Mùa hè năm ấy, dưới sự chỉ dạy tận tình của Nghiêm Tri Uyên, tôi bắt đầu từng bước tiếp quản những công việc đầu tiên tại công ty. Có những hợp đồng với thuật ngữ chuyên môn khô khan khiến tôi đọc hiểu lơ mơ, anh luôn kiên nhẫn ngồi bên cạnh, phân tích cặn kẽ từng điều khoản.
"Sớm muộn gì em cũng phải đối mặt với những chuyện này. Nếu mẹ em còn sống, bà ấy cũng sẽ dạy em như vậy."
Lời anh nói nhẹ nhàng nhưng khiến lòng tôi thắt lại. Mẹ tôi – người luôn đặt tôi lên làm ưu tiên hàng đầu, người từng sợ rằng nếu bà ra đi, tôi sẽ cô đơn trên thế giới này – đã không còn nữa. Chỉ trong một đêm, tôi mất đi cả mẹ lẫn bố, trở thành một đứa trẻ không chốn dung thân. Nếu không có Nghiêm Tri Uyên xuất hiện, có lẽ tôi đã gục ngã từ lâu.
Mỗi khi nỗi sợ hãi về sự cô độc ập đến, tôi lại tìm đến anh. Anh luôn dang tay đón lấy, ôm tôi thật c.h.ặ.t, mặc cho tôi nũng nịu cọ đầu vào n.g.ự.c anh cho đến khi tâm hồn mình được vỗ về.
Chiều hôm ấy, tôi đưa Nghiêm Tri Uyên đến nghĩa trang. Trời mưa nhỏ, anh che ô cho tôi, bàn tay anh ấm áp nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi đi lên những bậc thang trơn trượt. Tôi đặt bó hoa bách hợp trắng muốt trước bia mộ mẹ, cúi đầu thì thầm: "Mẹ ơi, con có bạn trai rồi. Anh ấy rất tốt, mẹ cũng quen mà."
Nghiêm Tri Uyên đứng bên cạnh, nghiêm trang nói: "Bà Minh, xin hãy yên tâm. Mấy chục năm tới, tôi sẽ thay bà chăm sóc tốt cho Kiều Kiều. Công ty bà để lại, tôi sẽ hỗ trợ em ấy quản lý. Kiều Kiều sẽ trở nên xuất sắc hơn cả tôi, như đúng mong muốn của bà."
Khi rời nghĩa trang, tôi tình cờ gặp Lâm Tiến. Ông ta gầy đi nhiều, thần thái bình thản hơn trước. Nhìn thấy tôi khoác tay Nghiêm Tri Uyên, ông ta chỉ khẽ nói: "Chăm sóc tốt cho Kiều Kiều", rồi lẳng lặng lướt qua. Nhìn bó hoa bách hợp vương nước mưa trên tay ông ta, tôi nhận ra mình không còn hận, cũng chẳng còn tha thứ. Mọi thứ đã thuộc về quá khứ.
Tối hôm đó, Nghiêm Tri Uyên đặt vé máy bay đưa tôi đi Disney. Tại vùng đất thần tiên ấy, tôi như được sống lại tuổi thơ đã mất. Tôi đội bờm tóc cho anh, kéo anh chụp ảnh với từng nhân vật hoạt hình. Dưới ánh pháo hoa rực rỡ buổi tối, tôi nhìn thấy anh đứng sau lưng mình, trong ánh mắt mang theo sự căng thẳng hiếm thấy.
hằng nguyễn
"Kiều Kiều, có hơi nhanh một chút. Nhưng tôi không thể chờ đợi thêm để được cùng em đi hết quãng đời còn lại."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một chiếc hộp nhung đỏ nhỏ được mở ra. Viên kim cương hồng lấp lánh phản chiếu ánh đèn, rực rỡ như tình yêu của anh dành cho tôi. Tôi nhớ lại đêm say rượu, anh đã nói: "Sau này nếu anh say, cũng cần em chăm sóc anh mà."
Khoảnh khắc đó, tôi hiểu mình mong chờ điều gì nhất. Tôi chủ động đeo nhẫn vào tay, kiễng chân hôn anh: "Em rất sẵn lòng."
...
Nhiều năm sau, khi đã trở thành một nữ doanh nhân bản lĩnh, tôi vẫn giữ thói quen cũ, buổi sáng thức dậy là muốn đòi một nụ hôn của anh. Nghiêm Tri Uyên giờ đây đã là người chồng mẫu mực, luôn nhường nhịn sự ngang bướng của tôi.
Đêm đó, tôi mơ thấy giấc mơ cũ. Mẹ tôi, bố tôi và cả tuổi thơ đầy rẫy sự bất an thay phiên nhau xuất hiện, rồi dần tan biến. Tôi đứng giữa bóng tối, run rẩy và hoang mang. Nhưng rồi, một bàn tay ấm áp bỗng xuất hiện, nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi. Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt của Nghiêm Tri Uyên.
Anh không để tôi một mình, dù là trong giấc mơ hay đời thực.
Tôi tỉnh dậy, thấy mình đang nằm gọn trong vòng tay anh. Nghiêm Tri Uyên vẫn đang ngủ, hơi thở đều đặn. Tôi khẽ mỉm cười, áp mặt vào n.g.ự.c anh, nghe nhịp tim anh đập bình yên. Giông bão đã qua, những mảnh vỡ của quá khứ đã được anh dùng tình yêu gắn kết lại thành một mái ấm.
Nghiêm Tri Uyên khẽ cựa mình, choàng tay ôm c.h.ặ.t lấy tôi, giọng nói khàn khàn đặc trưng của người mới ngủ dậy: "Đã sáng rồi sao?"
"Vâng, bình minh đến rồi."
Tôi nhìn vào mắt anh, nơi không còn sự lạnh lẽo hay toan tính, chỉ còn lại sự dịu dàng vĩnh cửu. Cuộc đời này, cuối cùng tôi đã tìm được bến đỗ, không còn cô đơn, không còn thù hận, chỉ còn lại anh và tôi, cùng nhau đi đến cuối con đường.