Thương Thanh Yến ôm đàn trở về với vẻ mặt u ám, Mai Phong cũng thấy làm lạ khi chủ t.ử mình phải nhận lấy sự ghẻ lạnh.
Hai người này, đêm giao thừa vẫn còn thân thiết khăng khít, nắm tay chạm mặt, sao bỗng nhiên lòi ra một người mà quan hệ lại trở nên căng thẳng đến thế.
Quả nhiên tình cảm nam nhi với nhau thật chẳng chịu nổi một chút thử thách nào.
Do dự một hồi, Mai Phong vẫn quyết định đổ thêm dầu vào lửa: “Chủ t.ử, đã xác định rõ rồi, người mà Ngu công t.ử đưa về đúng là một nữ nhân. Tư Huệ phu nhân còn chuẩn bị cho người đó cả đường đỏ lẫn khăn kinh nguyệt. Hơn nữa nhìn bộ dạng này, Ngu công t.ử định chung sống cùng nữ nhân đó.”
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Mai Phong thở phào nhẹ nhõm, Ngu công t.ử quả thực không phải kẻ thích nam nhân, chủ t.ử nhà hắn có thể từ bỏ ý định được rồi.
Thương Thanh Yến đặt đàn xuống, một mình tự gảy dây, chỉ là lực tay nặng hơn trước rất nhiều.
Tiếng nói của Mai Phong nhỏ dần, hắn nhìn những sợi dây đàn đang rung lên bần bật mà không khỏi lo lắng.
Đó là cây cổ cầm Tuyết Dạ Hạc Lệ lừng danh từ thượng cổ, giá trị liên thành, chỉ cần đứt một sợi dây là mất cả nghìn lượng vàng để tu sửa.
May mà Thương Thanh Yến không tức giận đến mức mất trí, đàn xong một khúc, dây đàn vẫn chưa đứt, Mai Phong mới thở phào.
Thương Thanh Yến tuy đang đàn nhưng trong đầu luôn lẩn quẩn mấy chữ "Vương gia quá giới hạn rồi", hắn lạnh lùng cảnh cáo Mai Phong: “Đừng có để ý động tĩnh bên kia nữa!”
Mai Phong thấy phản ứng của Thương Thanh Yến thật sự không ổn, giống như vừa cãi nhau với Ngu công t.ử vậy: “Vậy sau này thuộc hạ sẽ cẩn thận hơn?”
Thương Thanh Yến nhấn mạnh lần nữa: “Ngu công t.ử muốn thu nhận loại người nào đều không liên quan đến ta.”
Mai Phong chỉ nghĩ rằng chủ t.ử muốn buông tay, vừa nhẹ lòng lại vừa xót xa cho mối tình đơn phương này: “Thuộc hạ sẽ không tự ý làm càn nữa.”
Căn phòng trở nên yên tĩnh, Thương Thanh Yến ôm lấy đầu, trong trí óc toàn là dáng vẻ người nọ trách hắn vượt quá giới hạn.
Ai cũng bảo Ngu An Ca m.á.u lạnh vô tình, Thương Thanh Yến cứ ngỡ mình là người đặc biệt, chẳng ngờ mới qua bao lâu, người đặc biệt đã đổi thành kẻ khác.
Thương Thanh Yến càng nghĩ càng bực, bàn tay dùng sức đập mạnh xuống mặt đàn.
Dây đàn rung lên hỗn loạn, thanh âm ch.ói tai vô cùng, nhưng hai chữ "quá giới hạn" vẫn chẳng thể xua ra khỏi tai hắn.
Mai Phong giật nảy mình, cảm thấy xót xa đến rỉ m.á.u, hắn quỳ xuống trước cây Tuyết Dạ Hạc Lệ, cẩn thận vuốt ve: “Chủ t.ử của ta ơi, ngài nhẹ tay với nó chút đi.”
Ánh mắt Thương Thanh Yến đầy vẻ u uất, hắn càng nghĩ càng thấy nghẹn khuất, không nhịn được mà hỏi: “Ta rốt cuộc kém cỏi ở điểm nào?”
Mai Phong nghe thấy lời này tràn đầy oán hận, không khỏi thở dài một tiếng: “Chủ t.ử ơi, đã đến nước này rồi, sao ngài vẫn còn nghĩ đến hắn ta chứ?”
Thương Thanh Yến tự nói: “Ta cầm kỳ thi họa không gì không thông, thiên văn địa lý không gì không hiểu, ngươi nói xem có phải không?”
Mai Phong đáp: “Phải phải phải, chủ t.ử là thiếu niên thiên tài, kẻ khác có đuổi theo cũng chẳng bằng ngài một nửa.”
Mai Phong thấy đau đầu vô cùng, luận tài tình, luận tướng mạo, chủ t.ử nhà hắn làm sao có thể thua kém kẻ khác?
Nhưng dù chủ t.ử có tốt đến mấy thì cũng không phải nữ nhân, lời này hắn không dám nói thẳng, chỉ sợ Thương Thanh Yến lại đ.â.m đầu vào ngõ cụt.
Thương Thanh Yến hoàn toàn không nghe Mai Phong nói gì, chìm đắm trong thế giới riêng: “Vậy hắn dựa vào cái gì mà vì kẻ khác mà đuổi ta đi? Mới có hai ngày thôi, ta đã trở thành một người dưng nước lã rồi.”
Mai Phong ngơ ngác: “Người dưng nào cơ?”
Thương Thanh Yến tự hỏi tự trả lời: “Dựa vào việc nữ nhân kia biết thêu túi thơm sao?”
Mai Phong nói: “Chắc chắn là không rồi, túi thơm thì nữ nhân nào chẳng biết thêu.”
Thương Thanh Yến lại nói: “Dựa vào việc nữ nhân kia không dám gặp ai sao? Chỉ có thể giấu giấu giếm giếm, đến mặt cũng không dám lộ?”
Mai Phong cứng họng, nói thật thì bây giờ chủ t.ử nhà hắn chẳng phải cũng đang bị Ngu công t.ử giấu giếm đó sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cũng chỉ khá hơn nữ nhân trong viện kia một chút là có thể lặng lẽ ra ngoài đi dạo thôi.
Mai Phong hoàn toàn bỏ cuộc, vò đầu bứt tai nói: “Chủ t.ử ngài đừng nghĩ nữa, phàm sự trên đời chớ nên cưỡng cầu.”
Thương Thanh Yến nhìn Mai Phong, nghiêm túc hỏi: “Nếu lần này, ta muốn cưỡng cầu thì sao?”
Đôi mắt Thương Thanh Yến rất giống Tân Thục phi, mắt thu thủy, đồng t.ử lưu ly, tự mang theo ba phần nhu tình, nhưng hiện tại bên trong lại tràn ngập một sự chiếm hữu điên cuồng.
Mai Phong tức khắc cảm thấy da đầu tê dại, chủ t.ử lún sâu hơn hắn tưởng tượng nhiều.
Mai Phong khuyên: “Chủ t.ử đừng đùa nữa, ngài cũng nói rồi, ngài không thích nam nhân, Ngu công t.ử cũng vậy.”
Thương Thanh Yến lại cố chấp hỏi: “Mai Phong, có phải ở thế gian này, chỉ có chiếm đoạt mới có thể sở hữu hay không?”
Mai Phong thu lại mọi biểu cảm, nghiêm nghị gọi: “Chủ t.ử, ngài sa đà quá rồi.”
Thương Thanh Yến hít sâu một hơi, trong mắt như có lệ mờ: “Ta chỉ là không phục.”
Sau khi phụ hoàng đi, mọi thứ của hắn đều bị cướp mất.
Hoàng Thượng đoạt mất ngôi vị Thái t.ử của hắn, triều đình đoạt mất những người ủng hộ hắn, Tứ hoàng t.ử đoạt mất mẫu hậu của hắn.
Mọi sự tôn sùng và vinh quang rực rỡ ngày xưa đều bị tước đoạt, hắn trở thành Nam Xuyên Vương mà ai nấy đều tránh như tránh tà.
Người nọ cũng giống như muội muội của hắn, chẳng thèm nói lý lẽ mà xông vào thế giới của hắn, sau khi làm loạn nhịp lòng hắn rồi lại dứt khoát xoay người rời đi.
Mai Phong không biết phải an ủi thế nào, chỉ đành nói: “Chủ t.ử, dưa hái xanh không ngọt.”
Thương Thanh Yến cúi đầu im lặng, tóc rũ xuống che khuất đôi mắt, không rõ hắn đang nghĩ gì.
Bên kia, Ngu An Ca vừa bước vào cổng viện đã hắt hơi một cái.
Ngu An Hòa nghe thấy động tĩnh liền vội vàng cầm lò sưởi tay từ trong phòng chạy ra, nhét vào tay Ngu An Ca, lo lắng dặn dò: “Lần sau ra ngoài mặc nhiều áo chút, đừng để bị lạnh.”
Ngu An Ca xua tay: “Muội không sao, ca ca ở đây có quen không?”
Ngu An Hòa nói: “Cũng ổn, có điều ở một mình hơi buồn chán, nếu muội mang cho huynh ít sách truyện thì tốt quá. Với lại người ở bên cạnh cứ đàn suốt, làm loạn cả giấc ngủ.”
Ngu An Ca nghĩ đến Thương Thanh Yến ở nhà bên, hôm qua đôi bên chẳng vui vẻ gì mà tan rã, sau khi bình tĩnh lại nàng mới nhận ra lúc nóng nảy mình đã nói lời hơi quá với hắn.
Thương Thanh Yến nếu thật sự muốn biết người nàng giấu trong viện là ai, thì chẳng cần phải cố tình dừng xe ngựa ở đó chờ nàng phát hiện.
Thấy Ngu An Ca có vẻ lơ đãng, Ngu An Hòa hỏi: “Người ở nhà bên là ai vậy?”
Ngu An Ca nhất thời không biết trả lời thế nào, chỉ nói: “Một nhạc sư thôi.”
Ngu An Hòa nói: “Tiếc thật, huynh thấy người đó đàn rất hay, có điều huynh nghe không hiểu lắm. Cơ mà muội cũng đâu có thích đàn, sao lại để một nhạc sư ở sát vách thế, hôm nay huynh còn nghe thấy động tĩnh bên ngoài, nhạc sư đó ôm đàn sang tìm muội đấy.”
Thương Thanh Yến nhân lúc nàng không có nhà mà sang đây?
Ngu An Ca lập tức căng thẳng hỏi: “Ca ca không mở cửa cho hắn, cũng không để hắn thấy huynh chứ?”
Ngu An Hòa đáp: “Yên tâm, huynh biết chừng mực mà. Hắn không thấy huynh, huynh cũng chỉ nhìn qua khe cửa thoáng thấy hắn một cái thôi. Nhưng mà rốt cuộc hắn là ai vậy? Sao huynh nhìn cứ thấy hơi quen mắt.”
Ngu An Ca cau mày: “Quen mắt? Sao huynh lại thấy hắn quen mắt được?”
Ngu An Hòa nghĩ mãi cũng không ra kết quả gì: “Chắc không phải người quan trọng đâu, nếu không huynh đã chẳng thể không nhớ ra.”