Ngu An Hòa cười hà hà: “Thiên tài thì không dám nhận đâu, ta chỉ là nói bừa vậy thôi.”
Ngu An Ca lại đang nghiêm túc suy nghĩ về tính khả thi của phương kế này, Tống Cẩm Nhi trông thì có vẻ tinh ranh, nhưng thực chất lại rất dễ lừa.
Trước kia nàng tùy tiện đào một cái hố, Tống Cẩm Nhi đều sẽ ngơ ngác mà nhảy xuống, tuy rằng Tống Cẩm Nhi có hào quang của nữ chính, kiểu gì cũng không c.h.ế.t được, nhưng lúc nào cũng phải ngã một vố đau điếng.
Ngày hôm ấy nhìn biểu hiện của Tống Cẩm Nhi trên Thiên Đàn, cũng giống như hạng người chẳng hiểu mô tê gì đã bị người ta đẩy lên vậy.
Một vị tiên nữ che chở cho nước Đại Ân thì lẽ nào lại ngó lơ nỗi thống khổ của nhân gian, giữa lúc quốc khố trống rỗng, khắp nơi đều cần tiền mà còn để Hoàng Thượng đại tu cung điện vì mình sao?
Nhưng vấn đề lớn nhất nằm ở chỗ, trước kia Ngu An Ca đã đào quá nhiều hố cho Tống Cẩm Nhi, dù Tống Cẩm Nhi có ngốc đến đâu thì cũng sẽ chẳng chịu nghe lời nàng nữa.
Chưa kể hiện giờ Tống Cẩm Nhi còn bị Hoàng Thượng và Thái t.ử kiểm soát, làm sao để tiếp cận Tống Cẩm Nhi cũng là một nan đề lớn.
Ngu An Ca nhắm mắt lại, bắt đầu hồi tưởng xem bên cạnh Tống Cẩm Nhi có người bạn nào giao hảo hay không, nhưng nghĩ một vòng, nàng chán nản rút ra một kết luận: không có, một người cũng không.
Trong cuốn truyện kia, những nữ nhân vây quanh Tống Cẩm Nhi đều là hạng nữ phụ độc ác, còn những nam nhân vây quanh ả thì toàn là hạng nam phụ si mê ả.
Mọi chuyện lại rơi vào bế tắc, căn bản không có cơ hội nào để khuyên nhủ Tống Cẩm Nhi từ chối việc đại tu cung điện.
Ngư Thư ở bên cạnh dè dặt hỏi: “Vậy thưa công t.ử, tấm thiệp này của Chiêu Nghi trưởng công chúa có nhận không ạ?”
Ngu An Ca nhìn tấm thiệp vàng óng ánh trước mặt, dứt khoát bảo: “Nhận!”
Có thể gặp được Tống Cẩm Nhi ở chỗ Trưởng công chúa dẫu sao cũng tốt hơn là không gặp được.
Ngư Thư đáp một tiếng: “Vậy thuộc hạ đi hồi đáp ngay đây.”
Ngu An Ca gọi hắn lại: “Ngoài ra, hãy hỏi người đưa thiệp xem Trưởng công chúa có mời Tống đại tiểu thư hay không.”
…
"Tống gia đại tiểu thư sao?" Chiêu Nghi trưởng công chúa khẽ liếc đôi mắt đẹp, cuối cùng cũng nhớ ra nhân vật này, “Là nữ t.ử kết nghĩa kim lan với Nhị hoàng t.ử phi đó ư?”
Thị nữ bên cạnh thưa: “Vâng, tên gọi là Tống Sương.”
Chiêu Nghi trưởng công chúa bảo: “Ngu công t.ử đặc biệt nhắc đến nàng ta làm gì?”
Thị nữ nói: “Cũng chẳng nghe nói vị Tống đại tiểu thư này có qua lại gì với Ngu công t.ử cả, chẳng lẽ Ngu công t.ử đã để mắt đến Tống đại tiểu thư rồi sao?”
Nói xong câu này, thị nữ chợt nhận ra Chiêu Nghi trưởng công chúa đang nhắm tới Ngu công t.ử, nàng ta nói lời này chẳng phải làm mất hứng sao?
Thị nữ vội vàng bổ sung: “Vị Tống đại tiểu thư kia đang mang tang mà? Dẫu Trưởng công chúa có mời thì e là nàng ta cũng chẳng tới được.”
Chiêu Nghi trưởng công chúa lườm thị nữ một cái: “Nàng ta có tới hay không là chuyện của nàng ta, còn tấm thiệp này có gửi đi hay không là chuyện của bản cung.”
Chiêu Nghi trưởng công chúa từ trước đến nay chỉ cầu những mối tình thoáng qua, Ngu An Ca có để mắt đến vị Tống đại tiểu thư kia hay không, nàng chẳng quan tâm chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ là thêm một tấm thiệp thôi mà, vừa có thể dỗ dành Ngu công t.ử vui lòng, lại vừa có thể khiến vũng nước đục ở Thịnh Kinh này thêm phần hỗn loạn, nàng cũng chẳng mất mát gì.
Thị nữ hiểu rõ công chúa nhà mình khi theo đuổi nam nhân thì những thứ khác không biết, chứ việc chiều theo sở thích của người ta thì rất thạo, thế nên liền vâng mệnh lui xuống.
Chiêu Nghi trưởng công chúa lại dặn thêm: “Phải rồi, đừng quên gửi một phong thư cho vị tiểu thư nhà họ Ngu vừa mới vào kinh kia nữa.”
Thị nữ thưa: “Vâng.”
Ngu An Hòa khi nhận được thiệp của Trưởng công chúa thì người ngây ra như phổng, nhưng hắn cũng chẳng có chỗ để từ chối.
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Ngu An Ca lấy một dải lụa che mặt cho hắn, bên ngoài lại đội thêm một chiếc mũ có rèm che, dặn dò: “Muội là 'nam t.ử', lúc đó chỉ có thể ngồi ở phía nam giới, ca ca hãy lấy danh nghĩa của muội mà sang bên kia, khi đó nếu có thể tiếp cận Tống Cẩm Nhi thì nhất định phải tìm cơ hội bắt chuyện với nàng ta.”
Ngu An Hòa mờ mịt hỏi: “Ta nói gì với nàng ta bây giờ? Có thể mỉa mai nàng ta một trận không?”
Ngu An Hòa vẫn còn nhớ rõ trước kia Sầm Gia Thụ chính là vì vị Tống Cẩm Nhi này mà lặn lội đường xá xa xôi đến thành Vong Xuyên để từ hôn với muội muội mình, cũng chính là Tống Cẩm Nhi khiến muội muội buồn rầu không thôi, thế nên ngoài một bụng lời mỉa mai ra, hắn chẳng biết nên nói cái gì cho phải.
Ngu An Ca ngoắc tay với huynh trưởng, ghé vào tai hắn thầm thì một hồi, Ngu An Hòa trịnh trọng gật đầu.
Xong xuôi, Ngu An Ca vỗ vai hắn: “Lương bổng mùa đông năm nay của hộ vệ biên cương đều đặt cả lên vai ca ca đấy.”
Ngu An Hòa nghe vậy lập tức cảm thấy áp lực tăng vọt, nhưng nhìn ánh mắt đầy mong đợi của muội muội, hắn liền kiên định gật đầu: “Vi huynh nhất định không phụ sứ mệnh!”
Thoắt cái đã đến ngày diễn ra tiệc thưởng băng.
Yến tiệc do Chiêu Nghi trưởng công chúa tổ chức thì định sẵn là ngựa xe như nước, áo quần thướt tha, xa hoa phú quý tột bậc.
Cộng thêm lần này còn có sự góp mặt của vị tiên nữ trong truyền thuyết "trợ trận", đám quyền quý ở Thịnh Kinh nhất thời ai đi được đều đi cả, ai không đi được cũng tìm mọi cách nhờ vả quan hệ, vắt óc tìm một chỗ đứng trong buổi tiệc.
Chỉ trong vòng mấy ngày ngắn ngủi, việc có được tấm thiệp mời dự tiệc thưởng băng đã trở thành biểu tượng để phô trương thân phận.
Tiết cuối xuân, trăm hoa khoe sắc, đứng bên ngoài phủ Chiêu Nghi trưởng công chúa cũng có thể nghe thấy tiếng người náo nhiệt bên trong.
Ngu An Ca đến không sớm cũng chẳng muộn, nhưng khi nàng dẫn theo "muội muội" vừa xuất hiện đã thu hút ánh nhìn của không ít người.
Dẫu sao Ngu An Ca tuy mang tiếng đại nghĩa diệt thân, thủ đoạn tàn độc, thậm chí năm ngoái từng khiến người ta nghe danh đã khiếp đảm, nhưng gương mặt tuyệt thế vô song, lạnh lùng thanh tú của hắn vẫn khiến người ta không khỏi trầm trồ.
Đến cả hạng người đã ngắm qua bao nhiêu mỹ nam như Chiêu Nghi trưởng công chúa còn vì muốn có được sự ưu ái của Ngu công t.ử mà tốn không ít tâm sức, huống hồ là nam nữ thường tình.
Mà Ngu An Ca đã có dung mạo xuất sắc đến thế, thì vị "muội muội" song sinh của hắn chắc chắn cũng là một đại mỹ nhân sắc nước hương trời, nghiêng nước nghiêng thành.
Nhiều người không khỏi mong chờ được chiêm ngưỡng vị mỹ nhân trong tưởng tượng này, thế là từng đôi mắt đều đổ dồn về phía cửa, muốn được tận mắt thấy dung nhan nàng.
Sầm Gia Thụ nghe thấy người hầu hô lớn "Ngu công t.ử, Ngu tiểu thư tới", không khỏi cứng người lại, theo bản năng đưa mắt nhìn về phía cổng.
Phủ đệ vốn đang ồn ào náo nhiệt, vì sự xuất hiện của hai huynh muội này mà bỗng chốc yên tĩnh đi không ít.