Nghịch Mệnh Bá Chủ Vạn Kiếp

Chương 3: HUYỀN CÔNG TÁI HIỆN, CÁI BẪY TRONG KHO



Sau khi tiễn đám người Diệp Hạo bằng những cú tát "nồng ấm", Diệp Phàm thản nhiên ngồi trong gian phòng nhỏ của mình, thưởng thức đĩa bánh cuốn nóng hổi do đích thân Diệp Tố Tố làm. Hơi khói nghi ngút mang theo mùi hành phi thơm nức, làm dịu đi cái lạnh lẽo của mùa đông biên viễn.

Hắn nhai chậm rãi, ánh mắt nhìn qua cửa sổ hướng về phía hậu sơn của Diệp gia. Nơi đó linh khí mỏng manh, nhưng lại có một luồng khí tức âm hàn mà chỉ những kẻ có thần hồn vạn kiếp như hắn mới cảm nhận được.

"Tỷ à, sau khi cha mất tích, tài sản của đại phòng chúng ta đều bị nhị thúc quản lý hết rồi phải không?" Diệp Phàm buông đũa, thản nhiên hỏi.

Diệp Tố Tố nghe vậy thì khựng lại, đôi vai gầy khẽ run lên. Nàng thở dài đầy vẻ bất lực: "Phải, từ tiền trợ cấp linh thạch hàng tháng cho đến kho linh dược mà cha mẹ để lại, tất cả đều nằm trong tay Đại trưởng lão Diệp Nam Thiên. Họ nói... đệ bị phế, dùng Dược Đan chỉ phí phạm nên đã tịch thu tất cả để bồi dưỡng cho Diệp Hạo."

Diệp Phàm cười khẩy, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn gỗ mục: "Bồi dưỡng cho cái đầu heo đó sao? Thật là sỉ nhục hai chữ linh dược. Tỷ yên tâm, tối nay đệ sẽ đi lấy lại một chút 'tiền lãi'. Những gì họ nợ tỷ đệ mình, đệ sẽ thu đủ."

"Phàm nhi, đệ đừng làm liều! Nhị thúc đã đạt đến Linh Hải Cảnh Nhị Phẩm, hộ vệ ở Linh Dược Các rất nghiêm ngặt..."

Diệp Phàm đứng dậy, nắm lấy bàn tay mảnh dẻ của tỷ tỷ, ánh mắt tràn đầy sự tự tin của một kẻ đứng đầu: "Tỷ à, ở cái Việt Quốc này, nếu đệ muốn lấy thứ gì, không ai có thể ngăn cản. Tỷ cứ ngủ thật ngon, sáng mai dậy sẽ có bất ngờ."

Đêm đó, trăng mờ bị mây đen che khuất, Thanh Vân Trấn chìm vào tĩnh mịch.

Diệp Phàm vận hành "Nghịch Mệnh Bộ". Đây là một loại kỹ thuật di chuyển cao cấp, dù tu vi hiện tại của hắn sau khi đột phá đã là Linh Khí Cảnh Thất Phẩm, nhưng sự quỷ quyệt đã đủ để qua mặt những kẻ tầm thường.

Trước mắt hắn là Linh Dược Các - tòa tháp ba tầng cất giấu bảo vật của Diệp gia. Diệp Phàm hiên ngang đi qua cửa chính, hai gã hộ vệ dù mắt đang mở nhưng lại hoàn toàn không thấy hắn. Đây chính là "Thần Hồn Ám Thị" - đẳng cấp áp chế tuyệt đối về linh hồn.

Bên trong Linh Dược Các, mùi thảo mộc nồng nàn tỏa ra. Diệp Phàm lướt qua những kệ gỗ chứa linh dược hạ phẩm, ánh mắt đầy vẻ khinh thường: "Cái này là cỏ cho trâu ăn sao? Còn gốc Nhân Sâm này... mốc thế mà cũng coi là Linh Cấp Nhất Phẩm của Việt Quốc?"

Hắn tiến thẳng lên tầng hai. Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại trước một chiếc hộp gỗ màu đen được phong ấn bằng bùa chú.

"Đây rồi, Huyết Lam Hoa và Hỏa Linh Chi (Linh Cấp Tam Phẩm)." Diệp Phàm nhếch mép. Đây vốn là đồ cha hắn để lại, nhưng đã bị nhị thúc chiếm đoạt trắng trợn.

Ngay khi tay Diệp Phàm vừa chạm vào hộp gỗ, một luồng hào quang đỏ rực từ trận pháp ẩn giấu bùng phát. Một tiếng chuông báo động vang dội khắp Diệp phủ, xé toạc màn đêm.

"Kẻ nào gan to bằng trời, dám đột nhập Linh Dược Các!" Một tiếng gầm đầy uy quyền vang lên. Đó là Diệp Nam Thiên.

Diệp Phàm không hề hoảng loạn, thong dong nhét hai hộp gỗ vào ngực áo. Chỉ trong vài nhịp thở, cửa Linh Dược Các bị phá tung. Diệp Nam Thiên cùng hàng chục hộ vệ vây kín lối thoát. Khi nhìn thấy Diệp Phàm, lão sửng sốt, sau đó là sự tức giận tột độ:

"Diệp Phàm! Là tên súc sinh ngươi? Ngươi đánh con ta tàn phế, giờ còn dám cả gan trộm cắp? Hôm nay ta phải phế bỏ ngươi!"

Diệp Phàm khoanh tay, dáng vẻ vô sỉ đến mức khiến người ta ngứa răng: "Nhị thúc, lời này sai rồi. Ta đang 'thu hồi tài sản thừa kế'. Với lại, tốc độ của ông chậm quá, tối qua chắc lại thức khuya với dì mười ba hả?"

"Ngươi tìm chết!" Diệp Nam Thiên vận chuyển linh lực Linh Hải Cảnh Nhị Phẩm, một chưởng mang theo kình phong xé gió lao tới.

Nhưng Diệp Phàm chỉ khẽ lách người, thân hình như ảo ảnh. Hắn đứng trên mái tháp, dưới ánh trăng mờ, vẫy vẫy cái túi dược liệu:

"Nhị thúc, cảm ơn sự hiếu khách. Mấy gốc linh dược này coi như là tiền lãi. Ngày mai gặp lại tại cuộc họp gia tộc, nhớ chuẩn bị quan tài cho cái danh dự của ông nhé!"

Dứt lời, Diệp Phàm biến mất vào màn đêm. Hắn không về phòng ngay mà tìm nơi vắng vẻ. Nhìn những gốc dược liệu trong tay, Diệp Phàm khẽ lẩm bẩm:

"Một nửa làm Dược Đan để tỷ tỷ bồi bổ, một nửa luyện thành Độc Đan. Ngày mai, ta sẽ cho Diệp gia biết thế nào là 'Nghịch Mệnh'!"