Nghiêm Tiên Sinh, Xin Chỉ Giáo Nhiều Hơn

Chương 7



Ranh Giới Mong Manh

Tôi đứng ngẩn ngơ tại chỗ một lúc, mãi mới hậu tri hậu giác nhớ ra lúc Nghiêm Tri Uyên vào cửa, những lời Hứa Tự Sâm nói qua điện thoại lọt vào tai người không biết đầu đuôi câu chuyện hình như đặc biệt... ám muội? Cho nên, anh không vui vì chuyện này sao?

Tâm trạng tôi bỗng trở nên vui vẻ, một luồng cảm xúc kỳ lạ len lỏi trong lòng. Nhìn đồng hồ treo tường, tôi dứt khoát quay về phòng ngủ phụ, thay lại chiếc váy ngủ mỏng manh từng khiến anh phải né tránh. Sau đó, tôi bước đến trước cửa phòng tắm, hít một hơi sâu rồi gõ cửa.

"..." Không có tiếng trả lời.

Cửa không khóa. Tôi c.ắ.n răng, dứt khoát đẩy cửa bước vào. Nghiêm Tri Uyên đang ngồi trong bồn tắm, hơi nước mờ ảo bao phủ lấy gương mặt tuấn tú. Anh vẫn mặc áo sơ mi, hơi cúi đầu, trông như đang đè nén cơn say. Tôi đi tới, chống tay lên thành bồn tắm, cúi xuống ghé sát mặt mình vào gần anh: "Chú Nghiêm..."

Anh im lặng nhìn tôi, vẻ mặt thoạt nhìn bình tĩnh nhưng đáy mắt lại như mặt hồ tĩnh lặng vừa bị ném vào một viên đá, gợn lên những vòng sóng nhỏ đầy mê hoặc. Tôi cười nhẹ, cúi đầu chủ động đặt một nụ hôn lên môi anh. Trong khoảnh khắc môi chạm môi, một giọng nói khàn khàn đầy kiềm chế vang lên: "Kiều Kiều."

Tôi khẳng định chắc nịch, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào anh: "Nghiêm Tri Uyên, chú ghen rồi."

"Ra ngoài." Giọng anh khàn đặc, mang theo chút run rẩy như đang cố giữ lấy những lý trí cuối cùng: "Kiều Kiều, em còn nhỏ, tôi không muốn..."

Đến nước này rồi mà vẫn từ chối? Sự tủi thân và khao khát dồn nén khiến tôi vừa thẹn vừa giận, trừng mắt nhìn anh: "Nghiêm Tri Uyên, rốt cuộc là chú không muốn, hay là sức khỏe không cho phép?"

Đôi mắt lạnh lẽo như đầm nước hàn băng ấy nhắm lại, hồi lâu sau lại mở ra, bên trong là một mảng sóng nước d.ụ.c vọng lấp lánh không thể che giấu. Anh đứng dậy khỏi bồn tắm, cả người ướt sũng, bế bổng tôi lên. Tôi dựa vào lòng anh, vòng tay ôm lấy cổ, nở nụ cười đắc ý. Anh đặt tôi xuống giường, nhìn sâu vào mắt tôi: "Kiều Kiều, em còn quá nhỏ, những cậu trai cùng tuổi sẽ hợp hơn. Ví dụ như Hứa Tự Sâm, cậu ta rất có tiếng nói chung với em..."

Tôi tức đến mức n.g.ự.c khó thở, mím môi hỏi: "Nhưng người tôi thích là chú mà, chú thực sự muốn đẩy tôi cho người khác sao?"

Nghiêm Tri Uyên thở dài: "Kiều Kiều, em có biết điều này có nghĩa là gì không?"

"Đương nhiên là biết." Tôi phồng má trừng mắt: "Tôi không phải cô nhóc con nữa! Nếu chú không muốn, tôi có thể đi tìm người khác "

Lời còn chưa dứt, màu mắt Nghiêm Tri Uyên bỗng chốc tối sầm lại. Giây tiếp theo, cổ tay tôi bị một lực mạnh giữ c.h.ặ.t, và những nụ hôn tới tấp rơi xuống. Tôi không còn cách nào suy nghĩ lý trí được nữa, chỉ có thể nghe thấy giọng nói đầy mê hoặc của anh vang lên giữa không gian mờ ảo.

"Kiều Kiều, tay."

"Nóng..." Tôi co rúm lại, vừa sợ hãi vừa mong chờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh cười khẽ: "Ngoan, là do tay em lạnh quá thôi."

Sau khi mọi chuyện lắng xuống, tôi đỏ mặt chạy vào phòng tắm rửa tay. Khi quay lại, anh đã chỉnh lại áo ngủ, ngồi bên mép giường nhìn tôi chăm chú. Tôi tinh mắt nhìn thấy anh đang nắm một bao t.h.u.ố.c lá trong tay, bèn đi tới rút một điếu ngậm vào miệng, cố tình lúng b.úng nói: "Bật lửa đâu."

"Kiều Kiều, không biết hút t.h.u.ố.c thì đừng có cố."

"Ai bảo tôi không biết!" Tôi cố làm ra vẻ hung dữ: "Nghiêm Tri Uyên, chú đừng có lúc nào cũng coi tôi là cô nhóc không hiểu chuyện. Nói thật cho chú biết nhé, hút t.h.u.ố.c uống rượu, mấy chuyện này tôi làm không thiếu món nào đâu."

Nghiêm Tri Uyên im lặng nhìn tôi hai giây, vươn tay lấy điếu t.h.u.ố.c trên môi tôi xuống, nhạt giọng nói: "Ngược rồi."

Tôi xấu hổ ngồi c.h.ế.t trân tại chỗ, vành tai dần đỏ ửng. Thật ra tôi rất muốn hỏi tại sao anh không thực sự đi quá giới hạn với tôi, nhưng sự ngượng ngùng khiến tôi không thể thốt nên lời. Đêm đó, Nghiêm Tri Uyên ôm tôi ngủ. Dù anh uống không ít rượu, nhưng sự dịu dàng của anh vẫn khiến tôi tin rằng, anh chắc chắn có cảm tình với tôi.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong tư thế quấn c.h.ặ.t lấy anh như bạch tuộc. Nghiêm Tri Uyên bình tĩnh vỗ nhẹ vào eo tôi: "Xuống rửa mặt đi."

Tôi được đà lấn tới: "Không, em muốn nụ hôn chào buổi sáng."

"Kiều Kiều, em chưa đ.á.n.h răng..."

Những lời còn lại đều bị nuốt ngược vào trong một nụ hôn nhanh ch.óng. Tôi cười hì hì rồi chạy vào phòng tắm. Ở cùng anh hơn một tháng, tôi nhận ra người đàn ông này thực sự quá hoàn hảo: tự tay dọn dẹp nhà cửa, luôn dậy làm bữa sáng, chăm sóc tôi từng chút một. Kể từ khi mẹ mất, chưa từng có ai tỉ mỉ với tôi như thế.

hằng nguyễn

Đang ăn trứng ốp la, anh đột ngột hỏi: "Hôm nay mấy giờ tan học?"

"Ba giờ chiều."

"Tan học đợi ở cổng trường, tôi đến đón em. Tóc mái sắp che hết mắt rồi, đưa em đi cắt tóc, tiện thể mua thêm ít quần áo mới."

Tôi vốn định từ chối, nhưng rồi lời nói lại nghẹn nơi cổ họng. Bởi vì khoảnh khắc này, tôi chợt nhận ra mình mong chờ được khoác tay anh, đường đường chính chính đi dưới ánh mặt trời biết bao. Một sự mong chờ vượt lên trên cả mục đích trả thù ban đầu.