Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 211



Đối với Ngu An Hòa mà nói, nhắc đến Thần Uy đại tướng quân có lẽ cũng chẳng ích gì, nhưng hễ nhắc tới Ngu An Ca, hắn nhất định sẽ nghe lời răm rắp.

 

Nghĩ đến việc muội muội vì bảo vệ mình mà không tiếc thân nữ nhi giả làm nam t.ử, mạo danh hắn đi tới kinh thành, hắn lại thấy hổ thẹn đến mức không ngóc đầu lên nổi.

 

Lúc này đối diện với yêu cầu của muội muội, Ngu An Hòa lại bùng cháy lên vài phần ý chí: “Huynh sẽ học hành t.ử tế, sau này còn bảo vệ muội muội.”

 

Thực ra Ngu An Hòa trong việc đèn sách và võ nghệ đều có nền tảng cả, chỉ có điều bản tính hắn thanh khiết, đọc sách không vì công danh, luyện võ cũng chẳng để hại người, cho nên bao năm qua mới có cảm giác văn không thành võ không thạo.

 

Nhận được lời hứa của ca ca, Ngu An Ca cũng coi như giải tỏa được một nỗi lo lòng, có những sự thay đổi ở kiếp này, ít nhất thì ca ca sẽ không lâm vào cảnh bị người ta mặc xác giày xéo.

 

Ngu An Ca khẽ nở nụ cười: “Muội tin ca ca.”

 

Đến đêm muộn, Ngu An Ca nghe thấy bên nhà bên có động tĩnh ồn ào, bèn sai Ngư Thư qua hỏi thăm, hóa ra là mời thầy t.h.u.ố.c tới.

 

Thương Thanh Yến vốn tự biết chút y thuật, Ngu An Ca thực sự không nghĩ ra đã xảy ra chuyện gì mà hắn lại phải đi mời thầy t.h.u.ố.c.

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

 

Ngu An Ca lo lắng cho thân thể của hắn, lúc vội vã chạy qua thì thầy t.h.u.ố.c vừa từ trong phòng bước ra, thấy Ngu An Ca liền cung kính hành lễ: “Thảo dân bái kiến Ngu đại nhân.”

 

Ngu An Ca hỏi: “Hắn bị làm sao vậy?”

 

Thầy t.h.u.ố.c không biết người bên trong là Nam Xuyên Vương, chỉ nghĩ đó là một nhạc sư có tướng mạo khôi ngô, chuyến đi khám bệnh này của ông ta bị gã râu ngắn kia ngăn trở, đến cả tiền thưởng cũng chưa nhận được.

 

Thế là trong giọng nói không khỏi mang theo vài phần oán trách: “Ăn đồ lạnh, lại bị nhiễm lạnh, gây ra chứng lạnh bụng, mới khiến cho bụng dạ đau đớn, ôi, thật chẳng biết đám trẻ bây giờ nghĩ gì nữa.”

 

Ngu An Ca hỏi: “Đã bốc t.h.u.ố.c chưa?”

 

Thầy t.h.u.ố.c đáp: “Bốc xong rồi, cứ để gã râu ngắn kia đi sắc t.h.u.ố.c cho hắn ta đi.”

 

Ngu An Ca gật đầu, để thầy t.h.u.ố.c ra về, sau đó gõ cửa phòng.

 

Giọng nói của Thương Thanh Yến vang lên từ bên trong: “Mời vào.”

 

Lúc này Ngu An Ca mới đẩy cửa bước vào trong.

 

Nơi Thương Thanh Yến ở vẫn luôn ngay ngắn sạch sẽ, không vương bụi trần như mọi khi, Mai Phong đã đi sắc t.h.u.ố.c, Trúc Ảnh không biết bị Thương Thanh Yến sai đi đâu mất rồi.

 

Thương Thanh Yến một mình nhắm mắt nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đôi mày khẽ nhíu lại, có lẽ vì đang bệnh nên vạt áo hắn hơi xộc xệch, những sợi tóc trước trán cũng rũ xuống.

 

Ngu An Ca mang theo vài phần trách móc: “Vương gia vốn biết y thuật, sao lại không chú ý giữ gìn chứ?”

 

Thương Thanh Yến khẽ mở mắt, lại thở dài một tiếng, không khách khí chút nào mà đổ hết tội lỗi lên đầu kẻ khác: “Vừa mới luyện kiếm xong, người ra chút mồ hôi, ta định đi tắm rửa trước, nhưng tối nay Mai Phong đưa nước tới không đủ nóng, người ta đã ngâm vào trong thùng rồi, chẳng lẽ lại trèo ra làm loạn thêm, thế là bị nhiễm lạnh. Ai dè tắm xong, cơm canh Trúc Ảnh mang tới cũng nguội ngắt, ta bèn dùng tạm chút cơm lạnh canh nguội.”

 

Nói xong, Thương Thanh Yến nhích người sang một bên, nhường ra một chỗ cho Ngu An Ca: “Ngươi lại đây ngồi đi.”

 

Ngu An Ca có chút ngần ngại, nàng tự thấy mình và Thương Thanh Yến vẫn chưa thân thiết đến mức có thể ngồi lên giường của hắn.

 

Thương Thanh Yến đưa tay ôm lấy vùng bụng, trên mặt lộ ra vẻ chịu đựng khó khăn.

 

Ngu An Ca sải bước tiến tới, cúi người xuống đầy quan tâm hỏi han: “Đau lắm sao?”

 

Thương Thanh Yến nhắm mắt gật đầu, dáng vẻ như chẳng còn chút sức lực nào.

 

Thương Thanh Yến vỗ vỗ lên thành giường nói: “Ngươi ngồi xuống, giúp ta ấn mấy huyệt vị, họa may có thể thuyên giảm đôi chút.”

 

Ngu An Ca đành phải thuận thế ngồi xuống: “Ấn huyệt nào?”

 

Thương Thanh Yến trước tiên vén ống tay áo lên, chỉ vào vùng khuỷu tay nói: “Ở đây, huyệt Thủ Tam Lý.”

 

Ngu An Ca chỉ do dự một chút rồi theo vị trí hắn chỉ mà ấn xuống với lực vừa phải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cánh tay Thương Thanh Yến trắng trẻo, cơ bắp săn chắc, Ngu An Ca không quên nhắc nhở: “Thả lỏng ra một chút.”

 

Thương Thanh Yến đáp khẽ một tiếng "Ừ", cảm nhận nơi bị bàn tay Ngu An Ca ấn xuống truyền tới một cảm giác tê mỏi, lòng hắn cũng gợn lên những đợt sóng lăn tăn.

 

Lát sau, Ngu An Ca hỏi: “Đã đỡ hơn chút nào chưa?”

 

Thương Thanh Yến đáp: “Đỡ hơn rồi.”

 

Ngu An Ca lại hỏi: “Còn huyệt nào nữa?”

 

Thương Thanh Yến lật chăn ra, vén ống quần lên, chỉ vào vị trí dưới đầu gối bốn ngón tay nói: “Huyệt Túc Tam Lý.”

 

Ngu An Ca vừa cảm thán Thương Thanh Yến sinh ra đã trắng trẻo, da dẻ còn mịn màng hơn cả nữ nhân, vừa tận tâm tận lực giúp hắn ấn huyệt.

 

Thương Thanh Yến bị lạnh, bèn sai người đốt lò sưởi trong phòng rực hồng.

 

Ngu An Ca chỉ vận động vài động tác như vậy mà đã lấm tấm mồ hôi, Thương Thanh Yến cũng chẳng khá hơn nàng là bao, cứ liên tục che miệng ho khan, đôi gò má ửng lên sắc đỏ nhạt.

 

Ngu An Ca lại hỏi: “Đã đỡ hơn chưa?”

 

Thương Thanh Yến "Ừ" một tiếng, ngón tay nắm c.h.ặ.t lấy mép chăn nói: “Còn huyệt Thiên Khu nữa.”

 

Hắn không chủ động chỉ ra, nhưng Ngu An Ca theo quân nhiều năm, cũng có hiểu biết về huyệt đạo cơ thể từ chỗ quân y, biết huyệt Thiên Khu nằm ở hai bên rốn, nếu muốn ấn huyệt thì phải cởi bỏ xiêm y.

 

Ngu An Ca cảm thấy có lẽ mình đã rời xa doanh trại quá lâu, nên con người cũng trở nên câu nệ hẳn đi.

 

Trước kia bôi t.h.u.ố.c cho đồng đội bị thương trên chiến trường, phơi n.g.ự.c lộ bụng cũng chẳng thấy có gì, vậy mà cứ hễ đến chỗ Thương Thanh Yến, nàng lại thấy rụt rè e ngại.

 

Thương Thanh Yến cũng thấy có chút khó xử, những thứ mà nam nhân ở Vân Lương Lâu dạy, hắn vẫn chưa thể mặt dày mà làm theo được, cũng sợ bản thân tấn công quá dồn dập sẽ dọa Ngu An Ca sợ chạy mất.

 

Nhưng chuyển niệm nghĩ lại, nữ nhân nhà bên kia còn có thể dùng thủ đoạn hèn hạ như làm bỏng tay, thì chút chuyện này của hắn đã thấm tháp vào đâu?

 

Nói không chừng, tối nay nếu hắn không mượn cớ sinh bệnh mà gọi Ngu An Ca tới, thì hai người bọn họ chẳng biết sẽ mượn cớ bỏng tay mà kề cạnh bên nhau, mặn nồng thắm thiết đến mức nào rồi.

 

Tâm tư Thương Thanh Yến xoay chuyển mấy hồi, khó khăn lắm mới chuẩn bị xong tâm lý, tay đã đặt lên vạt áo rồi, Ngu An Ca bỗng nhiên đứng bật dậy nói: “Ta đi xem t.h.u.ố.c của ngài đã sắc xong chưa.”

 

Động tác trên tay Thương Thanh Yến khựng lại, để mặc Ngu An Ca rời đi, trong lòng thầm thở phào một hơi.

 

Thực ra hắn cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng để lộ n.g.ự.c bụng trước mặt một nam t.ử.

 

Ngu An Ca ra ngoài chờ một lát, Mai Phong đã bưng t.h.u.ố.c tới, Ngu An Ca chủ động đón lấy: “Để ta.”

 

Mai Phong không biết chủ t.ử nhà mình lại lên cơn gì, đâu dám để hai người này ở riêng một phòng, vội vàng đuổi theo sau.

 

Ngu An Ca bưng t.h.u.ố.c quay lại lần nữa, hơi nóng trên mặt đã bị gió ngoài thổi tan, người cũng bình tĩnh hơn nhiều, nói với Thương Thanh Yến đang để vạt áo hơi hở: “Vương gia uống t.h.u.ố.c đi thôi, uống t.h.u.ố.c xong bụng dạ sẽ dễ chịu ngay.”

 

Thương Thanh Yến thấy Mai Phong đứng sau lưng Ngu An Ca nhìn chằm chằm vào mình, cảm thấy toàn thân không thoải mái, cũng chẳng để Ngu An Ca đút, hắn đón lấy bát t.h.u.ố.c rồi uống cạn.

 

Ngu An Ca thấy sắc mặt hắn đã khá hơn nhiều, bèn nói: “Không còn việc gì nữa, ta xin phép về trước, Vương gia chú ý giữ ấm.”

 

Thương Thanh Yến gật đầu, đưa mắt nhìn nàng rời đi.

 

Sau khi người đi rồi, Thương Thanh Yến nằm ngửa trên giường, bảo Mai Phong tắt đèn.

 

Hắn tự đưa tay vuốt qua huyệt Thủ Tam Lý, Túc Tam Lý, cuối cùng dừng lại ở huyệt Thiên Khu, bắt chước lực đạo của Ngu An Ca mà nhẹ nhàng ấn xuống.

 

Nghĩ đến đôi bàn tay hơi nổi gân xanh mỗi khi dùng lực của Ngu An Ca, hắn cảm thấy trong người có chút khó chịu.