Nghịch Mệnh Bá Chủ Vạn Kiếp

Chương 1: VẠN KIẾP CHỢT TỈNH, HẬN CŨ KHÓ TAN



Mùa đông năm thứ ba trăm của niên hiệu Việt Quốc Thần Triều.

Tại vùng biên viễn phía Bắc, Thanh Vân Trấn nằm co mình dưới chân dãy núi Thạch Long hùng vĩ. Những cơn gió bấc rít qua các khe đá, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng cao, thổi tung những lớp tuyết trắng xóa phủ đầy lên những mái ngói rêu phong của Diệp gia phủ đệ.

Giữa sân luyện võ rộng lớn, một thiếu niên khoảng mười bảy tuổi đang quỳ gối trên nền đá xanh lạnh lẽo. Thân hình hắn gầy gò, chỉ mặc một bộ thanh y mỏng manh đã sờn cũ, đôi môi tím tái vì lạnh, nhưng đôi mắt lại nhắm nghiền, mồ hôi chảy dài dù cái lạnh đang bao trùm.

Hắn là Diệp Phàm, từng là thiên tài chói sáng nhất của Diệp gia, người đã thức tỉnh Linh Căn năm lên sáu tuổi, khiến cả Đế Kinh cũng phải chú ý. Thế nhưng, ba năm trước, sau một trận bạo bệnh kỳ quái, tu vi của hắn hoàn toàn biến mất, kinh mạch khô héo. Từ một kẻ đứng trên đỉnh cao, hắn rơi xuống bùn đen, trở thành "phế vật" để ngay cả kẻ hầu người hạ cũng có thể nhổ nước bọt khinh bỉ.

"Uỳnh!"

Một tiếng nổ trầm đục như tiếng sấm từ thời khai thiên lập địa vang lên sâu thẳm trong thức hải của Diệp Phàm. Trong giây phút đó, linh hồn hắn như bị xé toạc ra khỏi thực tại. Hàng triệu mảnh vỡ ký ức tuôn về như thác lũ cuồn cuộn. Hắn thấy mình đứng trên đỉnh Thái Cổ, một tay bóp nát trái tim của Thần Đế; hắn thấy mình ngâm mình trong huyết trì của Ma giới, lãnh đạo hàng vạn ma binh chinh phạt thiên đình; hắn thấy mình cô độc ngồi trên ngai vàng vĩnh hằng, nhìn chúng sinh hóa thành cát bụi qua hàng vạn kiếp luân hồi mộng ảo. Vạn kiếp mộng, mỗi một kiếp là một đời bá chủ, mỗi một đời đều kết thúc bằng sự cô độc tột cùng trên đỉnh cao quyền lực.

"Hóa ra... tất cả không phải là mộng."

Diệp Phàm mở bừng mắt. Một luồng ánh sáng màu tím sẫm, thâm thúy và tang thương lóe lên rồi biến mất trong sâu thẳm con ngươi. Hắn thở hắt ra một hơi, luồng khí nóng bỏng đến mức làm tan chảy cả một mảng tuyết trước mặt, để lộ ra nền đá xanh cứng nhắc. Hắn cúi xuống nhìn đôi bàn tay trắng bệch, gân xanh nổi lên của mình. Hiện tại, hắn vẫn chỉ là một thiếu niên tu vi Linh Khí Cảnh Nhất Phẩm, yếu ớt đến mức một cơn gió mạnh cũng có thể thổi bay. Nhưng tâm hồn bên trong cái xác này đã không còn là tên thiếu niên nhu nhược của ngày xưa nữa. Hắn là Nghịch Mệnh Chủ, kẻ đã quay về từ cõi vĩnh hằng để viết lại định mệnh của chính mình.

"Tô Thanh Tuyết, Diệp Hạo... Các ngươi vì muốn đoạt lấy Thiên Long Tủy Cốt của ta mà hạ độc 'Đoạn Linh Tán' (Dược phẩm Pháp Cấp - Ngũ Phẩm), khiến ta sống không bằng chết suốt ba năm qua."

Giọng nói của hắn trầm thấp, khàn đặc, nhưng mang theo một sức ép vô hình khiến không gian xung quanh như đông cứng lại. Sự phản bội của vị hôn thê và đứa em họ hàng bấy lâu nay tôn trọng mình như một nhát dao chí mạng. Nhưng đối với một kẻ đã trải qua vạn kiếp như hắn, hận thù giờ đây không còn là sự gào thét, mà là một ngọn lửa đen ngòm sẵn sàng thiêu rụi tất cả.

Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp. Nếu là tu sĩ bình thường của Việt Quốc, họ sẽ chọn luyện những công pháp chính tông như Việt Quốc Thần Quyết, nhưng Diệp Phàm thì khác. Hắn vận hành "Vạn Cổ Nghịch Mệnh Quyết" - thứ công pháp cấm kỵ mà hắn đã sáng tạo ra trong kiếp thứ 9.999 của mình.

Linh khí xung quanh sân tập đột ngột trở nên bạo loạn. Những hạt tuyết đang rơi bỗng khựng lại giữa không trung, sau đó điên cuồng xoay tròn quanh thân hình Diệp Phàm. Linh khí không đi vào kinh mạch theo cách thông thường, mà bị cưỡng ép chui vào từng lỗ chân lông, rèn giũa xương cốt và tẩy rửa tạp chất trong máu huyết của hắn. Xương cốt hắn phát ra tiếng "răng rắc" giòn giã như tiếng sấm mùa xuân.

Linh Khí Cảnh Nhất Phẩm... Tam Phẩm... Ngũ Phẩm... rồi dừng lại ở Thất Phẩm! Tu vi của hắn thăng tiến với tốc độ kinh hoàng. Phải biết rằng, ở vùng biên thùy này, một tu sĩ bình thường phải mất cả năm trời mới thăng được một phẩm cấp nhỏ, nhưng Diệp Phàm chỉ mất chưa đầy một nén nhang.

"Phàm nhi! Con vẫn còn quỳ ở đây sao? Trời lạnh thế này, con muốn tỷ phải đau lòng chết sao?" Một giọng nói lo lắng, nghẹn ngào vang lên. Một thiếu nữ mặc áo choàng lông cáo trắng chạy tới. Đó là Diệp Tố Tố, tỷ tỷ không cùng huyết thống, người duy nhất trong Diệp gia vẫn bảo vệ hắn suốt ba năm qua.

Diệp Phàm thu lại khí thế, sự lạnh lẽo trong mắt biến mất, thay vào đó là một chút ấm áp hiếm hoi. Hắn đứng dậy, đôi chân vốn dĩ tê dại giờ đây tràn đầy lực lượng. Hắn phủi đi lớp tuyết trên vai, mỉm cười:

"Tỷ tỷ, đừng lo. Đệ chỉ là đang cảm nhận hơi thở của trời đất thôi."

Tố Tố sững sờ. Nàng cảm thấy đệ đệ của mình đã thay đổi hoàn toàn. Vẫn khuôn mặt gầy gò ấy, nhưng khí chất lại sừng sững như ngọn núi cao không thể chạm tới.

"Phàm nhi... đệ... đệ khỏe lại rồi sao?" Nàng run rẩy đưa tay chạm vào trán hắn. Diệp Phàm nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tỷ tỷ, truyền vào đó một luồng khí ấm áp:

"Tỷ à, nợ của chúng ta, từ hôm nay đệ sẽ bắt đầu thu lại. Những kẻ đã lấy đi của chúng ta cái gì, đệ sẽ bắt chúng phải trả lại gấp mười lần, bằng cả máu và nước mắt."

Ngay lúc đó, phía cổng sân luyện tập vang lên tiếng cười nhạo báng quen thuộc:

"Ồ, phế vật mà cũng biết nói lời hùng hồn sao? Diệp Phàm, xem ra hôm nay ngươi chưa bị ăn roi da (Binh khí Pháp Cấp - Nhị Phẩm) nên ngứa miệng rồi phải không?"

Diệp Phàm quay đầu lại, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm. Kẻ đang đi tới chính là Diệp Hạo. Khởi đầu của một huyền thoại tại Việt Quốc, chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc này.