Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 162



Chẳng mấy chốc, xe ngựa đã lần lượt tiến về phía trước, quan khách tấp nập vào phủ.

 

Sau khi Ngu An Ca ngồi vào chỗ, mới chú ý tới chẳng những Tam công chúa đã tới, mà ngay cả Chiêu Nghi trưởng công chúa cũng có mặt.

 

Không chỉ có vậy, Chiêu Nghi trưởng công chúa còn ghé tai tì nữ bên cạnh thì thầm mấy câu, tì nữ đó liền cúi đầu bước tới, mượn cớ rót rượu cho Ngu An Ca mà hạ thấp giọng nói: “Trưởng công chúa bảo nô tỳ hỏi tước gia, ngài được phong làm Kỵ đô úy, lại được kiêm nhiệm Tuần muối Ngự sử, trong lòng có thấy vui mừng không?”

 

Ngu An Ca sững người trong thoáng chốc, ngước mắt nhìn về phía Chiêu Nghi trưởng công chúa.

 

Chiêu Nghi trưởng công chúa khẽ lay nhẹ chiếc quạt lông vũ, trao cho Ngu An Ca một ánh mắt đầy tình tứ mật ngọt, dường như muốn chứng thực cho suy đoán của Ngu An Ca.

 

Quả nhiên, tì nữ rót rượu lại nói tiếp: “Trưởng công chúa ở trước mặt Hoàng Thượng đã nói không ít lời tốt đẹp cho tước gia. Nếu tước gia có lòng, sau buổi tiệc có thể tới cảm tạ trưởng công chúa một tiếng.”

 

Tì nữ rót đầy chén rượu cho Ngu An Ca xong liền đứng dậy quay về bên cạnh Chiêu Nghi trưởng công chúa.

 

Ngu An Ca nhìn sang lần nữa, Chiêu Nghi trưởng công chúa liền nâng chén rượu trước mặt lên, từ xa xa cung kính mời nàng.

 

Ngu An Ca nhìn chén rượu do tì nữ của trưởng công chúa rót, uống cũng không được, mà không uống cũng chẳng xong.

 

Bất kể là việc thăng quan hay đi Giang Nam đều nằm trong tính toán của Ngu An Ca, nhưng nàng phải thừa nhận rằng mọi chuyện diễn ra quá đỗi thuận lợi.

 

Nếu đúng như lời Chiêu Nghi trưởng công chúa nói, là bà ta đã nói giúp vài câu trước mặt Hoàng Thượng, điều này lại khiến Ngu An Ca có cảm giác như có gai mắc ở trong cổ họng.

 

Ngu An Ca vốn tự biết rõ tình cảnh của mình, lập tức liếc mắt đi chỗ khác, giả vờ như không thấy sự lấy lòng của Chiêu Nghi trưởng công chúa.

 

Sự không hợp tác của Ngu An Ca đều được Chiêu Nghi trưởng công chúa thu vào tầm mắt, nhưng bà ta không hề tức giận mà chỉ thong thả uống cạn chén rượu trên tay.

 

Tì nữ bên cạnh mượn lúc châm thêm rượu, nói khẽ với Chiêu Nghi trưởng công chúa: “Vị Ngu công t.ử này thật chẳng biết điều chút nào, hắn cũng không chịu nghĩ xem, một kẻ ăn chơi trác táng như hắn, sao đường quan lộ lại có thể xuôi chèo mát mái như vậy, chẳng phải đều nhờ công lao của công chúa sao.”

 

Chiêu Nghi trưởng công chúa mỉm cười: “Lần này thì ngươi nhìn lầm người rồi, hắn có thể thăng quan chẳng liên quan gì đến bản cung đâu.”

 

Chiêu Nghi trưởng công chúa đã nghe nói về những sóng gió gần đây, Hằng Thân Vương rơi vào cảnh ngộ này bà ta chẳng thấy bất ngờ chút nào, giữa bọn họ cũng chẳng có tình cốt nhục thâm tình gì để nói.

 

Trái lại, biểu hiện của Ngu An Ca trong chuyện này làm bà ta ngạc nhiên, đồng thời cũng khiến bà ta nảy sinh thêm nhiều hứng thú với nàng. Bà ta đúng là có nhắc đến Ngu An Ca trước mặt Hoàng Thượng, nhưng đó chỉ là thuận nước đẩy thuyền, thêu hoa trên gấm mà thôi.

 

Người bà ta tiến cử, hiếm khi Hoàng Thượng đồng ý ngay lập tức, chứng tỏ Ngu An Ca đã lọt vào mắt xanh của Hoàng Thượng từ trước rồi.

 

Hiện giờ Ngu An Ca không nhận tình này cũng nằm trong dự tính của Chiêu Nghi trưởng công chúa, có điều bà ta không vội, phàm là thứ khó đạt được mới là thứ quyến rũ lòng người nhất.

 

Đang lúc suy tính, một giọng nói trong trẻo vang lên: “Cô mẫu!”

 

Chiêu Nghi trưởng công chúa quay đầu lại, nhìn thấy Lạc Tĩnh, cười bảo: “Mẫu phi của con chịu thả con ra ngoài dự thọ thần của ca ca con, thật khiến ta bất ngờ đấy.”

 

Lạc Tĩnh công chúa dưới sự dìu dắt của tì nữ chậm bước đi tới. Chu Quý phi từng dạy bảo Lạc Tĩnh công chúa rằng Chiêu Nghi trưởng công chúa là hạng người lả lướt không biết giữ mình, bảo nàng đừng thường xuyên tìm đến.

 

Nhưng Lạc Tĩnh lại thích vị cô mẫu này, cảm thấy thân thiết, luôn lén lút sau lưng Chu Quý phi để gần gũi với cô mẫu.

 

Lạc Tĩnh vừa bước tới vừa nói: “Mẫu phi vốn không đồng ý, nhưng chẳng thể ngăn nổi phụ hoàng thương con, phụ hoàng đã cho phép con xuất cung.”

 

Lạc Tĩnh công chúa vừa lại gần, Chiêu Nghi trưởng công chúa đã ngửi thấy mùi tinh dầu bạc hà trên người nàng, Lạc Tĩnh công chúa giải thích: “Trên đường tới có chút say xe, dùng thứ này để làm dịu đi đôi chút.”

 

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Rồi Lạc Tĩnh nương theo ánh mắt vừa rồi của Chiêu Nghi trưởng công chúa mà nhìn tới, miệng không quên trêu chọc: “Cô mẫu đây là lại nhắm trúng vị công t.ử tuấn tú nhà ai rồi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chiêu Nghi trưởng công chúa cũng không né tránh, trực tiếp chỉ cho Lạc Tĩnh xem: “Đại công t.ử nhà họ Ngu đấy.”

 

Lạc Tĩnh nhìn thấy Ngu An Ca, rõ ràng là ngẩn người ra. Nàng quanh quẩn trong cung cấm đã lâu, nam t.ử lạnh lùng như sương thu, phong thái tiêu sái thoát tục như thế này, nàng mới thấy lần đầu.

 

Chiêu Nghi trưởng công chúa thấy dáng vẻ ngây dại của Lạc Tĩnh, không nhịn được mà bật cười khúc khích, nâng chén rượu trêu đùa: “Hiếm thấy nha, tiểu khổng tước của triều Đại Ân chúng ta cũng có lúc nhìn nam nhân đến ngẩn ngơ.”

 

Lạc Tĩnh công chúa tuy không phải đích công chúa, nhưng lại là công chúa được sủng ái nhất, cũng giống như ca ca nàng ta, bình thường kiêu ngạo đến mức hận không thể dùng lỗ mũi nhìn người, nhãn giới dĩ nhiên cao ch.ót vót.

 

Dáng vẻ như thế này quả thực là chuyện lạ đời xưa nay chưa từng có.

 

Lạc Tĩnh hờn dỗi lườm Chiêu Nghi trưởng công chúa một cái: “Cô mẫu lại cười nhạo con!”

 

Chiêu Nghi trưởng công chúa uống cạn chén rượu: “Thì con cứ coi như ta đang cười nhạo con đi.”

 

Lạc Tĩnh bị Chiêu Nghi trưởng công chúa trêu ghẹo một hồi, lập tức hứ nhẹ một tiếng: “Nhìn qua thì cũng được, nhìn kỹ thì cũng thường thôi.”

 

Chiêu Nghi trưởng công chúa cười nói: “Kẻ nói dối là sẽ bị xấu đi đấy.”

 

Trong lời trêu chọc của Chiêu Nghi trưởng công chúa, Lạc Tĩnh càng cảm thấy thẹn thùng khó xử, cố ý quay đầu đi, không thèm liếc nhìn Ngu An Ca thêm một cái nào nữa.

 

Đợi khi tất cả quan khách đã đến đông đủ, Đại hoàng t.ử mới lững thững xuất hiện. Hắn ta trước tiên đáp lễ chư vị có mặt, sau đó lại đặc biệt nhắc tới Ngu An Ca: “Hôm nay không chỉ là tiệc thọ thần của ta, mà còn là tiệc tiễn chân cho Ngu tước gia và Tư Huệ phu nhân, ta kính Ngu tước gia một chén.”

 

Hướng Di lần đầu tiên ngồi giữa nhiều quan to quý hiển như vậy, nhất cử nhất động đều vô cùng lúng túng, bỗng nhiên bị nhắc tên dĩ nhiên có chút luống cuống tay chân.

 

Cũng may có Ngu An Ca chắn ở phía trước, nàng ta đi phía sau bắt chước theo là được, không đến mức gây ra trò cười.

 

Ngu An Ca nâng chén rượu đứng dậy, giọng nói không nhanh không chậm, không kiêu ngạo cũng không tự ti: “Hạ quan hôm nay tới đây, hoàn toàn là vì chúc thọ Đại hoàng t.ử, không ngờ Đại hoàng t.ử còn ghi nhớ việc hạ quan sắp đi xa, thật khiến hạ quan thấy lo sợ mà vinh dự, hạ quan xin chúc Đại hoàng t.ử sinh thần cát tường vui vẻ.”

 

Nói xong lời xã giao, Ngu An Ca từ xa kính Đại hoàng t.ử, uống cạn chén rượu trong tay, không khí có phần chủ khách đều vui vẻ.

 

Sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào Ngu An Ca và Đại hoàng t.ử, không ai thấy Lạc Tĩnh công chúa thẫn thờ, chén rượu trong tay suýt chút nữa rơi xuống.

 

Lạc Tĩnh công chúa lẩm bẩm: “Hóa ra là hắn.”

 

Lúc ở trong xe ngựa, Lạc Tĩnh nghe giọng chỉ ngỡ là một thiếu niên lang nho nhã lễ độ, không ngờ rằng tướng mạo lại tuấn tú ưa nhìn đến nhường này.

 

Tì nữ bên cạnh Lạc Tĩnh công chúa cũng ghé sát lại, nói nhỏ: “Hóa ra người đứng trước xe ngựa chính là Đại công t.ử nhà họ Ngu ạ.”

 

Khi đã rõ thân phận của Ngu An Ca, Lạc Tĩnh công chúa theo bản năng nhìn sang Chiêu Nghi trưởng công chúa, thấy bà ta đang dùng ánh mắt nồng nàn lưu luyến trên người Ngu An Ca.

 

Lạc Tĩnh công chúa không khỏi trề môi, thầm mắng trong lòng: bề ngoài trông lạnh lùng như băng tuyết, không ngờ lại là kẻ chuyên đi chiêu hoa ghẹo nguyệt.

 

Trên yến tiệc, một điệu múa hát vừa dứt, các tì nữ nối đuôi nhau tiến vào, đặt lên bàn nhỏ trước mặt mỗi vị khách một chén trà nhỏ. Tuy chưa mở nắp nhưng mùi hương đã tỏa ra ngào ngạt.

 

Lạc Tĩnh có chút hiếu kỳ, sau khi mở ra, thấy bên trong là thứ trà sữa màu nâu, tò mò hỏi: “Đây là vật gì vậy?”

 

Đại hoàng t.ử nâng chén trà sữa lên giải thích: “Đây là thức uống mới do đầu bếp trong phủ chế ra, ta nếm thử thấy vị rất ngon nên mang ra đãi chư vị.”

 

Nói xong, Đại hoàng t.ử vờ như vô tình đưa mắt nhìn về phía Ngu An Ca và Hướng Di, chờ đợi phản ứng của hai người.