Nghịch Mệnh Bá Chủ Vạn Kiếp

Chương 20: QUYẾT CHIẾN ĐẾ KINH, THIÊN LA ĐỊA VÕNG



Sau khi ngọn lửa tím của Nghịch Mệnh Kiếm thiêu rụi tàn tích cuối cùng của Thiên Võ Tông, Vân Thành chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Tin tức về việc một thiếu niên vác thanh sắt đen, một mình diệt tận gốc bá chủ vùng biên viễn đã lan đi với tốc độ chóng mặt, khiến các thế lực xung quanh run rẩy. Tuy nhiên, Diệp Phàm không ở lại để tận hưởng vinh quang.

Hắn cùng Trần Linh Lung cưỡi trên một con Linh Hạc cấp 4, hướng thẳng về Đế Kinh của Việt Quốc. Trên lưng hạc, gió thổi lồng lộng khiến tà áo thanh y của Diệp Phàm tung bay. Hắn đang trầm mặc, tay vân vê ba mảnh vỡ Luân Hồi Ấn đã được hàn gắn sơ bộ. Chúng đang tỏa ra một hơi ấm kỳ lạ, nhưng đồng thời cũng cảnh báo hắn về một sự tồn tại không thuộc về thế gian này đang trỗi dậy tại kinh đô.

"Diệp Phàm, Đế Kinh hiện tại không còn là nơi an toàn như trước." Trần Linh Lung nhìn về phía chân trời, nơi những cung điện dát vàng của Việt Quốc đang lờ mờ hiện ra. "Phụ hoàng ta bị hôn mê bí ẩn, Thái sư Lý Huyết Ngạn đã nắm toàn bộ binh quyền. Hắn không chỉ là một tu sĩ Hóa Thần Cảnh tầng 8, mà còn là kẻ có mưu đồ thâm sâu nhất Trung Thổ. Ta nghi ngờ hắn chính là kẻ đứng sau 'giật dây' Thiên Võ Tông."

Diệp Phàm nhếch môi, ánh mắt tím thẫm khẽ dao động: "Hóa Thần tầng 8 sao? Nghe có vẻ hơi cứng, nhưng răng ta dạo này cũng khỏe lắm. Điều ta quan tâm không phải là lão già họ Lý kia, mà là cái thứ đang núp bóng sau lưng lão. Linh Lung, trận đấu này không phải chỉ là chém giết, mà là một ván cờ. Kẻ thua cuộc không chỉ mất mạng, mà còn mất cả linh hồn."

Vừa đến cửa Đế Kinh, Diệp Phàm đã cảm nhận được điều bất thường. Khác với vẻ sầm uất thường ngày, không gian nơi đây bị bao phủ bởi một trận pháp vô hình mang tên "Cửu Khúc Linh Tiêu Trận". Đây là trận pháp chuyên dùng để áp chế tu vi. Bất kỳ ai bước vào, nếu không có lệnh bài của hoàng tộc, sẽ bị giáng một đại cảnh giới.

"Ái chà, đón tiếp nồng hậu quá nhỉ." Diệp Phàm nhảy xuống từ lưng hạc, thanh sắt đen lại vắt lên vai.

Ngay lập tức, hàng vạn binh sĩ mặc giáp đen từ trong bóng tối hiện ra, bao vây lấy hai người. Dẫn đầu là một vị tướng trẻ tuổi, gương mặt lạnh lùng, đó là Lý Thành, con trai cả của Thái sư.

"Trần Linh Lung, ngươi cấu kết với tà ma ngoại đạo, sát hại đồng môn Thiên Võ Tông, nay còn dám vác mặt về kinh? Thái sư có lệnh, bắt sống ngươi, còn tên tiểu tử kia... giết tại chỗ!" Lý Thành lạnh lùng phất tay.

Hàng vạn mũi tên mang theo linh lực hỏa hệ bắn ra như mưa rào. Diệp Phàm không hề lùi lại, hắn nhìn Trần Linh Lung rồi cười vô sỉ: "Đứng sát vào ta, nếu không da mặt nàng sẽ bị nướng chín đấy."

Hắn không rút kiếm. Diệp Phàm bước lên một bước, tay trái kết ấn, tay phải vung mạnh về phía trước. "Nghịch Mệnh Kéo Dài - Thời Gian Đình Trệ!"

Một vòng sóng màu tím lan tỏa. Hàng vạn mũi tên đang lao tới bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, run rẩy như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Diệp Phàm thong dong bước đi giữa những mũi tên lơ lửng, tiến thẳng tới trước mặt Lý Thành.

"Ngươi... ngươi làm thế nào?" Lý Thành kinh hoàng, định lùi lại nhưng nhận ra đôi chân mình đã bị đóng băng vào mặt đất từ lúc nào.

Diệp Phàm đưa tay vỗ vỗ vào mặt vị tướng trẻ: "Về bảo với cha ngươi, dùng loại trận pháp rách nát này để đón ta là một sự sỉ nhục. Ta cho các ngươi một canh giờ để chuẩn bị một cái gì đó 'khó' hơn một chút. Nếu không, ta sẽ đốt sạch cái phủ Thái sư của lão."

Nói xong, Diệp Phàm búng tay một cái. BÙM! Toàn bộ mũi tên quay ngược đầu lại, bắn tan nát hàng ngũ thiết giáp quân, tạo ra một con đường thẳng tắp tiến vào cung điện.

Khi Diệp Phàm và Trần Linh Lung bước vào Điện Kim Loan, không hề có cảnh tượng đao binh hỗn loạn như tưởng tượng. Thay vào đó, Lý Thái sư - Lý Huyết Ngạn - đang ngồi thong thả trước một bàn cờ vây khổng lồ đặt giữa đại điện. Phía sau lão, một bóng đen cao lớn ẩn hiện, tỏa ra khí tức Luyện Hư Cảnh nhàn nhạt.

"Nghịch Mệnh Chủ, ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng." Lý Huyết Ngạn không ngẩng đầu, tay cầm quân cờ đen đặt xuống bàn. "Ngươi diệt Thiên Võ Tông, thu thập mảnh vỡ Luân Hồi, tất cả đều nằm trong dự tính của ta. Ngươi tưởng mình là thợ săn, nhưng thực chất, ngươi chỉ là kẻ đi thu hoạch bảo vật hộ ta mà thôi."

Diệp Phàm nheo mắt. Hắn nhận ra bàn cờ này không phải là gỗ đá bình thường, mà là "Thiên Địa Kỳ Trận". Mỗi quân cờ trên bàn tương ứng với một sinh mạng của người dân Đế Kinh. Nếu hắn thắng cờ, dân chúng sống; nếu hắn thua hoặc dùng vũ lực phá bàn, toàn bộ Đế Kinh sẽ nổ tung.

"Độ khó tăng lên rồi đây." Diệp Phàm lẩm bẩm. Hắn ngồi xuống đối diện Lý Huyết Ngạn, thanh sắt đen đặt ngang đùi. "Lão già, ngươi dùng mạng của hàng triệu người để ép ta đánh cờ? Ngươi có biết ta ghét nhất là bị người khác dắt mũi không?"

"Đánh cờ đi, hoặc là nhìn Việt Quốc diệt vong." Lý Huyết Ngạn cười hiểm độc.

Trần Linh Lung đứng bên cạnh, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Nàng biết Diệp Phàm mạnh, nhưng đây là một trận chiến về tâm trí và sự kiềm chế. Nếu Diệp Phàm rút kiếm, hắn sẽ thắng Lý Huyết Ngạn nhưng sẽ mang danh đồ tể sát hại cả kinh thành.

Diệp Phàm nhìn vào bàn cờ, nhãn lực của Nghịch Mệnh Chủ bắt đầu phân tích. Mỗi bước đi của Lý Huyết Ngạn đều chứa đầy sát chiêu và những cái bẫy linh hồn. Hắn cảm nhận được thọ nguyên của mình đang bị bàn cờ này âm thầm rút trích sau mỗi quân cờ hạ xuống.

"Thú vị. Vậy ta sẽ cho ngươi thấy, Nghịch Mệnh Chủ đánh cờ như thế nào."

Diệp Phàm cầm một quân cờ trắng, nhưng hắn không đặt lên bàn. Hắn bóp nát quân cờ, biến nó thành bột mịn rồi thổi vào bàn cờ. Bột trắng rơi xuống, lấp đầy các rãnh của trận pháp, khiến các quân cờ đen của Lý Huyết Ngạn bị kẹt cứng.

"Ngươi... ngươi đang phá hoại quy tắc!" Lý Huyết Ngạn biến sắc.

"Quy tắc là do kẻ mạnh viết ra. Ngươi dùng mạng người làm cờ, ta dùng thọ nguyên của mình làm mực để vẽ lại bàn cờ này." Diệp Phàm cười ngạo nghễ, đồng tử tím sẫm rực sáng. "Lão già, nhìn cho kỹ đây!"

Diệp Phàm vỗ mạnh tay xuống bàn cờ. Nghịch Mệnh Chi Lực xâm nhập vào từng mạch máu của trận pháp. Hắn không phá trận, mà hắn đang "đồng hóa" trận pháp. Thay vì lấy mạng dân chúng, hắn ép bàn cờ phải hút linh lực từ chính Lý Huyết Ngạn và cái bóng đen phía sau lão.

"A!!!" Lý Huyết Ngạn hét lên đau đớn khi thấy linh lực Hóa Thần tầng 8 của mình bị rút đi như thác đổ.

Ngay lúc đó, bóng đen phía sau lão rốt cuộc cũng lộ diện. Đó là một gã nam tử mặc ma bào, trên trán có hình xăm một con mắt đỏ rực - Ma sứ của Vạn Ma Khâu.

"Nghịch Mệnh Chủ, ngươi dám dùng thuật 'Nghịch Chuyển Nhân Quả' ngay trước mặt ta?" Ma sứ gầm lên, bàn tay khô héo thò ra, bóp nát bàn cờ vây, phá tan sự giằng co.

Áp lực Luyện Hư Cảnh thực sự bùng nổ. Toàn bộ Điện Kim Loan sụp đổ thành đống đổ nát trong tích tắc. Trần Linh Lung bị hất văng ra xa, Diệp Phàm kịp thời che chắn cho nàng nhưng ngực hắn cũng nhói lên, một ngụm máu tươi tràn ra khóe môi. Đây là lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh, hắn gặp phải một đối thủ có thể làm hắn bị thương thực sự.

"Luyện Hư Cảnh tầng 2..." Diệp Phàm đứng dậy, phủi bụi trên áo, nụ cười trên môi càng thêm điên cuồng. "Độ khó này mới xứng đáng để ta rút kiếm chân chính."

Ma sứ không nói lời thừa, gã tung ra một chưởng mang theo ma hỏa đen kịt: "Giao ra Luân Hồi Ấn, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây."

Diệp Phàm không tránh né. Hắn cầm lấy thanh sắt đen bằng cả hai tay. Lần này, lưỡi kiếm tím sẫm không chỉ rực sáng mà còn bốc lên một luồng khí tức xám tro lạnh lẽo - sức mạnh của sự tàn lụi.

"Nghịch Mệnh Kiếm Chiêu Thứ Sáu: Thời Không Trảm!"

Diệp Phàm vung kiếm, nhưng đường kiếm này không hướng về Ma sứ. Hắn chém vào không trung phía trước mặt mình. Không gian bị rách ra một đường đen ngòm, nuốt chửng toàn bộ ma hỏa của đối phương. Ngay sau đó, Diệp Phàm biến mất.

Ma sứ kinh hãi cảm nhận được nguy hiểm từ phía sau lưng, nhưng đã quá muộn. Diệp Phàm xuất hiện từ trong vết nứt không gian, lưỡi kiếm tím đâm xuyên qua bả vai của gã ma sứ.

"Ngươi... ngươi có thể khống chế không gian?" Ma sứ gào lên, gã quay người lại, tung ra một đòn liều mạng khiến Diệp Phàm phải lùi lại mấy bước.

Cuộc chiến giữa một Hóa Thần tầng 5 và một Luyện Hư tầng 2 diễn ra như một cơn bão cấp 12, san bằng toàn bộ hoàng cung Việt Quốc. Diệp Phàm bị đẩy vào thế khó khi Ma sứ liên tục dùng ma công quỷ dị để phong tỏa các giác quan của hắn. Hắn liên tục bị trúng đòn, máu thấm đẫm thanh y, nhưng mỗi vết thương lại làm cho Nghịch Mệnh Chi Lực trong người hắn hoạt động mạnh mẽ hơn.

"Chết đi, kẻ nghịch mệnh!" Ma sứ tích tụ toàn bộ ma lực thành một thanh trường thương đen kịt, đâm thẳng vào tim Diệp Phàm.

Đúng lúc này, Diệp Phàm dừng lại. Hắn nhắm mắt, ba mảnh vỡ Luân Hồi Ấn trong nhẫn trữ vật bỗng bay ra, xếp thành một hình tam giác quanh người hắn. Một bức tường ánh sáng thời gian hiện ra, chặn đứng thanh trường thương đen chỉ cách ngực hắn nửa thốn.

"Ngươi thua rồi, tên ma đầu."

Diệp Phàm mở mắt, đồng tử của hắn giờ đây không còn màu tím, mà là một màu trắng xóa thuần khiết của sự khởi đầu và kết thúc. Hắn dùng tay không bắt lấy mũi thương ma lực, bóp nát nó như bóp một cọng bún.

"Nghịch Mệnh - Vạn Vật Quy Nguyên!"

Một luồng sáng trắng khổng lồ bùng phát từ người Diệp Phàm, quét qua toàn bộ Đế Kinh. Những kẻ phe cánh của Lý Thái sư, những con ma vật đang ẩn nấp, tất cả đều bị ánh sáng này phân giải thành linh khí nguyên thủy. Ma sứ không kịp kêu lên một tiếng thảm thiết, cả cơ thể gã bị ánh sáng nuốt chửng, chỉ để lại một mảnh vỡ thứ tư của Luân Hồi Ấn - mảnh vỡ màu đỏ rực như máu.

Khi ánh sáng tan đi, cả kinh thành trở nên yên tĩnh đến lạ thường. Lý Huyết Ngạn đã hóa thành một kẻ mất hết tu vi, già nua và điên dại ngồi giữa đống đổ nát.

Diệp Phàm thu lại thanh kiếm, cơ thể hắn cũng loạng choạng, suýt ngã xuống. Trần Linh Lung lao tới đỡ lấy hắn, đôi mắt nàng nhòe đi: "Diệp Phàm, ngươi... ngươi không sao chứ?"

Diệp Phàm tựa đầu vào vai nàng, hơi thở dồn dập nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười vô sỉ: "Ta đã bảo rồi... ta đói lắm. Trận này khó thật, suýt chút nữa là ta phải dùng đến bài tẩy cuối cùng rồi. Nào, công chúa... sính lễ giang sơn ta đã giữ hộ nàng rồi, giờ thì... dắt ta về cung nấu cơm đi."

Trần Linh Lung bật cười trong nước mắt. Nàng nhìn quanh Đế Kinh đang dần tỉnh lại sau cơn ác mộng, rồi nhìn người đàn ông trước mặt. Nàng biết, từ hôm nay, tên của Diệp Phàm sẽ không chỉ là một huyền thoại, mà là một nỗi khiếp sợ cho bất kỳ thế lực nào dám chạm vào giới hạn của hắn.

Nhưng trong bóng tối sâu thẳm của Vạn Ma Khâu, một đôi mắt già nua và thâm hiểm vừa mở ra. "Nghịch Mệnh Chủ đã thu thập được bốn mảnh... Thú vị, để hắn thu thập thêm đi, đến lúc đó chúng ta thu hoạch một thể cũng chưa muộn."

Diệp Phàm dường như cảm nhận được ánh nhìn đó, hắn nhìn về phía trời xa, khẽ nhếch môi: "Cứ đợi đó, ai là thợ săn, ai là con mồi, hồi sau sẽ rõ."