Hai tên cung vệ bước lên, một tả một hữu lôi Tống Cẩm Nhi dậy, định kéo nàng ta xuống.
Tống Cẩm Nhi hoảng hốt kêu lên: “Hoàng Thượng minh xét! Thần nữ không phải yêu nghiệt! Thần nữ thật sự không phải yêu nghiệt mà! Hoàng Thượng!”
Ánh mắt Hoàng Thượng nhìn Tống Cẩm Nhi như nhìn một con kiến hôi, lời biện bạch của nàng ta cũng chẳng đáng để ngài để tâm, chỉ thấy ồn ào nhức óc, bèn xua tay lấy lệ: “Bịt miệng ả lại.”
Trước khi bị bịt miệng, Tống Cẩm Nhi hét lớn: “Thần nữ không phải yêu nghiệt, thần nữ biết cách phá giải điềm hung Huỳnh Hoặc Thủ Tâm! Ưm... không...”
Tống Cẩm Nhi nước mắt đầm đìa, miệng bị nhét giẻ, không ngừng lắc đầu.
Hoàng Thượng nhìn Tống Cẩm Nhi đang bị lôi ra ngoài nắng mà vẫn không hề hiện nguyên hình như loài yêu quái, bỗng nhiên lên tiếng: “Khoan đã!”
Tống Cẩm Nhi đầy mặt lệ nhòa, mang theo tia hy vọng nhìn về phía Hoàng Thượng.
Giám chính đứng bên cạnh nói: “Hoàng Thượng, yêu nghiệt giỏi nhất là mê hoặc lòng người, xin ngài chớ để bị ả lừa gạt.”
Hoàng Thượng không nghe lời giám chính mà sai cung vệ lôi Tống Cẩm Nhi trở lại, rút miếng giẻ trong miệng nàng ta ra.
Giọng nói trầm thấp của Hoàng Thượng lại vang lên trên đỉnh đầu Tống Cẩm Nhi: “Ngươi vừa nói, ngươi có thể phá được điềm hung Huỳnh Hoặc Thủ Tâm.”
Tống Cẩm Nhi cảm thấy tim mình như sắp nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, run rẩy đáp: “Vâng! Thần nữ có cách phá giải, chỉ là cách này chỉ có thể nói cho một mình Hoàng Thượng nghe thôi.”
Giám chính đứng bên định nói gì đó nhưng bị Hoàng Thượng xua tay ngăn lại, Phan Đức cung kính "mời" giám chính ra ngoài điện.
Trên đại điện, ngoại trừ những cung nhân lặng lẽ như xác sống, chỉ còn lại Tống Cẩm Nhi và Hoàng Thượng.
Hoàng Thượng bảo: “Nói nghe xem, ngươi phá giải điềm hung Huỳnh Hoặc Thủ Tâm thế nào.”
Tống Cẩm Nhi nuốt nước miếng: “Cách của thần nữ chính là, không cần phá giải.”
Sắc mặt Hoàng Thượng lập tức nhuốm vài phần nộ khí mất kiên nhẫn, cho rằng Tống Cẩm Nhi đang giỡn mặt mình.
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Tống Cẩm Nhi vội vàng thưa tiếp: “Hoàng Thượng bớt giận, cái gọi là Huỳnh Hoặc Thủ Tâm chẳng qua chỉ là lời nói khoác lác của đám thầy cúng, thực chất là các ngôi sao trên trời xếp thẳng hàng với nhau, là người ta cứ gượng ép gán ghép ý nghĩa vào đó thôi.”
Hoàng Thượng hừ lạnh một tiếng, mắng: “Đồ nữ nhi vô tri, nói càn nói bậy, sử sách ghi chép lẽ nào là giả?”
Tống Cẩm Nhi bị tiếng mắng đó làm cho suýt ngất đi, cũng may vào giây phút sinh t.ử, nàng vẫn còn giữ được vài phần lý trí.
Nàng lại quên mất rồi, nàng đang đối mặt với một đám người cổ đại chỉ biết trời tròn đất vuông, nàng nói chuyện các vì sao căn bản không thể làm họ tin phục.
Tống Cẩm Nhi vội vàng đổi một cách nói khác, nghĩ đến những lời dặn dò trong thư của Thái t.ử trước đó, nàng nhắm mắt, liều mạng thưa: “Bẩm Hoàng Thượng, thần nữ không phải yêu nghiệt, thần nữ là...”
Hoàng Thượng hỏi: “Ngươi là cái gì?”
Tống Cẩm Nhi dè dặt lại có phần chột dạ thưa: “Thực ra thần nữ là tiên nữ.”
Sự nôn nóng bất an trong lòng Hoàng Thượng đã lên đến đỉnh điểm, xem ra đúng như lời Tư Thiên Giám nói, yêu nghiệt rất giỏi mê hoặc lòng người.
Ngài định gọi cung nhân lôi con yêu nghiệt này ra ngoài thì nghe Tống Cẩm Nhi nói tiếp: “Thần nữ có thể c.h.ế.t đi sống lại, lại có thể đi lại dưới ánh mặt trời, cử chỉ không khác gì lúc trước, bấy nhiêu đó chẳng lẽ chưa đủ để minh chứng sao?”
Hoàng Thượng cuối cùng cũng nhìn thẳng vào Tống Cẩm Nhi, quan sát hồi lâu cũng không thấy nàng ta có chỗ nào bất thường.
Nhưng chính vì nàng ta trông quá giống người bình thường nên là yêu hay là tiên thật sự khó mà nói chắc.
Người ta đều bảo yêu nghiệt hút hồn phách người, mặc da người, vị tiên nữ này dường như cũng giống vậy.
Hoàng Thượng lên tiếng: “Ngươi nói ngươi là tiên nữ, ngoài việc c.h.ế.t đi sống lại ra thì còn cái gì để chứng minh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống Cẩm Nhi nuốt nước miếng: “Hoàng Thượng mới là chân long thiên t.ử của triều Đại Ân, thần nữ là tiên nữ sau khi xuống trần thì phép thuật đã tan biến hết rồi.”
Hoàng Thượng cười lạnh: “Nói vậy, ngươi chỉ là một người bình thường cũng biết c.h.ế.t?”
Ban đầu Hoàng Thượng còn kiêng dè việc g.i.ế.c con yêu nghiệt hay tiên nữ này sẽ chuốc lấy báo thù hay trời phạt, giờ xem ra hoàn toàn không cần thiết.
Tống Cẩm Nhi thấy lời giải thích của mình lại đẩy nàng vào ngõ cụt thì không khỏi hối hận.
Đối mặt với sát tâm của Hoàng Thượng, Tống Cẩm Nhi nhớ lại một vài thông tin Thái t.ử đưa cho, chắp vá lại rồi đ.á.n.h bạo nói: “Hoàng Thượng, thần nữ là tiên nữ chứ không phải yêu nghiệt, ngài nếu coi thần nữ là yêu nghiệt mà xử t.ử thì không những không phá được điềm Huỳnh Hoặc Thủ Tâm mà còn chiêu mời thiên tai nhân họa.”
Tống Cẩm Nhi nói xong, cả đại điện chìm vào im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Hoàng Thượng nhìn chằm chằm Tống Cẩm Nhi, suy ngẫm về những lời này.
Quả thực, Hoàng Thượng cũng chẳng mấy bận tâm Tống Cẩm Nhi là yêu hay tiên.
Đằng nào con ả Tống Cẩm Nhi này thấy ngài là run cầm cập, đến nói dối cũng lộ vẻ chột dạ, dẫu là yêu hay tiên thì cũng chỉ là hạng tham sống sợ c.h.ế.t.
Đằng sau trò hề này là những hạng ma quỷ nào đang làm loạn, ngài nhìn không thấu.
Nhưng nếu cứ thế mà xử t.ử Tống Cẩm Nhi, lời đồn Huỳnh Hoặc Thủ Tâm e là sẽ càng bùng phát dữ dội sau khi thiên tai nhân họa tiếp theo xảy ra.
Nhưng nếu ngài giữ Tống Cẩm Nhi lại, sau này có gặp thiên tai nhân họa thì có thể đổ hết lên đầu nàng ta, ngài cùng lắm chỉ mang danh bị yêu nghiệt mê hoặc nhất thời, rồi cũng tỉnh ngộ mà g.i.ế.c c.h.ế.t yêu nghiệt.
Nghĩ đến đây, sát tâm của Hoàng Thượng đối với Tống Cẩm Nhi đã vơi đi quá nửa.
Chỉ là người ngoài đang vô cùng quan tâm đến Tống Cẩm Nhi, g.i.ế.c hay giữ đều phải có một lời giải thích.
Lúc này, Tống Cẩm Nhi lại đ.á.n.h bạo nói: “Thần nữ đến triều Đại Ân tuy phép thuật đã mất nhưng vẫn nhớ được nhiều kỹ nghệ trên trời. Ví như thần nữ biết chưng cất rượu mạnh, biết làm xà phòng dễ dàng tẩy sạch vết dầu mỡ trên áo quần, còn có cả loại sáp thơm giúp nữ nhi giữ mãi tuổi thanh xuân...”
Hoàng Thượng ngắt lời: “Đó chẳng qua chỉ là mấy trò xảo thuật nhỏ mọn.”
Tống Cẩm Nhi trong lòng có chút không phục nhưng không dám lộ ra, chỉ thưa: “Những thứ này đối với Hoàng Thượng tự nhiên không là gì, nhưng nếu đưa ra dân gian, bất kể thứ nào cũng là mẹo hay để kiếm tiền.”
Hai chữ "kiếm tiền" đã khiến ngài nảy sinh chút hứng thú, ngài quả thực không màng đến mấy trò xảo thuật đó nhưng đối với bách tính thì lại là những thứ thiết yếu hàng ngày.
Nếu có thể dựa vào đó để kiếm tiền, làm đầy quốc khố thì cũng không tệ.
Sát tâm của Hoàng Thượng đối với Tống Cẩm Nhi lại tiêu tan thêm không ít, ngài gọi cung vệ tới: “Đưa ả xuống, trông chừng cho kỹ, không được để ả nói chuyện với bất kỳ ai.”
Sau khi Tống Cẩm Nhi đi xuống, Tống thị lang và Tống Sương được Hoàng Thượng truyền lên điện, Hoàng Thượng hỏi: “Tống Cẩm Nhi thật sự đã c.h.ế.t ở nhà thờ họ Tống? Các ngươi tận mắt thấy ả c.h.ế.t?”
Một người tưởng rằng tai họa sắp giáng xuống đầu nên ra sức gạt bỏ quan hệ với "yêu nghiệt".
Một người tưởng rằng Tống Cẩm Nhi chắc chắn phải c.h.ế.t nên không tiếc sức tố cáo.
Câu trả lời của hai cha con lạ kỳ thay lại thống nhất: “Tống Cẩm Nhi đích thực là c.h.ế.t đi sống lại.”
Hoàng Thượng bảo bọn họ lui xuống hết nhưng không nói lời nào về kết quả xử trí Tống Cẩm Nhi.
Cục diện triều đình thay đổi nhanh ch.óng, không ai ngờ tới Tống Cẩm Nhi vốn bị yêu nghiệt nhập thân gây ra điềm Huỳnh Hoặc Thủ Tâm, thoắt cái đã trở thành tiên nữ hạ phàm tới cứu giúp triều Đại Ân.
Phe Thái t.ử tự nhiên là thở phào nhẹ nhõm, nhưng người của phe Nhị hoàng t.ử thì ngẩn tò te.
Ngu An Ca nghe thấy cách nói này thì tức đến đỏ cả mắt: “Tiên nữ cứu giúp triều Đại Ân? Ả ta mà cũng xứng sao?”