Nghịch Mệnh Kim Phượng

Chương 5



5.

Ngày lành đã đến.

Kinh thành náo nhiệt.

Thượng thư phủ chăng đèn kết hoa đỏ rực khắp nơi.

Tiếng trống chiêng vang dội từ đầu đường đến cuối phố.

Đội ngũ sính lễ của Đông Cung kéo dài đằng đẵng, lụa là châu báu lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Quan viên đại thần, các phu nhân cùng tiểu thư quyền quý đều tề tựu đông đủ.

Ai nấy đều trầm trồ.

"Sính lễ thật long trọng."

"Thái t.ử điện hạ coi trọng Thương Dao tiểu thư như vậy."

"Đông Cung sắp có chủ rồi."

Thương Thế Hải đứng ở đại môn, tự tay nghênh đón khách khứa.

Gương mặt gã ngập tràn vẻ đắc ý.

Gã khẽ vuốt râu, nụ cười không dứt.

"Đại nhân, chúc mừng, chúc mừng."

"Thượng thư phủ sắp có một vị Thái t.ử phi rồi."

Thương Thế Hải cười lớn:

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Đồng hỷ, đồng hỷ."

"Các vị mời vào trong."

Mẹ kế đứng bên cạnh gã, trang sức vàng ngọc lộng lẫy, bận rộn tiếp đón các phu nhân.

Bà ta che miệng cười khẽ, ánh mắt tràn đầy sự kiêu ngạo.

Khách khứa trong sảnh không ngớt lời ca tụng.

"Thương Dao tiểu thư mang Phượng cốt trời sinh, quả nhiên là thiên mệnh."

"Phải đó, tuyệt đối không sai được."

Hôm nay, không một ai nhắc đến cái tên Thương Lục.

Càng không một ai nhớ về vị Đích nữ lưu lạc bến sông kia.

Trong mắt họ, đại cục đã định.

Thương Thế Hải nhìn đội sính lễ đã vào đến sân, thầm nghĩ trong lòng.

"Chỉ cần hôm nay hoàn thành hôn ước."

"Mọi lời đồn đại nhảm nhí ngoài kia sẽ tự khắc biến mất."

"Thương gia sẽ một bước lên mây."

Bên trong đại sảnh.

Không khí trang nghiêm.

Thương Dao bước ra từ sau bình phong.

Nàng ta mặc một bộ lễ phục thêu phượng hoàng rực rỡ, khí chất đoan trang, bước đi uyển chuyển.

Vệt đen trên mặt nàng ta hôm nay đã được lớp phấn son dày cộm che giấu kỹ càng.

Nàng ta nhìn Thái t.ử, ánh mắt ngập tràn vẻ kiêu kỳ.

Thái t.ử đứng ở giữa sảnh.

Phong thái của người đứng đầu Đông Cung vô cùng trầm ổn, uy nghiêm.

Chàng nhìn Thương Dao, khẽ gật đầu.

Mẹ kế đứng một bên thúc giục hạ nhân:

"Dâng trà."

"Mời điện hạ và tiểu thư hành lễ."

Thái t.ử tiến lên một bước.

Người hầu cung kính dâng lên khay ngọc, trên đó đặt sính thư của Đông Cung.

Thái t.ử đưa tay ra, chuẩn bị tự tay trao sính thư cho Thương Dao.

Hôn ước sắp thành.

Thương Dao nín thở, đôi tay run lên vì kích động.

"Ta thắng rồi."

Nàng ta nghĩ.

Chính ngay vào khoảnh khắc ngón tay Thái t.ử chạm vào sính thư.

Từ phía cửa chính, một giọng nói bình tĩnh, trong trẻo đột ngột vang lên:

"Khoan đã."

Giọng nói không lớn.

Nhưng lại mang theo linh lực mạnh mẽ, chấn động màng nhĩ của tất cả mọi người.

Toàn bộ đại sảnh đồng loạt quay đầu lại.

"Kẻ nào?"

"Ai dám cả gan phá vỡ đại lễ của Đông Cung?"

Cửa phủ mở rộng.

Một bóng người chậm rãi bước tới.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng.

Cả đại sảnh bỗng chốc c.h.ế.t lặng.

Là Thương Lục.

Nhưng hôm nay, nàng không còn khoác bộ đạo bào cũ kỹ bạc màu nữa.

Nàng khoác trên mình một bộ trường y màu trắng ngà, trên tà áo thêu những đường chỉ vàng nhạt tinh tế.

Trang nhã.

Thanh khiết.

Trang nghiêm.

Mái tóc nàng được bới cao, cố định bằng một thanh ngọc giản đơn.

Khí độ quanh người nàng tỏa ra một áp lực vô hình, cao quý đến mức khiến người ta muốn quỳ lạy.

Khí chất ấy, hoàn toàn đè bẹp sự xa hoa, lộng lẫy có phần dung tục của Thương Dao.

Thái t.ử sững sờ.

Chàng nhìn chăm chằm vào cô gái vừa bước vào.

"Đây là nữ đạo sĩ trong lời đồn?"

Chàng thầm nghĩ.

"Vì sao khí độ này..."

"Còn giống Phượng hoàng hơn cả Thương Dao?"

Mẹ kế nhìn thấy nàng thì nụ cười tắt ngấm, hộ vệ bên cạnh định động thủ nhưng gã nhớ đến kết cục của Thương Tùng liền rụt tay lại.

Thương Dao nghiến răng, sắc mặt dưới lớp phấn son trở nên vặn vẹo.

"Ngươi lại đến phá ta!"

Thương Lục không nhìn Thương Dao.

Nàng cũng không liếc mắt nhìn Thương Thế Hải.

Nàng dẫm lên t.h.ả.m đỏ, bước từng bước thong thả đến giữa sảnh, đứng đối diện với Thái t.ử.

Nàng nhìn thẳng vào mắt chàng, thần sắc không kiêu ngạo không siểm nịnh.

"Quận chúa Thương Lục, bái kiến Thái t.ử điện hạ."

Nàng khẽ khom lưng hành lễ.

Thái t.ử nhướng mày: "Ngươi đến đây làm gì?"

"Điện hạ, ta đến không phải để cướp hôn."

Thương Lục thản nhiên nói.

"Ta đến để trả lại sự thật cho hoàng tộc."

Nói xong, nàng giơ bàn tay trái lên.

Nàng thong thả lấy từ trong tay áo ra một ống tre cổ kính, loang lổ vết dấu thời gian.

Ống tre vừa xuất hiện, một luồng khí thuần dương nhạt nhòa liền bao bọc xung quanh nó.

Thương Lục mở nắp ống tre.

Nàng rút ra một cuộn giấy da dê cổ và một mảnh lụa vàng.

"Đây là cái gì?"

Khách khứa phía dưới xầm xì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thương Lục mở cuộn giấy ra, hướng về phía Thái t.ử và các đại thần có mặt.

"Thánh chỉ mật của Tiên Hoàng."

"Và Khế ước Thiên mệnh do chính tay người lưu lại mười lăm năm trước."

Giọng nàng bình thản nhưng đầy sức nặng.

Các vị đại thần lâu năm trong triều lập tức đứng bật dậy.

Họ nhìn chăm chằm vào con dấu đỏ rực trên cuộn giấy.

"Đúng là dấu ấn của Tiên Hoàng!"

"Phong cách chữ viết này, dấu triện này, không thể làm giả!"

"Khế ước Thiên mệnh của Đích nữ Thương gia quả thực có tồn tại!"

Đại sảnh bắt đầu d.a.o động dữ dội.

Họ nhìn sang Thương Thế Hải.

Thương Thế Hải lúc này mặt cắt không còn một giọt m.á.u, mồ hôi hột chảy ròng ròng.

Gã nhìn cuộn giấy trên tay Thương Lục, đồng t.ử co rút kịch liệt.

Thương Dao ở một bên đứng không vững, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng.

"Không thể nào..."

"Thứ đó đáng lẽ đã bị thiêu hủy cùng mật thất năm xưa rồi!"

"Sao nàng ta lại có được?"

Nàng ta bắt đầu hoảng loạn, bàn tay siết c.h.ặ.t đến rách cả lụa áo.

Thương Lục cất giọng, thanh âm vang vọng khắp đại sảnh:

"Điện hạ."

"Năm xưa Tiên Hoàng ban hôn, ngài đính ước là với Đích nữ mang Phượng cốt chân chính của phủ Thượng thư."

Nàng quay sang, nhìn lướt qua Thương Dao một cái, rồi lại nhìn Thái t.ử.

"Nếu người đang đứng cạnh ngài hôm nay..."

"Chỉ là một kẻ mượn vận, một cái vỏ rỗng dùng cấm thuật tà môn để lừa gạt hoàng gia."

Thương Lục tiến lên một bước, dằn từng chữ:

"Vậy hôm nay..."

"Ngài muốn cưới ai?"

Lời vừa thốt ra, cả đại sảnh hoàn toàn yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.

Sự thật chấn động này khiến văn võ bá quan không ai dám thở mạnh.

Thương Dao hoàn toàn mất trí, nàng ta điên cuồng hét lên:

"Ngươi ngậm m.á.u phun người!"

"Thứ đó là giả! Ngươi làm giả thánh chỉ!"

Nói rồi, Thương Dao mất hết lý trí, lao thẳng về phía Thương Lục định giật lấy ống tre và cuộn giấy.

"Trả cho ta!"

Nàng ta vồ tới.

Thương Lục đứng im bất động, mắt không thèm chớp.

Ngay khi Thương Dao vừa áp sát đến khoảng cách một thước.

Oàng——

Lá bùa hộ thân giắt trong n.g.ự.c áo của Thương Lục đột ngột phát sáng, một luồng ánh sáng vàng kim thuần khiết bộc phát.

Khí thuần dương như một bức tường khí vô hình, nhẹ nhàng đập vào người Thương Dao.

Phịch.

Thương Dao bị bật ngược trở lại, ngã ngồi sụp xuống nền đất đá lạnh lẽo.

Nàng ta không hề bị thương tổn đến thân thể.

Nhưng trước mặt toàn bộ khách khứa quyền quý và Thái t.ử, tư thế ngã nhào nhếch nhác này khiến nàng ta mất sạch thể diện.

Trâm cài trên đầu lệch lạc, phấn son trên mặt nhạt đi vì mồ hôi.

"Dao nhi!" Mẹ kế kinh hãi lao lên đỡ con gái.

Thái t.ử nhìn cảnh tượng đó, chân mày nhíu c.h.ặ.t lại.

Chàng nhìn Thương Dao đang t.h.ả.m hại dưới đất, rồi lại nhìn cuộn thánh chỉ mật mang con dấu Tiên Hoàng trên tay Thương Lục.

Lần đầu tiên trong đời, vị Thái t.ử trầm ổn này bắt đầu hoài nghi toàn bộ hôn ước này.

"Thần phục, hay lừa dối?"

Chàng nhìn Thương Lục bằng ánh mắt sâu sắc.

Sự việc vẫn chưa dừng lại ở đó.

Khí thuần dương phát ra từ thánh chỉ mật và lá bùa hộ thân của Thương Lục bắt đầu lan tỏa ra khắp đại sảnh.

Luồng linh khí chính đạo này như nước với lửa, ngay lập tức va chạm kịch liệt với lớp khí vận nhân tạo, tà môn đang bao phủ quanh các hòm sính lễ của Đông Cung.

Xèo xèo——

Một âm thanh kỳ dị vang lên.

Bùng!

Trước những đôi mắt kinh hoàng của toàn bộ khách khứa, mười mấy hòm sính lễ lộng lẫy bỗng nhiên đồng loạt bốc cháy.

Ngọn lửa có màu xanh lam ma quái.

"Lửa! Có cháy!"

Gia nhân hoảng loạn định gọi người dập lửa.

Nhưng ngọn lửa xanh lam ấy vô cùng kỳ lạ, nó chỉ cháy lơ lửng trên mặt hòm sính lễ, không hề cháy lan sang vải vóc xung quanh, cũng không làm bất kỳ ai bị thương.

Nó đang thiêu rụi một lớp sương mù màu đen kịt, dơ bẩn đang bám quanh sính lễ — thứ khí vận tà môn do cấm thuật của Thương Dao mang lại.

Mấy vị đại sư phong thủy được mời đến dự lễ vừa nhìn thấy ngọn lửa xanh thì đồng loạt biến sắc, lùi lại kinh hãi.

"Lửa xanh lam... Đây là thiên hỏa thanh tẩy!"

"Khí vận của Thượng thư phủ bị thiên địa bài xích rồi!"

"Trời đất không dung, phong thủy đại kỵ!"

Khách khứa nghe vậy thì hoảng sợ, đồng loạt kéo nhau lùi thẳng ra sát cửa đại sảnh, không ai dám đứng gần đống sính lễ nữa.

Tiếng bàn tán, chỉ trích nổi lên khắp nơi như ong vỡ tổ.

"Hóa ra Thương Dao tiểu thư thực sự là giả mạo."

"Đến sính lễ hoàng gia còn bị thiên khiển bốc cháy xanh."

"Thượng thư phủ lần này phạm đại tội rồi."

Thái t.ử đứng giữa sảnh đường, sắc mặt âm trầm đến cực điểm.

Chàng nhìn ngọn lửa xanh đang thiêu rụi lớp khí đen, rồi cúi đầu nhìn Thương Dao đang khóc lóc t.h.ả.m hại dưới đất.

Sự nghi ngờ trong mắt chàng đã biến thành sự thật.

Thái t.ử vung tay áo, lạnh lùng thu hồi cuộn sính thư lại, đặt vào khay ngọc.

Chàng nhìn Thương Thế Hải đang run rẩy, lạnh giọng ra lệnh:

"Lễ đính hôn hôm nay..."

"Tạm dừng tại đây."

Thương Thế Hải nghe xong thì như bị sét đ.á.n.h ngang tai, lão loạng choạng suýt ngã.

Thái t.ử quay sang nhìn Thương Dao, thanh âm không một chút độ ấm:

"Chuyện này, Thượng thư phủ tốt nhất nên cho bản cung một lời giải thích thỏa đáng."

"Nếu không, đừng trách hoàng luật vô tình."

Nói xong, Thái t.ử quay người sải bước đi thẳng ra ngoài phủ.

"Rút lui!" Hộ vệ Đông Cung hô lớn.

Đội ngũ sính lễ rầm rộ ban nãy nhanh ch.óng thu dọn, nối đuôi nhau rời khỏi Thượng thư phủ trong sự bẽ bàng.

Không khí vui mừng hân hoan ban đầu biến thành một sự im lặng nặng nề, u ám đến rợn người.

Thương Dao ngồi giữa đại sảnh trống trải, nhìn theo đoàn người của Đông Cung rời đi trong sự tuyệt vọng tột cùng.

Nàng ta biết, danh hiệu Thái t.ử phi của mình đã bay mất.

Mẹ kế ôm lấy nàng ta, khóc không thành tiếng.

Thương Thế Hải đứng c.h.ế.t trân, trong lòng gào thét:

"Mọi kế hoạch mười lăm năm qua..."

"Đã hoàn toàn sụp đổ rồi."

Giữa sảnh đường hỗn loạn, Thương Lục chỉ mỉm cười nhạt nhòa.

Nàng thong thả thu lại thánh chỉ mật vào ống tre, chắp tay sau lưng.

Nàng không nói thêm bất kỳ lời nào, đứng lặng yên nhìn toàn bộ cục diện của kẻ thù tan tành mây khói.

Thân phận Đích nữ thật giả đã rõ ràng.

Hoàng tộc đã chính thức nhúng tay vào cuộc.