía trước.
Xuyên qua lớp sương mù đặc quánh, cách chỗ họ không xa là một dải đất trống trải hiếm hoi. Tại đó, một cảnh tượng vô cùng hãi hùng và tàn khốc đang diễn ra.
Hơn mười tên đệ tử mặc đạo bào xám của Trấn Man Tông, tay cầm pháp khí sáng loáng, đang vây quanh một nhóm năm sáu người tán tu ăn mặc rách rưới. Nhóm tán tu này rõ ràng là những kẻ vào đầm lầy săn thú tìm linh thảo, nhưng lại xui xẻo đụng mặt đội chấp pháp của tông môn. Bọn chúng không hề nói một lời thương lượng, trực tiếp dùng trận pháp áp chế và ra tay tàn sát. Tiếng kêu la thảm thiết vang lên xé rách màn sương. Từng người tán tu gục xuống trong vũng máu.
Điều đáng sợ nhất không phải là sự chém giết, mà là hành động của những tên đệ tử danh môn ngay sau đó. Bọn chúng lấy ra những chiếc bình ngọc màu đen, rót một thứ chất lỏng kỳ dị lên các xác chết. Ngay lập tức, máu tươi từ các thi thể giống như có sinh mệnh, tự động tụ tập lại thành những dòng suối nhỏ, trôi lơ lửng trên mặt đất rồi chảy dọc theo những đường rãnh đã được đào sẵn, hội tụ về một điểm trung tâm để vẽ nên một mạng lưới trận pháp màu đỏ rực rỡ, tản ra oán khí ngút trời.
"Huyết Sát Đại Trận," Thanh Phong hạ giọng thì thầm, sắc mặt tái nhợt đi vì phẫn nộ và ghê tởm. "Đám danh môn chính phái rác rưởi này, ngoài miệng thì rêu rao hành đạo cứu đời, sau lưng lại làm cái trò tà môn ngoại đạo bòn rút sinh mệnh con người. Chúng tàn ác còn hơn cả ma tu chính hiệu."
Tiểu Tử không nói gì, đôi mắt đen sâu thẳm của hắn lạnh lẽo như băng ngàn năm. Hắn đã quá quen với sự giả tạo của thế giới này. Kẻ mạnh nuốt kẻ yếu, đó là quy luật duy nhất không bao giờ thay đổi.
"Đừng manh động, chúng ta không phải đến đây để làm anh hùng cứu thế," Tiểu Tử truyền âm dặn dò, tay nắm chặt chuôi Khuyết Kiếm.
Dưới sự chỉ đạo của Thanh Phong, ba người bắt đầu thực hiện những màn luồn lách vô cùng ngoạn mục. Thanh Phong liên tục tung ra những tấm Ẩn Tức Phù và Huyễn Ảnh Phù, tạo ra những vùng không gian bóp méo ánh sáng và che giấu hoàn toàn nhiệt độ cơ thể. Gã tính toán từng đường đi nước bước, dựa vào sự am hiểu kiến thức trận pháp thiên tài để tìm ra những điểm mù trong mạng lưới cảnh giới của Huyết Sát Đại Trận.
Có những đoạn đường tuần tra quá gắt gao, không thể chỉ dựa vào bùa chú để qua mặt. Những lúc đó, Tiểu Tử liền hóa thành một bóng ma thực sự.
Khi một tên lính gác Trấn Man Tông vừa đi chệch khỏi đội hình để kiểm tra một bụi cây rung rinh, một vệt khói xám từ dưới mặt đất đột nhiên trỗi dậy vô cùng ma mị. Vực Ảnh Bộ được thi triển đến mức lô hỏa thuần thanh, Tiểu Tử xuất hiện ngay sau lưng tên lính gác mà không tạo ra bất kỳ một sự chấn động không khí nào. Khuyết Kiếm lạnh lẽo không mang theo sát khí chớp nhoáng vung lên. Một đường máu mỏng tang xuất hiện trên cổ họng tên lính, chặn đứng mọi âm thanh cầu cứu. Tiểu Tử đỡ lấy cái xác không cho nó ngã xuống gây tiếng động, trong khi Thanh Phong nhanh như chớp lướt tới, rắc một ít bột Hóa Thi Tán lên người hắn, biến cái xác thành một vũng nước đục ngầu hòa lẫn vào bùn lầy trong chớp mắt.
Sự phối hợp hoàn mỹ không một động tác thừa đó giúp bọn họ âm thầm xé rách vòng vây của Trấn Man Tông, cứ thế lầm lũi tiến về phía trước như những bóng ma săn mồi trong đêm tối.
Sau gần nửa ngày trời luồn lách căng thẳng, không khí xung quanh đột ngột thay đổi. Sự nặng nề của uế khí sương mù biến mất, thay vào đó là một luồng áp lực vô hình mang đậm sự cuồng bạo, cổ xưa và tàn nhẫn đè nặng lên mọi nỗ lực hô hấp.
Ba người bước ra khỏi rặng cây xương xẩu cuối cùng, đứng trên mép của một bờ vực rộng lớn.
Trước mắt họ là trung tâm của Vạn Uế Đầm Lầy, nơi đáng lẽ phải là một hồ bùn độc khổng lồ. Thế nhưng hiện tại, toàn bộ lượng bùn lầy đã khô cạn nứt nẻ, lộ ra một cái hố sâu hoắm khổng lồ có đường kính dài hơn mười dặm. Phía trên không trung của cái hố này, một cơn lốc xoáy năng lượng màu đen kịt đang không ngừng xoay vần, mang theo những tiếng rít gào của ngàn vạn oán linh. Đó chính là Ma Khí tinh thuần nhất của vị đại năng viễn cổ tỏa ra. Toàn bộ những đường vân máu của Huyết Sát Đại Trận từ khắp nơi trong đầm lầy đều đổ dồn về đây, hội tụ tại trung tâm đáy hồ, giống như vô số con rắn máu đang trườn tới để cắn xé một phong ấn khổng lồ.
"Trời ơi, áp lực kinh khủng quá," Thanh Phong ôm ngực rên rỉ, đầu gối gã run rẩy chực quỵ xuống. Luồng ma khí cường đại này đối với tu sĩ chính phái như một liều thuốc độc tàn phá tâm trí, ép gã phải dốc cạn linh lực để bảo vệ đan điền.
Tiểu Tử cũng cau mày, hắn cảm nhận được sự bài xích mãnh liệt từ khối năng lượng đen kịt kia. Lực lượng của Nhất Tinh Cấm Thần tuy vô cùng cường hãn nhưng bản chất của nó là sự phá hủy quy tắc, không cùng nguồn gốc với thứ ma công cổ xưa này. Hắn khẽ vận chuyển lực lượng, chuẩn bị chống đỡ sự tấn công của ma khí để mở đường bước xuống đáy hồ.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc hắn định bước tới, một hiện tượng vô cùng kỳ lạ và ngoài sức tưởng tượng đã xảy ra.
Luồng lốc xoáy ma khí đen kịt đang hung hăng gào thét trên không trung đột nhiên khựng lại. Giống như một con quái thú có linh tính vừa đánh hơi thấy mùi vị thân thuộc, toàn bộ khối năng lượng khổng lồ đó lập tức từ bỏ việc tạo áp lực lên Tiểu Tử và Thanh Phong. Chúng chuyển hướng, đổ dồn sự chú ý vào cô bé nhỏ nhắn đang đứng im lặng ở phía sau.
Lôi Yên ngẩng đầu lên, đôi mắt màu tím đen của nàng lúc này mở to, sâu thẳm như hai hố đen vũ trụ.
Từ bên trong cơ thể nàng, luồng nghịch lôi màu tím đen vốn dĩ luôn ngủ yên để bồi đắp kinh mạch đột nhiên bộc phát ra ngoài một cách vô thức. Những tia lôi điện không cuồng bạo nổ tung như lúc chiến đấu, mà chúng kéo dài ra, nhảy múa quanh thân hình nàng như những dải lụa phát sáng.
Cảnh tượng tiếp theo khiến cả Tiểu Tử và Thanh Phong đều sững sờ đến nín thở.
Khối ma khí đen kịt từ đáy hồ dâng lên, tuôn trào về phía Lôi Yên. Nhưng chúng không hề tấn công hay ăn mòn nàng. Ngược lại, ma khí đen kịt và nghịch lôi tím đen quấn quýt lấy nhau vô cùng hài hòa, đan xen, hòa quyện tạo thành một vầng hào quang rực rỡ và quỷ dị bao bọc lấy cô bé. Nó giống như một cuộc hội ngộ của những thế lực hắc ám nhất từ thời hồng hoang, tìm thấy sự đồng điệu tuyệt đối trong tâm hồn điên dại nhưng thuần khiết của Lôi Yên.
Ầm ầm ầm!
Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội như động đất. Từ dưới đáy cái hố khô cạn, tầng tầng lớp lớp đất đá vỡ vụn, nứt toác ra hai bên. Một luồng ánh sáng u ám bắn thẳng lên trời xanh, xua tan cả lốc xoáy ma khí.
Từ sâu trong lòng đất, một cánh cổng đá khổng lồ cao cả trăm trượng từ từ trồi lên. Cánh cổng được điêu khắc bằng vô số hình thù kỳ dị, ghi lại cảnh tượng hàng vạn sinh vật hung tợn đang quỳ gối phủ phục, hướng về một bóng hình cô độc đứng trên đỉnh núi sọ người. Phía trên đỉnh cổng, bốn chữ cổ triện khắc sâu vào đá tản ra uy áp vô song.
Vạn Ma Triều Bái.
Cánh cổng đá nặng nề kêu lên những tiếng kẽo kẹt rợn người rồi từ từ mở ra hai bên. Một luồng khí tức cổ xưa, mang theo sự tĩnh mịch, cô liêu nhưng lại vô cùng kiêu ngạo từ vạn năm trước thổi tràn ra ngoài. Nó không chào đón những kẻ mang trong mình dã tâm cướp đoạt như Trấn Man Tông. Nó mở ra vì cảm nhận được khí tức của một người thừa kế thực sự xứng đáng.
Lôi Yên đứng đó, ánh sáng tím đen chớp giật trong đáy mắt. Nàng như bị một giọng nói vô hình từ vạn năm trước thì thầm gọi mời. Không cần Tiểu Tử hay Thanh Phong nhắc nhở, đôi chân trần nhỏ bé của nàng chậm rãi bước lên phía trước, lơ lửng bước vào khoảng không bước xuống lòng hồ. Ma khí xung quanh tự động ngưng kết lại dưới chân nàng, hóa thành một chiếc cầu thang vô hình nâng đỡ nàng đi xuống.
Tiểu Tử nhìn bóng lưng của cô bé đang dần tiến về phía cánh cổng đá khổng lồ, khóe môi hắn lại một lần nữa nhếch lên, tạo thành một nụ cười ngạo nghễ và tự hào.
Hắn hiểu rồi. Cơ duyên này, ngôi mộ cổ này, truyền thừa ma công vô thượng này. Nó tồn tại ở đây, ngủ vùi dưới lớp bùn nhơ nhớp suốt ngàn vạn năm, chỉ để chờ đợi khoảnh khắc Lôi Yên mang theo nghịch lôi tím đen bước đến, phá vỡ mọi phong ấn để tái sinh trên thế gian này.